Satan lầu năm – Chương 8.3

Chào mừng những nàng mới đến nhà ta. Hiện tại các nàng cứ giật tem rồi cầm trên tay mà chờ nhận quà nhé, ta thi xong sẽ trở lại đầy hoành tráng, bù quà cho từng nàng một ♥

“Đây rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”. Trong xe Khuê Thú Chi trên đường chở bọn họ về nhà, Vu Hàn không nhịn được mở miệng đặt câu hỏi.

Khuê Thú Chi nhìn cô, sau đó lại nhìn Khúc Thiến qua gương chiếu hậu một cái, sau đó mới tóm tắt ngắn gọn.

Thì ra người bắt cóc các cô là người do mẹ kế và anh em cùng cha khác mẹ của Tiêu Tư Linsey ở Anh quốc thuê đến Đài Loan giết Tiêu Tư. Mục đích của họ là đoạt số tài sản khổng lồ của anh, vì tuy là cùng cha nhưng họ chỉ nhận được danh hiệu Công tước bề ngoài, tiền thừa kế không được nhận một chút nào.

Khúc Thiến nghe xong trầm mặc không nói, Vu Hàn mặc dù vẫn còn một đống vấn đề muốn hỏi, nhưng ngại không khí trong xe có điểm hơi là lạ, cho nên cô không thể làm gì khác ngoài việc giữ im lặng, chờ về đến nhà sẽ “tính sổ” với ông xã.

Xe còn chưa chạy tới nhà trọ tám tầng, rất xa liền gặp Tiêu Tư  – đáng lẽ đang ở trên máy bay – đang đứng ngoài cửa lớn nhà trọ lo lắng bồn chồn, anh vừa thấy xe của bọn họ, ngay cả an toàn của bản thân cũng không màng liền lao đến gần. May là kỹ thuật lái xe của Khuê Thú Chi rất cao, mới không xảy ra tai nạn xe cộ.

Đỡ bà xã cẩn thận từ trên xe xuống, Tiêu Tư chân thành cảm ơn Khuê Thú Chi xong liền dìu Khúc Thiến vào trong nhà trọ tám tầng, Khuê Thú Chi lái xe vào bãi đậu xe dưới tầng hầm.

Hai người dọc đường đi rất im lặng, cho đến khi vào trong nhà —

“Anh rốt cuộc còn giấu em chuyện gì nữa?”. Vu Hàn đột nhiên xoay người lại, nổi giận đùng đùng lớn tiếng chất vấn anh. “Anh rốt cuộc là ai hả?”.

Anh mặt không chút thay đổi nhìn cô, giống như bất động trước sự tức giận của cô hoặc là đang trầm tư chuyên tâm suy nghĩ xem nên trả lời vấn đề của cô như thế nào. Nhưng cô không thể kiên nhẫn chờ anh từ từ suy nghĩ được nữa, bởi vì cô sắp giận điên lên!

“Nói đi, anh rốt cuộc còn giấu tôi chuyện gì? Anh là ai, rốt cuộc anh là ai?”. Cô dùng ngón trỏ chỉ chỉ vào lồng ngực anh, chẳng qua không làm đau được anh, ngược lại thấy tay mình đau thêm. (khổ, tự hành xác quá bà chị =.=)

“Anh là Khuê Thú Chi”.

“Khuê Thú Chi cái quỷ!”. Cô không giận không nói nên lời hét lớn.

“Anh là Khuê Thú Chi, nhưng mãi đến hai năm trước mới tìm thấy cái tên này, trước đây người khác gọi anh là Lucifer”. Anh bình tĩnh nói.

“Lucifer?”.

“Chẳng qua chỉ là một cái tên khác”. Anh đột nhiên lộ ra vẽ giễu cợt cười lạnh.

Vu Hàn im lặng nhìn anh, đột nhiên cảm thấy anh có chút khác so với bình thường, giống như đang ở nơi xa xôi mông lung nào đó, làm cho người ta nhìn thấy nhưng không thể chạm tới.

“Tên mãi anh mới tìm về hai năm trước là sao? Cái tên Khuê Thú Chi này không phải từ khi anh sinh ra đã có rồi sao?”. Cô không chuyển mắt nhìn anh hỏi.

“Mười chín năm ba tháng trước, đoàn xe lữ hành nước Mỹ của Đài Loan bị lật ngoài ý muốn, ba mươi tám người trên xe có hai mươi bảy người gặp nạn, một đứa bé mười một tuổi bị mất tích”.

“Chuyện này em có biết”. Cô nhẹ giọng nói. “Đứa trẻ mất tích đó là anh sao?”.

Anh không trả lời vấn đề của cô, ánh mắt xa xăm, tiếp tục dùng giọng nói trống rỗng lạnh như băng nói. “Lúc đó báo chí đã đưa một loạt bài về nguyên nhân của sự việc đứa trẻ bị mất tích, ngay cả giả thuyết bị người ngoài hành tinh bắt đi cũng đưa ra”.

“Một đứa trẻ mười một tuổi nếu còn sống, với một lượng thông tin do truyền thông báo đài đăng nhiều như thế, không thể nào không có chút tin tức gì, không tìm ra manh mối, họ cuối cùng chỉ có thể suy đoán rằng nó đã chết. Song trên thực tế, đứa trẻ không hề chết, chẳng qua là bị mất trí nhớ, bị giấu đi mà thôi”.

“Bị mất trí nhớ? Bị giấu đi?”.

“Mặc dù đã mất trí nhớ, nhưng có người tự nhận là ba mẹ bên cạnh, còn có một đám trẻ đồng trang lứa làm bạn, còn có rất nhiều đồ chơi ly kì cổ quái để chơi, được cưng như trứng*, thời niên thiếu của Lucifer có thể nói là tương đối vui vẻ”. (*nguyên văn : ba nghìn sủng ái tập một thân – Haran đã chú thích ở những chap trước)

“Vui vẻ sao? Còn Khuê Thú Chi đâu?”.

“Khuê Thú Chi lúc đó không hề biết hắn là Khuê Thú Chi, càng không biết kẻ hắn luôn gọi là ba mẹ chính là hung thủ giết hại ba mẹ ruột của hắn”.

Vu Hàn trong nháy mắt trợn xanh hai mắt, vẻ mặt khiếp sợ khó có thể tin nhìn anh.

“Hung thủ ư?”. Cô tuyệt đối không nghĩ tới tình huống này có thể xảy ra.

Cô trừng mắt nhìn anh hồi lâu, bỗng nhiên đi đến trước mặt anh, dắt tay anh đến ghế salon trong phòng khách, nhấn anh ngồi xuống ghế, bản thân cũng ngồi xuống bên cạnh.

“Thật sự đã xảy ra chuyện gì, anh hãy nói rõ cho em biết, không cho phép anh giấu em chuyện gì, biết không?”. Cô nghiêm nghị nói với anh.

Phòng khách đột nhiên lâm vào một mảnh trầm tĩnh, Khuê Thú Chi trên mặt không chút biểu tình, ánh mắt lại chìm vào xa xôi.

“Vì sao anh không nói gì?”. Cô nhịn không được mở miệng. “Chẳng lẽ anh vẫn không muốn nói thật cho em biết sao?”.

“Em không sợ sao?”. Anh bỗng nhiên nhẹ giọng hỏi.

“Sợ cái gì?”. Cô ngạc nhiên.

“Anh”.

“Anh? Vì sao phải sợ anh?”. Cô không cho là đúng trừng mắt liếc anh một cái. “Rốt cuộc anh có nói hay không?”.

“Anh đã từng giết rất nhiều người”. Anh bình thản nói, lời nói lại như bom dội ngang tai người khác.

Vu Hàn bỗng dưng hô hấp khó khăn.

“Lucifer lúc đó là một tên sát thủ khét tiếng, phàm người nào đã là mục tiêu của anh, thì không ai có thể chạy thoát sự săn đuổi của anh”. Anh nhìn cô không chớp mắt. “Bây giờ, em vẫn không sợ anh sao?”.

Vu Hàn không trả lời , vì cô căn bản không có cách nào nói chuyện được. Đây là chuyện quá sức độc ác, quá sức kinh người, quá sức đột ngột, cũng vượt quá phạm vi tiếp nhận của cô.

Sát thủ? Đầu cô một mảnh rối loạn.

Những năm trước, rốt cuộc anh đã sống thế nào? Một người sinh trưởng trong một gia đình bình thường có ai lại trở thành sát thủ chứ? Anh tại sao lại trở thành một người như vậy?

Không, anh hẳn không được lớn lên trong một gia đình bình thường, bởi vì anh vừa mới nói, người nuôi lớn mình cũng chính là kẻ đã sát hại ba mẹ ruột của anh, rốt cuộc còn bao nhiêu nội tình anh không thể nói ra? Mà khi anh biết được chuyện này, anh đã lấy tâm trạng nào tiếp nhận sự thật tàn khốc đó?

Cô cảm thấy lòng mình vỡ vụn ra, nếu có người nào nói cho cô biết, ba mẹ của cô không phải là ba mẹ ruột, cô nhất định sẽ không chịu nổi đả kích đó, đừng nói là ba mẹ ruột lại bị chính họ hại chết. Cô thật không thể tưởng tượng được anh đã phải chịu đựng những việc như thế.

“Thật xin lỗi”. Cô cúi đầu nghẹn ngào nói.

“Em tại sao lại xin lỗi?”. Anh không thể giải thích được, giọng nói gắng gượng bình tĩnh.

“Em không phải cố ý muốn gợi lại chuyện cũ thương tâm trong lòng anh, thực xin lỗi”. Hốc mắt Vu Hàn đỏ lên, khóc thút thít giải thích với anh.

Khuê Thú Chi chăm chú nhìn cô trong chốc lát, bỗng nhiên thở dài một tiếng, sau đó cúi đầu hôn lên môi cô.

Nụ hôn của anh thân mật mà dịu dàng, chầm chậm không nóng vội, làm cho cô cảm nhận được mình đang được quý trọng yêu thương. Ánh mắt anh ấm áp, ngắm nhìn cô đầy say mê cùng sủng ái.

“Anh yêu em”. Anh áp lên môi cô, khàn khàn nói. “Anh thật sự rất yêu em”. Anh ôm lấy cô, cô cảm nhận được anh đang run rẩy.

“Ông xã?”.

“Anh đã lo rằng em sẽ sợ anh, anh sợ phải thấy trong mắt em nỗi sợ hãi con người anh”. Anh vùi mặt vào gáy cô, lúc này anh thật yếu ớt, dễ bị tổn thương như một đứa trẻ.

Một người đàn ông đầu đội trời chân đạp đất như anh, vì chuyện này mà… mà sợ đến run rẩy như vậy sao?. Vu Hàn không thể kiềm nén nỗi lòng đau đớn, vươn hai tay ôm anh thật chặt.

“Em không thể nói dối rằng mình hoàn toàn không có một chút sợ hãi nào, nhưng mọi chuyện không phải lỗi của anh”. Cô nhẹ giọng nói cho anh biết. “Nếu thật đúng như anh đã nói, anh đã phải sống trong một thế giới khó có thể tưởng tượng được, em không biết phải làm thế nào cho tốt, nhưng em biết một điều tốt là, tất cả đều đã là quá khứ rồi anh. Hiện tại chỉ có chúng ta mà thôi, hiện tại chính là cuộc sống chúng ta đang sống, không phải sao? Nếu chuyện cũ nghĩ lại chỉ thêm đau lòng, chúng ta hãy cứ cùng nhau tiến về phía trước, anh nhé”.

“Chúng ta… Cùng nhau?”. Giọng anh khàn khàn.

“Đúng, chúng ta cùng nhau”.

“Cả đời sao?”.

“Cả đời này”. Cô kiên định trả lời.

Hết chương 8.

Laptop của ta đã bị hư, mama ta cũng bắt đầu phàn nàn roaiz… Mai sẽ là ngày cuối cùng ta post truyện liên tục… Tuần sau ta sẽ ráng hoàn xong bộ này, để các nàng chờ đến khi ta thi xong thì tội nghiệp quá, dù sao cũng chỉ còn có 2 chương.

Advertisements

19 thoughts on “Satan lầu năm – Chương 8.3

Nói iêu bạn Haran đi ~o(≧▽≦)o~

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s