Satan lầu năm – Chương 4.1

Ta đã quay trở về đây các nàng :D :D :D Đi có mấy bữa mà nhà mạng nhện không! Chap mới nóng hổi vừa thổi vừa đọc nha! Enjoy! ♥

Mặc dù đối với ba mẹ có chút có lỗi, nhưng Vu Hàn vẫn cảm thấy mình làm như vậy không sai, ít nhất là về chuyện cô gả cho Khuê Thú Chi, tuyệt đối là quyết định thông minh nhất trong cuộc đời này của cô.

Biết nói thế nào đây a? Không phải là vì anh đối với cô tốt bao nhiêu, hoặc là vì cô nói gì đều nghe nấy, ba nghìn sủng ái tập một thân*. (*giống vua ngày xưa chỉ sủng 1 người trong 3000 cung tần mỹ nữ vậy)

Cô cảm giác mình không hề sai, chính cô đã tự lựa chọn được một người thích hợp với mình, đúng hơn là ngẫu nhiên “khai quật”* được từ cuộc sống. (*Hàn tỷ lun nói Thú ca là “người đàn ông tốt duy nhất chưa bị tuyệt chủng” ak)

Cô không nghĩ được mình có thể là một nữ nhân vui vẻ với việc làm vợ tốt mẹ hiền, tình nguyện bình thường đợi ở nhà, làm một người phụ nữ đích thực đảm đang sau lưng một người đàn ông, không ngờ  mỗi ngày ở nhà chăm lo việc củi gạo du muối tương mắm cũng có thể vui vẻ như vậy như vậy.

Xin phép nghỉ một tuần đi du lịch trăng mật sau khi cưới với cô xong, Khuê Thú Chi liền khôi phục cuộc sống đi sớm về muộn ở sở làm, mà cô thì ở nhà loay hoay làm hết việc này đến việc khác.

Lúc mới bắt đầu, cô có đề cập chuyện tìm một công việc mới, nhưng anh vẫn nói trừ công việc thu nhập cố định của mình ra, anh còn có kế hoạch đầu tư cùng quản lý tài sản và những thứ khác, cho nên cô không cần lo về vấn đề gia kế*, muốn cô đi làm những việc mình thích.(*kế sinh nhai cho gia đình)

Khi nhìn qua sổ tiết kiệm ngân hàng anh đưa cho cô, cô tin lời anh. Hơn nữa cô còn làm theo ý anh muốn, bắt đầu tìm kiếm việc bản thân thật sự muốn làm.

Bởi vì là con gái một, gia cảnh lại giàu có, có rất nhiều chuyện từ nhỏ đến lớn cô chưa từng làm qua, ví dụ như chuyện nhà, trang trí bày biện nhà cửa, thậm chí là nấu cơm. Đây hết thảy đối với cô hoàn toàn xa lạ, nhưng từ khi lập gia đình xong, không có ai giúp làm những việc đó nữa, cô chỉ có thể tự mình làm, phát hiện những việc này vừa thú vị lại vừa đầy tính khiêu chiến.

Đem không gian vốn trống không, bừa bộn, không chỉnh tề cũng không thật sạch sẽ sửa thành ấm áp, thư thái, sang trọng xong, cô cảm nhận niềm vui từ thành tựu này thật không biết nói sao cho hết. Bất quá so với cảm giác vui vẻ, cô càng hứng thú phát huy sự sáng tạo của mình, sửa sang tổ ấm của hai người trở nên càng ấm áp hơn a~

Cô cơ hồ dùng thời gian một tháng đem toàn bộ phòng ốc lớn nhỏ sửa sang lại hết. Cô cố gắng hết sức trang hoàng, ông xã lại toàn lực xuất tiền hỗ trợ, giúp thực hiện ý nghĩ của cô, cho nên khi phòng ốc đã sửa xong, điều đầu tiên cô nghĩ đến là hảo hảo khao thưởng ông xã đã sủng ái cùng hỗ trợ cô hết mực.

Cô nấu một bàn đầy thức ăn mới phát hiện khả năng nấu nướng của mình quá tệ. Aizzz, may là Thú Chi vẫn chưa về nhà, nếu không anh không nhịn được ăn thử cả bàn đầy thức ăn đó xong, đừng nói khao thưởng anh, nói không chừng ông xã còn tưởng cô muốn mưu sát anh nha~~

Thật không thể hiểu nổi, cô hoàn toàn chiếu theo sách dạy nấu ăn mà chế biến mỗi món ăn, nhưng kết quả không có món nào ăn được hết!

Chẳng lẽ sách dạy nấu ăn bán đầy kia toàn bộ là gạt người?

Bất quá không thể nào, như vậy thì là cách làm của cô có vấn đề sao???

Đem tác phẩm thất bại ném vào thùng rác xong, cô lại càng không chịu thua muốn tìm ra rốt cuộc vấn đề ở chỗ nào, tốn thêm một tháng trong nhà bếp nghiên cứu nấu nướng, tiêu mấy vạn đồng tiền nguyên liệu nấu ăn cùng mấy ngàn đồng phí gas, tiêu thêm mấy vạn đồng vào đồ làm bếp, cô rốt cuộc có thể nấu ra một bàn thức ăn làm mình hài lòng mỉm cười xanh xao.

Thật vất vả mới đạt đến trình độ mình hài lòng, Vu Hàn khẩn cấp muốn cùng người trọng yếu nhất với cô bây giờ chia sẻ, đó chính là ông xã yêu quý của cô. Không kịp đợi Khuê Thú Chi tan sở làm, cô làm cơm hộp trực tiếp đưa đến cơ quan anh làm việc – viện lập pháp.

—————————————————————————————————————————————————-

“Tiểu thư, xin hỏi cô vừa nói cô muốn tìm người nào a?”.

“Là Khuê Thú Chi”. Vu Hàn trừng mắt nhìn, không hiểu bảo vệ rõ ràng vừa mới thay cô gọi điện thoại, thay cô thông báo, tại sao vừa mới gác máy lại quay đầu hỏi cô muốn tìm ai.

“Cô nói anh ta làm ở văn phòng nào?”.

“Phòng nhân sự”.

“Phòng nhân sự nói không có người nào tên Khuê Thú Chi cả”.

“Ah?”.

“Cô có phải nhớ lầm văn phòng rồi không?”.

Vu Hàn lộ ra vẻ mặt ngơ ngác. “Nhưng mỗi lần tôi gọi điện thoại đến, đều là chuyển tới máy nội bộ ở phòng nhân sự  mà?”.

“Số?”.

“Cái gì?”.

“Số điện thoại chi nhánh của anh ta?”.

“52099”.

“52099?”. Ta yêu ngươi thật lâu?*. “Đây là số điện thoại của chi nhánh nào? Tôi không nhớ rõ trong viện lập pháp có chi nhánh có số điện thoại kỳ lạ như vậy nha?”. Bảo vệ cau mày nói. (*ý nghĩa của dãy số, Haran đoán vậy =.=)

“Nhưng chính xác tôi đã gọi số này mà?”. Vu Hàn vẻ mặt mờ mịt lầm bầm lầu bầu.

Bảo vệ thấy cô không giống bộ dạng đang nói dối, liền lần nữa cầm lấy điện thoại quay dãy số của chi nhánh quái dị đó. Điện thoại lại thông đường dây?! Bảo vệ lộ ra vẻ mặt ngạc nhiên, quay đầu nhìn về phía Vu Hàn.

“Gọi không được sao?”. Cô khẩn trương hỏi.

“Gọi được”.

Vu Hàn nhất thời lộ ra vẻ mặt như trút được gánh nặng. May mà Thú Chi không có nói dối lừa gạt cô, bằng không cô không biết làm thế nào cho phải, dù sao anh đối với cô bây giờ mà nói là tất cả của cô rồi.

“Alo, Khuê Thú Chi tiên sinh sao? Tôi là bảo vệ cổng trước, có khách tìm anh”. Bảo vệ nói vào loa, sau đó mắt vừa nhấc lên, đổi lời nói hỏi cô. “Tiểu thư, xin hỏi cô là…”.

“Tôi là vợ anh ấy”. Vu Hàn mỉm cười nói.

“Khuê tiên sinh, khách tìm anh là vợ anh đó”.

“Cái gì?”. Vu Hàn nghe thấy ông xã ở đầu dây bên kia kêu to. Anh là tại sao? Có phải hay không  không nghĩ tới việc cô đột nhiên chạy đến tìm anh, cho nên mới vui mừng kêu lớn tiếng như thế.

“Tôi vào trong chờ anh ấy sao?”. Thấy bảo vệ cúp điện thoại, cô lên tiếng hỏi. Cô nghĩ nên sớm nhìn thấy anh một chút, dù là sớm một giây cũng tốt.

“Mời đến bên phải quầy làm chứng nhận là khách, sau đó chờ ở đây một chút”. Bảo vệ nói.

“Cám ơn”. Vu Hàn gật đầu nói, sau đó y theo lời chỉ dẫn của anh ta đi vào trong viện lập pháp.

Đôi lời:

Haran có lang thang vài WP của những tỷ tỷ edit truyện nổi tiếng, thấy tỷ nào cũng nói “hy vọng người khác không đem truyện trong nhà mình ra post ở nơi khác mà không xin phép vì bản quyền hoàn toàn nằm trong tay tác giả”…

Haran cũng muốn như vậy a~ Truyện của mình không set pass (cả những chap dán mác 18+), cũng không làm pic vì trước đây mình toàn đọc truyện trên đt nên cũng muốn chia sẻ vs mấy bạn không đọc đc trực tiếp trên máy tính. Mình edit còn rất là dở nên không hy vọng ai đem truyện mình edit ra ngoài hết trơn, xấu hổ lắm, cũng không thích nữa (mới edit có 1 truyện mà nói vậy chắc ko được khiêm tốn lắm ha :( ).

Haranchan.

Advertisements

13 thoughts on “Satan lầu năm – Chương 4.1

Nói iêu bạn Haran đi ~o(≧▽≦)o~

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s