Satan lầu năm – Chương 4.2

Chap này là quà của nàng Bạn của Heo – chủ nhân của tem sáng nay :”> Luật Game vẫn vậy nha. Enjoy !♥

 

 

Có nằm mơ anh cũng không nghĩ tới việc Vu Hàn chạy đến tìm anh, Khuê Thú Chi vừa nhận điện thoại gọi đến từ viện lập pháp xong, lập tức phi như bão táp đến viện lập pháp trên đường núi Trung Sơn.

Trời a! A trời! Từ lúc nhận được điện thoại đến nay đã nửa tiếng đồng hồ trôi qua, anh làm sao giải thích với cô việc trễ nãi này đây?

Anh vừa vội vừa sợ chạy tới, quên không tìm Trương Bình đi theo để làm giấy thông hành đặc biệt vào viện, bị bảo vệ giữ lại trước cổng, kiên trì không cho anh lái xe vào, làm anh tức đến độ muốn xuống xe đem thằng cha bảo vệ không biết nhìn người kia xử lý luôn!

“Anh rốt cuộc muốn thế nào mới đồng ý cho tôi vào?”. Anh nén giận hỏi.

“Yêu cầu anh cho xem giấy thông hành”. Bảo vệ nhất nhất duy trì nguyên tắc cứng nhắc.

“Tôi đã nói với anh rồi, tôi quên đem theo”. Khuê Thú Chi nghiến răng nói.

“Vậy mời anh cho xem giấy tờ khác có thể chứng minh thân phận của mình, hoặc tìm người đến xác thực cho anh”.

Một lúc sau, bảo vệ nhịn không được hoài nghi nhíu mày. “Trong ấn tượng của tôi thì tôi chưa từng gặp anh, anh thật sự là nhân viên ở đây sao?”.

Không có thời gian nói những lời vô nghĩa với hắn, Khuê Thú Chi phẫn nổ mở cửa xe bước xuống, trực tiếp hướng cổng trước lập pháp viện phóng đi. Nếu hắn ta đã không chịu cho anh lái xe vào, anh xuống xe đi vào là được chứ gì!

“Tiên sinh, anh muốn làm cái gì?”. Bảo vệ nháy mắt ngăn trở đường đi của anh, vẻ mặt nghiêm khắc hỏi.

“Tránh ra! Anh không cho tôi lái xe vào, tôi đã xuống xe đi bộ, anh còn muốn thế nào nữa?”. Khuê Thú Chi giận không kìm được nhìn chằm chằm hắn.

“Mời anh trình lý do đến”.

“Tìm người”.

“Tìm ai?”.

“Anh là cố ý không cho tôi qua có đúng hay không?!”. Khuê Thú Chi tức giận cực độ, nắm lấy cổ áo bảo vệ, nộ khí xung thiên hét to vào mặt hắn.

Vẻ mặt hung thần cùng bộ dáng ác sát của anh đáng sợ tới mức hai gã bảo vệ còn lại vội vàng rút cảnh côn ra đe dọa anh.

“Buông anh ta ra!”.

Bảo vệ cao giọng la lên, rút vũ khí ra giống như đổ thêm dầu vào lửa, nháy mắt chọc giận Khuê Thú Chi. Chỉ thấy thân hình anh vừa cử động, căn bản không ai thấy rốt cuộc anh làm thế nào, trong nháy mắt côn trên tay hai gã bản vệ có ý đồ cản trở anh đã bị tước, nằm dưới lòng bàn chân anh.

“Chuyện gì đang xảy ra? Các người đang làm gì đó?”. Xoay mình lại, một thanh âm uy nghiêm xông vào giữa cảnh hỗn loạn.

“Đội trưởng, có phần tử nguy hiểm có ý đồ xông vào—-“. Người bảo vệ bị Khuê Thú Chi nắm cổ áo, mới vừa lấy lại được tự do lập tức nghênh hướng đội trưởng báo cáo, mặt không có chút máu cộng thêm vẻ mặt bối rối kêu to, lại bị đội trưởng giơ tay lên ngăn lại.

“Thực xin lỗi, xin hỏi ngài là Khuê tiên sinh sao?”. Đội trưởng đội bảo vệ bước nhanh đến trước mặt Khuê Thú Chi, vẻ cung kính hỏi.

Mặc dù bản thân không rõ ràng lắm thân phận cùng lai lịch của vị Khuê tiên sinh này, nhưng có sếp đã gọi điện dặn dò thì chắc chắn anh ta là người quyền cao chức trọng, làm cho hắn là đội trưởng còn khẩn trương đến run người, đối mặt với lệnh cấp trên đã dặn : dù có thế nào cũng phải đón tiếp thật tốt vị khách quý này, hắn tuyệt đối không dám chậm trễ.

“Anh là ai?”. Khuê Thú Chi thanh âm lạnh lùng nói, ánh mắt sắc bén lợi hại làm cho đội trưởng cũng không khỏi cứng ngắc cái lưng.

“Tôi là đội trưởng đội bảo vệ viện lập pháp, vừa mới nhận được tin cấp trên báo là có Khuê tiên sinh muốn đến, không nghĩ ngài đến nhanh như vậy”.

“Bớt nói xàm đi, tôi muốn vào bên trong, anh kêu người của anh đừng chặn đường tôi”. Khuê Thú Chi không còn kiên nhẫn nữa, lập tức đánh gãy lời nói của anh ta.

“Dạ vâng, mời ngài, mời ngài vào”. Đội trưởng lập tức khom người cung nghênh anh đi vào.

Trở ngại đã không còn, Khuê Thú Chi ngay cả một giây đồng hồ cũng không muốn lãng phí, xoay người lập tức hướng cổng trước viện lập pháp lao đi, không hay biết đột nhiên xuất hiện một âm thanh từ những người vây quanh đứng xem làm cho anh nhất thời cả người cứng ngắc, sắc mặt chuyển sang trắng bệch.

“Chuyện gì đang xảy ra ở đây?”. Vu Hàn vẻ mặt tái nhợt khó có thể lý giải được trường hợp gì đang diễn ra.

Cô ở đại sảnh chờ anh đã nửa giờ, anh lại chậm chạp không thấy xuất hiện, điện thoại lại gọi không được, cô bắt đầu nghĩ lại không biết có phải mình quá xúc động, đột nhiên chạy tới tìm anh, có phải hay không đã ảnh hưởng đến công việc của anh rồi?

Cô càng nghĩ càng cảm thấy có khả năng này, vì thế liền nhờ quầy tiếp tân thay cô chuyển lời cô có việc muốn rời đi trước, nhắn anh không cần trăm việc đang bận chưa giải quyết xong ra tiếp cô.

Nhưng khi cô vừa mới đi ra cổng trước viện lập pháp, liền nhìn thấy người cô đã đợi nửa ngày không tới – ông xã cô – giống như tội phạm đang bị truy nã bị bảo vệ vây quanh, bốn phía còn có một nhóm dân chúng thích xem náo nhiệt nhìn.

Không chỉ như thế, trên mặt anh còn có vẻ âm trầm lạnh lùng cô chưa từng thấy qua, cả người phát ra khí thế khiếp người làm cô cảm thấy xa lạ, càng miễn bàn tới thân thủ nhanh nhẹn mạnh mẽ như quỷ mị hư vô, trước đây cô chưa từng xem thấy.

Cô không phải đang nằm mơ đó chứ?

“Rốt cuộc đang xảy ra chuyện gì?”. Cô nhịn không được lớn tiếng hỏi lại lần nữa, làm cho toàn bộ đám người đang che đằng trước cô đều nghi hoặc quay đầu lại nhìn, khiến cô trở thành tiêu điểm chú ý thứ hai của mọi người ở hiện trường.

Khuê Thú Chi vừa quay đầu đã nhìn thấy Vu Hàn, nhanh chóng đem khuôn mặt không còn chút máu tiến đến gần cô, trong lòng không ngừng mắng nhiếc. Con mẹ nó! Chết tiệt!

“Tiểu Hàn, tất cả đều là hiểu lầm thôi, không giống như em đang nghĩ đâu”. Anh nhẹ giọng giải thích.

Cô ngẩng đầu lên nhìn anh, vẻ mặt lại giống như không nhận ra anh là ai.

“Tiểu Hàn…”. Anh bối rối mở miệng, nhưng lại bị thanh âm của cô thình lình đánh gãy.

“Tôi nghĩ như vậy là nghĩ thế nào?”. Cô hỏi anh.

Khuê Thú Chi trong khoảng thời gian ngắn á khẩu không trả lời được.

“Tại sao bọn họ lại muốn vây bắt anh?”. Cô hỏi.

“Anh quên mang theo giấy thông hành, cho nên mới có hiểu lầm kia…”. Anh không biết giải thích thế nào.

“Hiểu lầm kiểu gì mà phải động tay động chân?”.

“Cái này…”.

“Anh không phải đang làm việc trong viện lập pháp sao? Tại sao lại ở ngoài này?”.

“Anh…”.

“Anh thật sự đang làm việc ở đây sao? Nếu đã như vậy, sao chỉ vì không mang theo giấy thông hành liền biến thành người diễn toàn vai võ phụ? Thân thủ của anh sao lại thế? Tôi còn tưởng mình đang xem phim hành động. Còn người mới nói chuyện với anh là ai? Sao lại hành xử cung kính với anh, có phải hay không anh dối gạt tôi chuyện gì?”.

Liên tiếp nhiều vấn đề đến cùng một lúc ép Khuê Thú Chi bẹp đến không đứng dậy nổi, anh nhìn cô đang chờ đáp án, nhịn không được đem đám bảo vệ hỗn đản bại sự nhiều hơn thành công kia mắng một ngàn tám trăm lần.

Tình huống này biết giải thích làm sao đây???

Phù… Đau vai a~~ :”< Các nàng kiểm tra lỗi chính tả dùm ta nhá >”<

9 thoughts on “Satan lầu năm – Chương 4.2

Nói iêu bạn Haran đi ~o(≧▽≦)o~

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s