Satan lầu năm – Chương 1.2

Mấy ngày ở chung, hai vợ chồng Vu Khải Phu càng lúc càng yêu mến con trai của người bạn thân “ngỡ mất lại tìm về được”, có phần còn hài lòng hơn, giống như cha mẹ vợ nhìn con rể vậy, bọn họ không nhịn được muốn ngay lập tức gả con gái cho anh.

Đem hy vọng trong lòng đó nói ra không chút nghĩ ngợi, không ngờ Tiểu Thú không hề xem chuyện đó là hoang đường còn thành khẩn xin hai vợ chồng họ chấp thuận, nếu như Tiểu Hàn nguyện ý gả cho anh, anh nhất định sẽ thật yêu thương cô, bảo vệ cô, chăm sóc cô cả đời.

Người làm cha mẹ, ai nghe thấy như vậy lại không động lòng a~~

Cho nên bọn họ ngay lập tức thay con gái nhận lời hôn sự này, ai mà biết được sau khi về đến nhà nói với con chuyện này lại khiến cô tức giận cực độ, phản ứng gay gắt đến vậy.

“Ba, con không muốn chọc ba tức giận, cũng không muốn gây lộn với ba”. Vu Hàn đè nén cơn giận, cố gắng bình tĩnh nói.

“Vậy con biết điều một chút nghe lời ba, gả cho Tiểu Thú là được”.

Vu Hàn trừng mắt nhìn cha một hồi lâu, đột nhiên hít sâu một hơi. Cô biết bây giờ mình có nói gì cũng vô ích, không bằng tạm thời rời đi chỗ khác, để hai bên bình tĩnh lại, nên cô từ từ đứng lên.

“Con đi đâu đó?”. Vu Khải Phu lập tức hỏi.

“Con về phòng”.

“Ba còn chưa nói hết, ai cho con về phòng. Ngồi xuống!”

Vu Hàn nhìn ba cô không nhịn được cơn giận, cũng không nghe lời ngồi xuống. “Con không muốn tiếp tục ở lại để chọc cho ba tức giận”.

“Không muốn ba tức giận thì nghe lời ba đi“.

Vu Hàn hít sâu lần nữa, nhưng đè nén không nổi cơn giận đang bộc phát dữ dội.

“Con tuyệt đối sẽ không lấy hắn!”. Cô lớn tiếng nói, đồng thời đem nỗi bất mãn bộc phát ra luôn một lần. “Ba mẹ làm sao mới chỉ ra nước ngoài một chuyến lại ép con lấy chồng mà không thèm giải thích chứ? Ba mẹ có hỏi ý kiến của con không?”

“Ba mẹ đâu có biết bây giờ con có người yêu hay không đúng không? Ba mẹ về căn bản thì cái gì cũng không biết hết!”

“Tiểu Hàn, con có bạn trai rồi sao?”. Bà Vu kinh ngạc hỏi. Bởi chỉ có một cô con gái độc nhất, tình cảm giữa hai mẹ con thân thiết như hai chị em, không hề có bí mật gì với nhau cả.

Chồng bà cố tác hợp cho con gái và Tiểu Thú, bà cũng không có chút dị nghị nào giơ hai tay tán thành vì bà biết con gái đến nay vẫn chưa để ý yêu mến ai đặc biệt, Tiểu Thú vừa lúc lại là dạng nam nhân con gái bà yêu thích nên bà mới có thể lạc quan tác thành. Bà có dự cảm mạnh mẽ là hai đứa sẽ trở thành một đôi hoàn mỹ, nhưng không lẽ…

“Đúng”. Vu Hàn không chút do dự trả lời. Cô cố ý tránh ánh mắt của mẹ, nhìn ba mình chòng chọc không chớp mắt bởi cô biết mẹ hiểu rõ mình, cô nói láo hay nói thật chỉ qua một cái nhìn sẽ bị vạch trần ngay.

“Nhưng sao tới tận bây giờ cũng chưa từng nghe con đề cập đến chuyện này?”. Bà Vu hoài nghi hỏi.

“Lập tức chia tay với thằng đó”. Vu Khải Phu lớn tiếng ra lệnh.

Vu Hàn trợn xanh hai mắt không thể tin được, không thể tin người cha đầy lý tính của mình có thể nói ra những lời độc tài đến vậy.

Chia tay?

Chẳng lẽ ba muốn hy sinh hạnh phúc của con gái mình chỉ vì đứa con trai sống lại của người bạn thân sao? Ba thậm chí còn không quan tâm bạn trai của cô là người thế nào, hay cô có thực sự quen bạn trai hay không, lập tức muốn cô chia tay? Ba nói thật sao? Cho dù cô ra sức phản đối cũng không thèm để ý, kiên quyết muốn gả cô cho một nam nhân xa lạ sao?

Cô không tin!

Con sẽ không chia tay với anh ấy, con yêu anh ấy, hơn nữa — con đã là người của ảnh rồi”. Cô nói láo trắng trợn đến vậy cũng là muốn dò xét phản ứng của ba mình.

“Mày nói gì? Mày nói lại lần nữa xem!”. Vu Khải Phu kích động lập tức từ chỗ ngồi đứng lên, cả khuôn mặt cũng tím tái.

“Con đã có người con muốn lấy cho nên con tuyệt đối sẽ không lấy cái tên Tiểu Thú kia”. Cô cũng lớn tiếng cãi lại.

“Ba không cho phép! Ba không cho phép con lấy bất kì ai trừ Tiểu Thú! Tuyệt đối không một ai!”.

Vu Hàn đột nhiên cảm giác lạnh sống lưng, quay đầu tìm kiếm sự trợ giúp từ mẹ, chỉ thấy bà nhíu chặt chân mày, lộ ra vẻ mặt không đồng ý cùng chỉ trích hành động của cô vì đã không nghe lời hai người họ.

Bọn họ có thực là ba mẹ cô không? Tại sao chỉ mới ra khỏi nước vài tháng mà thôi, nhưng sao trở về lại thay đổi hoàn toàn như vậy, không thèm quan tâm đến ý kiến của cô, cũng không yêu cô nữa?

Cô mờ mịt nhìn họ, nghe thấy ba không ngừng đe dọa ép cô chia tay bạn trai, nếu không sẽ có biện pháp mạnh. Càng nghe cô càng cảm thấy trái tim mình băng giá, càng nghe càng oán hận cái tên đã chết còn sống lại kia. Nếu hắn không tự nhiên từ đâu nhô ra, thái độ của ba mẹ cô đâu có biến thành như thế này?

Cô tuyệt đối sẽ không lấy hắn ta! Có chết cũng không muốn!

Bất kể ba mẹ nói gì, hoặc thậm chí muốn cô tìm một người đàn ông lên giường trước khi cưới đi chăng nữa, cô tuyệt đối sẽ không lấy tên khốn kia! Cô nghiến chặt hàm răng thề trong lòng tuyệt đối không đội trời chung với tên “khoai tây bự” này!

7 thoughts on “Satan lầu năm – Chương 1.2

Nói iêu bạn Haran đi ~o(≧▽≦)o~

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s