Satan lầu năm – Chương 1.5

“Anh là ai? Đây là nơi nào?”. Cô lên tiếng hỏi anh.

“Ừm, tôi tên là Khuê Thú Chi. Còn đây, đây là nhà tôi”. Anh lắp bắp trả lời.

“Nhà anh?”. Vu Hàn không hề liên tưởng nhận ra tên này chính là Tiểu Thú, cô hơi sửng sốt, nhanh chóng đưa mắt đưa tay sờ lên người kiểm tra y phục, xác định vẫn còn nguyên xi đai kiện mới nói tiếp. “Sao tôi lại ở đây?”

“Cô, cô quên hết rồi sao?”. Vẻ mặt anh đột nhiên lộ ra một tia xấu hổ, cúi đầu, nhăn nhăn nhó nhó.

“Tôi mà nhớ được thì đâu có hỏi anh”. Vu Hàn nhíu chặt chân mày.

“Cô thật sự không nhớ gì hết sao?”. Anh ngẩng đầu nhìn cô một cái, rồi lập tức cụp mắt xuống.

“Tôi chỉ nhớ hôm qua tâm trạng không tốt mới chạy tới quán bar uống rượu, sau đó…”. Cô nghiêng đầu hồi tưởng lại.

“Tôi nhớ có ngồi chung với một người, mặc dù cũng hơi giống anh đó, nhưng tôi xác định chắc chắn anh không phải anh ta”. Ngừng lại, cô trở nên có chút mơ hồ không xác định được. “Anh là người đó sao?”

“Tôi không phải”. Khuê Thú Chi thành thật trả lời, lỡ may cô giả bộ hồ đồ rồi vạch trần anh nói dối thì khốn.

“Vậy thì tôi nhớ không lầm, mà sao tôi lại ở đây?”. Cô cái gì cũng không nhớ nổi.

“Cô thật là không nhớ cái gì hết sao?”. Anh lại kiên nhẫn hỏi lại lần nữa.

“Anh muốn hỏi mấy lần nữa hả? Không nhớ rõ, không nhớ rõ, không nhớ rõ!”. Đầu cô đau như muốn vỡ tung, tay day day hai bên thái dương, liên tiếp 3 lần nói “không nhớ rõ” với anh, ngăn anh lại hỏi lại lần nữa.

“Cô uống say”. Anh do dự một hồi mới mở miệng nói.

“Nói nhảm, nếu không sao tôi lại ở đây được”. Cô không nhịn được tự giễu nói nhỏ.

“Người đàn ông kia cùng bạn của hắn ta đem cô rời khỏi quầy rượu, tôi thấy cô không hay biết nên không yên lòng, liền đi theo phía sau, kết quả là…”. Anh đột nhiên có vẻ muốn nói nhưng lại dừng.

“Kết quả thế nào? Tự nhiên nói một nửa rồi ngưng là sao?”. Cô cau mày hỏi.

Anh nhìn cô một cái, thấp giọng ngập ngừng. “Bọn họ đem cô đến khách sạn bên cạnh”.

“Khách sạn?”. Cô ngẩn ngơ. “Ý của anh là, bọn họ tính… đối với tôi…”.

Vu Hàn không tự chủ được nữa, đưa tay nắm chặt lấy cổ áo, không thể tin nổi hôm qua xém chút nữa đã bị người ta cường bạo (Haran để vậy cho lịch sự nhé :D).

Hơn nữa người này vừa mới nói là “bọn họ”, tức là không chỉ một người, rốt cuộc là có mấy người nha? Cô đúng là bị thần kinh rồi mới làm ra cái chuyện không có não kia a~

Khuê Thú Chi gật đầu, giấu sau cặp mắt kính kia cặp nhãn quang đầy vẻ khôn lỏi, nháy mắt liền biến mất.

“Đừng buồn, cô yên tâm, tôi không để cho âm mưu của họ được như ý, yên tâm, không có chuyện gì xảy ra cả, tất cả đã qua rồi”. Anh giả ngốc trấn an cô, còn ba tên khốn kiếp kia bây giờ hẳn là đang nằm trong bệnh viện đi! (cáo dễ sợ nha :)) )

“Là anh cứu tôi sao?”. Cô nhìn anh, ánh mắt cảm kích không biết nên mở miệng thế nào.

“Tôi, tôi chỉ là, không muốn ai bị hại thôi”. Chống lại đôi mắt đẹp cảm kích của cô, anh bỗng nhiên chân tay luống cuống cúi đầu, nói lắp bắp.

Vu Hàn không khỏi mỉm cười, cô chưa từng thấy qua người đàn ông nào dễ xấu hổ như vậy.

Đây là phòng của anh?”. Cô để ý thấy trên giá treo toàn là quần áo nam, trong phòng một chút đồ dùng của phụ nữ cũng không thấy.

“Đúng”. Nghe thấy cô hỏi, anh ngẩng đầu nhìn cô một cái. “Bất quá cô yên tâm, chăn mền cùng ga trải giường, ừm, tôi mới thay hôm qua, mới hôm qua đó”. Anh nhanh chóng thanh minh.

“Anh đem phòng anh cho tôi ngủ, vậy anh ngủ ở đâu?”

“Ghế salon trong phòng khách”.

“Có thật không?”. Cô không có ý gì, chẳng qua là vuột miệng hỏi, không ngờ anh lại phản ứng giống như bị ai cầm súng dí vào đầu, đột nhiên cả người cứng ngắc, sắc mặt trắng bệch giơ hai tay lên trước mặt cô mà thề —

“Tôi thề, thật đó, trừ việc đỡ cô ngồi lên xe, xuống xe, sau đó lên lầu, đem cô đỡ lên giường ngủ ra, tôi không có làm việc gì vượt ra khỏi khuôn phép hết, tôi có thể thề luôn!”

Nhìn bộ dáng khẩn trương của anh, Vu Hàn thiếu chút nữa bật cười.

“Tôi có nói gì đâu”. Cô nhìn anh, đột nhiên phát hiện ra anh là người rất phù hợp với vai nam chính trong lời nói dối của cô nha : đàng hoàng, hơn đần tí lại bảo thủ (ý Hàn tỷ là Thú ca “đẹp cổ điển” đó nha :D). Nhìn anh, cả cánh cửa cũng không dám vượt qua để vào, cứ câu nệ đứng ngoài nói chuyện với cô, đúng là người đàng hoàng cuối cùng chưa tuyệt chủng a~

Cô đột nhiên nảy ra ý định trong đầu : người đàn ông này rất thích hợp để đưa về nhà làm chồng cô nha.

“Ơ”. Anh ngây ngốc đáp lại. (Ơ ơ ơ quả mơ có hột nha anh)

“Anh đột nhiên dẫn con gái về nhà, không sợ người yêu anh hiểu lầm rồi ghen sao?”. Càng nhìn càng thấy anh ta đàng hoàng lại dễ thương, Vu Hàn không nhịn được hỏi.

“Tôi, tôi không có bạn gái”. Anh cúi đầu, giống như thấy việc mình không có bạn gái thật đáng xấu hổ vậy.

“Có thật không?”. Mắt Vu Hàn đột nhiên sáng lên, cao hứng xém chút nữa nhảy tưng tưng.

“Thật”.

“Vậy…”. Cô nhìn chòng chọc vào anh, ôn nhu mỉm cười. “Tôi làm bạn gái của anh nha?”

Hết chương 1.

P.S: Tình hình là Hàn tỷ đã bị “vào tròng” ngọt xớt ;)) Mình sẽ ráng dịch nhanh chương tiếp theo để mấy bạn biết thêm sự kiện mới giữa 2 người này nha.

Advertisements

12 thoughts on “Satan lầu năm – Chương 1.5

  1. hix, mới có chap 1 ma` chia nhìu quá tròi, 10 chap thì thế nào nữa? lên ủng hộ m mà tiền net tháng này nhà t tăng roy` nak………..

Nói iêu bạn Haran đi ~o(≧▽≦)o~

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s