Satan lầu năm – Chương 2.1

Sorry mọi người, đáng lẽ sáng nay đã post chap mới nhưng mạng nhà Haran bị điên nên không cách nào post được, vì vậy nên chap này có dài hơn mấy chap khác chút xíu để đền bù nha. 

Mọi người cũng cho Haran xin lời khuyên về những chỗ edit chưa tốt để Haran sửa chữa, Haran sẽ ráng làm trôi chảy hơn, cám ơn mọi người ủng hộ WP của Haran :-*. Enjoy!

Anh trợn tròn hai mắt, khẽ nhếch miệng, lộ ra bộ dạng ngây như phỗng cùng ngu xuẩn rất buồn cười. Bất quá bình tĩnh mà xem xét thì đúng thật là anh đang choáng thật chứ không hề giả bộ.

Theo cô thấy thì anh phải cao chừng 1m80 (wow, super model :-o), cân nặng thì không biết chính xác nhưng vóc người vừa nam tính lại rất cân đối. Nếu không tính khuôn mặt đàng hoàng chính trực phía trên, thay đổi cách ăn mặc sành điệu một chút, cũng không lộ ra bộ dáng lắp bắp chân tay luống cuống thì tuyệt đối sẽ là một người đàn ông hấp dẫn ánh nhìn phụ nữ nha.

Vu Hàn lần nữa đem ánh mắt dời lên khuôn mặt vẫn đang ngây ra của anh, thấy anh bộ dáng vẫn như người đang nghe tin người ngoài hành tinh xâm lăng Trái Đất, ngu ngơ thất thần, lại có cơ hội cho cô quan sát kĩ anh.

Nói thật, ngũ quan của anh rất đẹp trai không thể chối cãi, mặt dù đôi mắt phía sau cặp kính hơi bé một chút (dân đen chúng ta gọi là “mắt hí” đó :)) ), nhưng tuyệt đối không khó coi. Sống mũi anh thẳng lại cao, môi mỏng gợi cảm, dáng cằm cương nghị, màu da bánh mật làm cho người ta có cảm giác khỏe mạnh.

Toàn thân mà nói, điểm làm cho anh bị xấu đi chính là kiểu tóc phủ xuống mặt cùng cái kính gọng đen trên sống mũi, chỉ cần chỉnh lại cách ăn mặc một chút, tuyệt đối sẽ là người được các cô gái trẻ hoan nghênh nha. Vu Hàn không khỏi thấy đắc ý.

Mặc dù hôm qua hành động có chút thiếu suy nghĩ cùng ngu xuẩn nhưng cũng làm cho cô gặp được người đàn ông tốt thế này, không phải sao?

Cô nhất định phải thuyết phục anh làm bạn trai của mình!

“Hello, hồn ơi trở về đi. Anh có nghe tôi nói gì không?”. Cô mở miệng đánh vỡ không khí trầm mặc, huơ huơ tay trước mặt anh.

Anh vẫn đứng ngây ra như phỗng, không hề có chút xíu phản ứng.

Vu Hàn chớp hàng mi, quyết định gọi anh tỉnh dậy, để trách cho anh biến thành tượng thật.

Bởi vì người cô không cao bằng anh, không thể làm cách nào khác, đưa hai tay áp mặt anh gần với mặt cô.

“Hê, có ai ở nhà không?”. Cô tếu hỏi, chỉ thấy anh đột nhiên mở to mắt hết cỡ, tiếp theo giống như bị ma dọa, bị sét đánh trúng không kịp bưng tai lập tức lùi về sau ba bước, sau đó lại lấy vẻ mặt hoảng sợ, hai mắt tròn xanh kinh hãi trừng mắt nhìn cô.

Vu Hàn có chút chán nản. “Tôi nhìn khủng bố vậy sao?”. Cô vừa bực mình vừa buồn cười, khoanh hai tay trước ngực nhìn chòng chọc vào anh.

Anh chầm chậm lắc lắc cái đầu, sau đó lại dùng sức mãnh liệt mà lắc.

Chúc mừng nha! Rốt cuộc anh ta cũng có phản ứng.

“Nếu tôi nhìn không có kinh như vậy, anh làm sao phải lộ ra vẻ mặt như bị ma dọa hả, thật là làm người ta đau lòng đó, có biết không?”. Cô cố ý nói.

“Thật xin lỗi, không phải tôi cố ý đâu, tôi, tôi,… Thật xin lỗi cô!”. Anh lập tức sám hối cúi đầu.

“Tôi không tha thứ”.

Anh đột nhiên cúi đầu, vẻ mặt bối rối không biết làm sao.

“Trừ phi anh đồng ý làm bạn trai của tôi”. Cô không chớp mắt nhìn chòng chọc anh, chậm chạp nói.

Anh nghe vậy khẽ nhếch miệng, khuôn mặt lại trông ngu xuẩn buồn cười như ban nãy.

Lúc này Vu Hàn không muốn cho anh có thời gian suy nghĩ nữa, cấp bách thôi thúc anh trả lời.

“Thế nào, anh đồng ý không? Tôi đồng ý làm bạn gái của anh, cơ hội này không phải ai cũng có được đâu nha, anh tốt nhất đừng nên nghĩ nhiều mà nên mau mau lấy lòng cảm ơn tiếp nhận đi, nếu không lão Thiên nổi trận lôi đình, không chết tử tế được đâu”.

Đây rốt cuộc là yêu cầu, thỉnh cầu hay uy hiếp?

Khuê Thú Chi thiếu chút nữa nhịn không được bật cười, cô làm sao có thể nghiêm trang mà nói ra những lời hoang đường như vậy, thật là đáng yêu! Anh buông xuống tròng mắt, giấu trong lòng một nụ cười ôn nhu không ngừng hiện ra.

“Tôi, tôi không hiểu, cô, cô tại sao lại muốn làm bạn gái tôi?”. Anh cúi đầu, tiểu tâm dực dực nói lắp. (Haran không hiểu nghĩ của từ “tiểu tâm dực dực” nên đành để vậy luôn :( )

“Bởi vì anh rất đáng yêu”. Vu Hàn không chút nghĩ ngợi thốt lên.

Anh ngạc nhiên ngẩng đầu nhìn cô, lộ ra vẻ mặt không thể tin được. Đáng yêu?

“Thật xin lỗi, là tôi nói sai rồi”. Cô nhẫn nhịn cười, nói xin lỗi. “Ý của tôi là, tôi cảm thấy anh rất quân tử, thành thật, rất thật thà, tối hôm qua anh không chỉ cứu tôi, còn đem giường anh cho tôi ngủ, làm cho tôi rất cảm động. Trừ cảm động ra, tôi thấy con người anh không tệ lắm, rất phù hợp với điều kiện đối tượng tôi muốn kết hôn, nếu anh đã không có bạn gái, tôi dĩ nhiên muốn “tiên hạ thủ vi cường” làm việc nhân đức nha”.

Cô nói xong đương nhiên, đạo lý rõ ràng, một chút căng thẳng mà một cô gái nên có cũng không thấy, nhưng bởi vậy mới đúng là tính cách của cô nha – vừa ngay thẳng vừa thẳng thắn.

Khuê Thú Chi phát hiện mỗi một phút đồng hồ ở cùng cô anh càng gặp nhiều bất ngờ nơi cô hơn, đây là cảm thụ trước giờ anh chưa từng thấy, vừa khoái trá lại thần kì.

“Cô rất đẹp”. Anh lấy vẻ mặt mê hoặc nhìn cô.

“Tôi biết”. Cô không chút khiêm tốn gật đầu.

“Cho nên hẳn là có nhiều người điều kiện tốt hơn tôi mới đúng, tôi một chút cũng không xứng với cô”. Khuê Thú Chi cúi đầu giấu ở đáy mắt nụ cười, nhưng lại nhìn Vu Hàn trong mắt một vẻ tự ti.

“Xứng hay không là do tôi quyết định, huống chi tôi thấy điều kiện của anh không có chỗ nào không tốt nha!”. Ngược lại, cô thấy anh càng nhìn càng vừa mắt.

“Tôi rất đầu đất”.

“Ai nói?”

“Tất cả mọi người đều nói vậy”. Anh tự ti nói.

“Đó là do bọn họ không có mắt nhìn người, anh đừng để ý đến là được”. Cô phất tay một cái, vẻ mặt xem thường nói.

“Nhưng mà cô, cô rất là đẹp nha…”

“Vừa nãy anh có nói rồi”. Cô không nhịn được, ngắt đứt câu nói lắp của anh.

“Tôi, tôi không phải có ý này”. Anh ngẩng đầu nhìn cô một cái, vừa cúi đầu nhỏ giọng ngập ngừng. “Cô rất đẹp, nếu đi chung với tôi, sợ sẽ bị người ta nói là bông hoa lài cắm bãi phân trâu”.

Mặc dù anh nói rất nhỏ nhưng Vu Hàn vẫn nghe thấy được. Đôi mi thanh tú của cô nhăn lại, nhìn anh tự ti bất an, cô bỗng cao hứng muốn giúp anh trở nên tự tin hơn. Cô muốn cải tạo anh!

“Anh đi theo tôi”. Cô đột nhiên tiến tới ba bước trước mặt anh, nắm chặt tay anh lôi ra cửa lớn.

“Đi, đi đâu?”. Anh chỉ ngây ngốc hỏi, khóe miệng lại khẽ rung lên, cúi đầu ngắm nhìn bàn tay cô đang nắm tay mình. Không nghĩ bọn họ lại đạt tới mức này nhanh như vậy, thật là dấu hiệu tốt nha!

Anh cứ đi theo tôi là được”. Không chú ý tới vẻ mặt đang cười trộm của anh, Vu Hàn kéo tay anh đi ra ngoài, toàn tâm toàn ý chỉ nghĩ đến việc cải tạo anh như thế nào, để cho anh tự tin hơn mười phần.

Trang phục, kiểu tóc, cùng cái kính gọng đen trên sống mũi kia tuyệt đối là những điểm cần thay đổi, còn sau đó muốn làm sao thì phải chờ cải tạo xong ngoại hình của anh đã nha!

8 thoughts on “Satan lầu năm – Chương 2.1

Nói iêu bạn Haran đi ~o(≧▽≦)o~

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s