Satan lầu năm – Chương 5.2

Chap này theo yêu cầu của nàng vuongnguyenai – Vẫn đang cố gắng để hoàn truyện này trong tuần /(-.-)\

“Tiểu Hàn, anh… có chuyện muốn nói với em…”. Anh giãy giụa từ ghế salon ngồi dậy, suy yếu nhìn cô mở miệng, nhưng vừa dứt lời, một trận đau bụng kịch liệt lại làm cho anh đau đến nỗi ngã xuống ghế salon, mồ hôi lạnh trên khuôn mặt rối rắm trượt xuống.

“Anh rốt cuộc làm sao vậy? Tại sao lại bị như vậy?”. Vu Hàn bối rối nhìn anh.

“Anh muốn nói với em là…”.

“Anh phải tới bệnh viện ngay”. Cô nhanh chóng lắc đầu, hốc mắt bởi vì lo lắng mà đỏ lên. “Anh có đứng lên được không? Anh phải ráng giúp em, một mình em không có cách nào chuyển anh đi được”.

“Tiểu Hàn, anh có lời…”.

“Anh làm ơn đừng có nói gì hết!”. Cô bối rối cắt đứt lời anh, cố hết sức đỡ anh từ ghế salon đứng dậy, thấy anh ngay cả sức đứng thẳng cũng không có, cô không nhịn được rơi nước mắt.

“Tại sao lại bị thế này, không phải sức khỏe anh đang tốt lắm sao? Tại sao lại thế này? Rốt cuộc xảy ra chuyện gì, anh có phải sinh bệnh gì rồi giấu diếm, không nói cho em biết không hả?”. Cô nước mắt rơi như mưa, đối với anh bây giờ vừa đau lòng vừa tức giận.

Anh rốt cuộc che giấu cô bao nhiêu chuyện, rốt cuộc có xem cô là bà xã anh không, rốt cuộc có biết là cô ghét nhất bị giấu giếm lừa gạt không, càng chán ghét cảm giác sợ hãi không làm rõ được trong tình huống này.

Anh trong vòng một ngày muốn chọc cho cô điên lên tột độ, hù dọa cô bao nhiêu lần mới cam tâm đây?

Nhìn cô đột nhiên rơi nước mắt, Khuê Thú Chi giật mình, cả người hoảng lên.

“Tiểu Hàn… Em làm sao vậy, tại sao lại khóc? Đừng khóc, đừng khóc…”. Anh một tay luống cuống an ủi cô, một tay ghì ở bụng ngăn cảm giác không thoải mái đang ngày một nghiêm trọng hơn.

Đau bụng chết tiệt! Trước đây dù cho có bị đạn bắn trúng, dao đâm vào cũng không khó chịu tột cùng vậy nha! Đây rốt cuộc là chuyện gì đang xảy ra? Rõ ràng một giây trước vẫn đang ăn cơm hộp ngon lành, một giây sau liền…

Cơm hộp!

Rốt cuộc anh đã biết vấn đề nằm ở đâu.

“Vì sao em khóc ư? Đều không phải do anh làm hại em sao!”. Cô không nhịn được tức giận đưa khuỷu tay huých nhẹ anh một cái, trong nháy mắt anh lại ngã nằm xuống trên ghế.

“Ông xã!”. Cô kinh hoàng kêu to, nước mắt lần nữa rào rào rớt xuống. “Anh rốt cuộc bị làm sao? Không cần làm em sợ như vậy có được không?”.

“Shhh, anh không sao, chỉ là ăn trúng đồ thiu mà thôi”. Lau nước mắt trên mặt cô, Khuê Thú Chi miễn cưỡng cười trấn an cô.

Bất kể là ăn trúng đồ thiu, hay là ngã bệnh đi nữa, cô chỉ biết là anh phải lập tức chạy chữa mới được.

Vu Hàn dùng sức lau đi nước mắt trên mặt, tự nói với mình bây giờ không phải là lúc khóc, cô phải lập tức đưa anh đến bệnh viện, vì sắc mặt anh không chỉ tái nhợt, còn đổ mồ hôi lạnh, thân thể anh còn giống như đang chịu đựng thống khổ, cả người cũng cuộn lên.

“Ông xã, đi nào, cố gắng chịu đựng, em đưa anh đi bệnh viện”. Đem cánh tay anh vắt lên bả vai mình, cô dùng tay kia vòng qua ôm lấy anh, cố gắng đỡ anh từ ghế salon từng bước từng bước tiến ra cửa.

Đến phòng cấp cứu truyền nước biển, uống thuốc nghỉ ngơi một lúc, Khuê Thú Chi vẻ mặt tái nhợt từ từ khôi phục một ít sắc hồng, cả người thoạt nhìn tuy rằng vẫn còn yếu, nhưng so với bộ dáng đáng sợ lúc trước thì đỡ hơn nhiều.

Vu Hàn bất giác thở dài một hơi, tâm trạng đang bị treo ngược giữa không trung cũng được thả lỏng.

Nghe thấy tiếng thở dài của cô, Khuê Thú Chi vốn tạm nhắm mắt nghỉ, chậm rãi mở mắt ra.

“Thật xin lỗi”. Giọng anh khàn khàn.

“Anh thấy sao rồi? Có đỡ hơn chút nào không? Bụng còn đau không?”. Thấy anh mở mắt, Vu Hàn lập tức quan tâm hỏi han. Cô còn tưởng anh đang ngủ.

“Tốt hơn nhiều rồi”. Khuê Thú Chi khẽ gật đầu một cái, biểu hiện trên mặt mệt mỏi cùng có lỗi. “Thực xin lỗi, đã dọa em, làm em lo lắng”.

Vu Hàn lắc lắc đầu.

“Anh hôm nay đã ăn cái gì? Sao đột nhiên lại viêm dạ dày cấp tính chứ?”. Vấn đề này cô nghĩ mãi không ra.

“Em làm cơm hộp cho anh, sao không nói cho anh biết?”. Anh nhìn cô thật sâu, nhẹ giọng hỏi.

“Cơm hộp?”. Vu Hàn ngơ ngác, sau đó trợn to hai mắt. “Anh làm sao biết em làm cơm hộp? Hay là vì anh ăn cơm hộp đó nên mới bị đau dạ dày cấp tính phải không?”. Cô bị đả kích lớn, từ đầu, cô hoàn toàn không nghĩ mình đã hại anh bị như vậy!

“Cái đó là lỗi của anh, chính mình biết rõ cơm bên trong hộp đã thiu còn cố ăn”. Thấy cô đáy mắt tự trách anh nhanh chóng giải thích.

“Vì sao?”. Vu Hàn khó hiểu nhìn anh. “Vì sao biết rõ nó đã thiu anh còn ăn?”. Cô phát hiện bản thân thật sự càng lúc càng không hiểu được anh.

Thiên ngôn vạn ngữ, chỉ có một lý do duy nhất. “Vì đó làm cơm em đã làm cho anh”.

Lòng cô cảm động sâu sắc, Vu Hàn thấy mũi cay cay, hốc mắt phiếm đỏ.

“Sao anh lại vậy chứ?”. Cô vừa khóc vừa hỏi, nước mắt từ trong hốc mắt rơi xuống.

“Tiểu Hàn?”. Vừa thấy cô rơi lệ, Khuê Thú Chi khẩn trương lập tức từ giường bệnh ngồi dậy, không chút nghĩ ngợi ôm cô vào lòng. “Thật xin lỗi em, anh thật không cố ý muốn dối gạt em, chỉ là anh không biết phải giải thích cho em hiểu công tác của anh là gì, nên mới phải nói dối. Anh không muốn nhìn thấy vẻ mặt thất vọng của em, không muốn làm em thất vọng  mà bỏ anh đi”.

“Anh thật rất quá đang, rất quá đáng”. Cô vừa khóc thút thít, vừa giãy giụa.

“Anh xin lỗi, anh xin lỗi”. Trừ việc giải thích, anh không biết mình còn có thể nói cái gì.

“Anh làm sao có thể lừa gạt em, làm tổn thương sự tín nhiệm của em, làm em do dự không biết phải làm sao lúc này, dùng phương thức này làm tâm tình của em không kiên quyết được, sao anh có thể làm vậy chứ?”. Cô khóc nức nở đấm thùm thụp vào ngực anh.

“Anh xin lỗi”.

“Anh sao có thể làm vậy chứ?”. Cô dùng sức đánh anh.

Anh ngoại trừ ôm chặt cô, để cho cô trút giận ra không biết làm gì hơn.

“Anh tưởng rằng mình ăn cơm hộp em làm, em liền tha thứ cho anh sao? Anh tưởng rằng mình vì ăn cơm mà sinh bệnh, em liền mềm lòng sao? Anh cho rằng anh làm như vậy, em sẽ không tính sổ với anh chuyện anh gạt em sao? Làm sao anh có thể gian trá như vậy, dùng cách này thử em, anh làm sao có thể?!”.

“Anh yêu em”. Anh thâm tình hạ giọng.

“Anh đáng giận!”. Cô đánh anh.

“Anh yêu em”.

“Anh là đồ hỗn đản!”. Cô càng dùng sức đánh anh hơn.

“Anh yêu em”.

“Anh… anh thật sự rất quá đáng, rất đáng hận, đáng chán, luôn tự cho là mình đúng, rất—“.

“Rất yêu em”. Anh ngắt lời cô, ôn nhu đưa mắt nhìn cô. “Mặc dù anh chưa từng nghĩ đến việc dùng khổ nhục kế để làm em mềm lòng, thậm chí làm em tha thứ cho chuyện anh lừa dối em, nhưng nếu như khổ nhục kế thật sự có tác dụng, đừng nói đến viêm dạ dày cấp tính, cho dù muốn anh ra cửa xe đụng phải bể đầu chảy máu, anh cũng không tiếc”. Vẻ thật tình mà kiên quyết, ánh mắt ôn nhu mà thâm tình.

Cô bỗng nhiên cứng đờ cả người, ngước đôi mắt long lanh trong sáng đầy nước lên, nghiêm nghị cảnh cáo anh. “Nếu anh thật sự can đảm làm cái trò ngốc đó, em cả đời sẽ không để ý đến anh nữa, anh có nghe không?”.

Một dòng suối ấm áp chảy trong lòng Khuê Thú Chi, làm ấm nỗi bất an trong lòng anh. Cô là đang để ý đến anh, quan tâm đến anh, thương anh, thật tốt quá!

“Anh nghe rồi”. Anh không kiềm chế được mỉm cười, bàn tay ôn nhu thay cô lau nước mắt trên khuôn mặt.

Ánh mắt của anh thâm tình, động tác mềm nhẹ, mỗi một ngụm khí hít vào thở ra phảng phất muốn cô biết anh yêu cô rất nhiều. Vu Hàn mềm lòng, cũng hết giận.

“Anh truyền nước hết rồi, để em đi gọi y tá”. Cô ôn nhu nói với anh.

Khuê Thú Chi gật đầu, buông tay cho cô rời đi.

 

Chap này ngọt ngào quá, làm ta cũng đắm chìm trong không khí hạnh phúc tuyệt vời của hai nhân vật này… 

 

 

 

 

 

Advertisements

11 thoughts on “Satan lầu năm – Chương 5.2

Nói iêu bạn Haran đi ~o(≧▽≦)o~

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s