Satan lầu năm – Chương 9.2

Để tránh cô bé con ngã vào người mình, Khuê Thú Chi tự nhiên ngồi xuống ôm lấy thân ảnh bé nhỏ đó vào lòng. Khi anh ngồi xuống ôm bé con vào lòng, huyết sắc trên mặt Vu Hàn dần dần rút đi. Cô kinh ngạc từ trên ghế đứng dậy, cả người lung lay.

“Tiểu Tuyết, thật sự là em sao?”. Khuê Thú Chi không bao giờ nghĩ tới cô ấy lại xuất hiện trước mặt anh, Khuê Thú Chi kinh ngạc đã quên mất sự tồn tại của Vu Hàn (đáng chém!), nhìn Lâm Tuyết Nhan không chớp mắt.

Thấy phản ứng của anh, tất cả đã được giải đáp.

Vu Hàn đột nhiên cảm thấy buồn cười, nhưng không biết tại sao nước mắt của cô cứ chảy ra không dứt, làm mơ hồ tầm mắt của cô, ướt đẫm hàng mi cô.

Cười đi, phải cười lên! Người ta một nhà đoàn viên, cô là người ngoài khóc lóc cái gì? Xem náo nhiệt gì chứ? Phải nhân lúc yên tĩnh mà rời đi mới đúng.

Trong mắt mơ hồ, Vu Hàn thấy Khuê Thú Chi ẵm bé gái đi về phía mẹ nó, trong mắt anh vẫn không hề có cô. Cô đang đứng bên cạnh Lâm Tuyết Nhan đây, nhưng anh vẫn như không nhìn thấy cô.

Tan nát cõi lòng là vị gì, cuối cùng cô đã biết, đó là cảm giác đau đến không muốn sống, gần như không còn cảm giác gì nữa. Cô run rẩy bước ra khỏi cửa quán.

“Vu Hàn —“. Khúc Thiến gọi cô lại.

Vu Hàn đột nhiên dừng bước. Cô thật khờ, đến lúc này còn mong anh ta chú ý đến mình sao? Mà anh ta phải đối mặt với mình như thế nào? Nếu anh ta lấy ánh mắt tràn đầy xin lỗi cùng thỉnh cầu tha thứ nhìn cô, cô không có biện pháp nào tiếp nhận!

Ý nghĩ này vừa lóe lên trong đầu, thanh âm của anh đã vang lên.

“Tiểu Hàn…”. 

Cô đột nhiên cả người cứng đờ, đầu trống rỗng.

“Tiểu Hàn, thật xin lỗi, anh —“.

Vừa nghe thấy ba chữ ‘thật xin lỗi’, Vu Hàn đã tan nát. Giống như một con thú cận kề cái chết kêu rên, tiếng kêu tắt ngấm trong cổ họng cô, cô im lặng lảo đảo bỏ chạy.

“Tiểu Hàn? Tiểu Hàn!”.

Khuê Thú Chi ở sau lưng cô không ngừng gọi lớn nhưng cô chỉ muốn chạy nhanh đến một nơi không còn nghe thấy tiếng anh ta gọi nữa. Nếu như không nghe được thanh âm của anh nữa, không nhìn thấy anh nữa, thế giới của cô sẽ tan biến. Nhưng có anh, nỗi thống khổ của cô có thể dừng lại sao? Vết thương trong lòng đang đau nhức của cô có thể lành lại sao?

“Tiểu Hàn, em muốn đi đâu?”. Anh ở sau lưng cô kêu to.

Cô muốn đến một nơi không có anh, nơi không còn đau khổ nữa. Vu Hàn tan nát cõi lòng chạy ra ngoài cửa.

“Tiểu Hàn! Tiểu Hàn!”.

Anh không ngừng gọi tên cô, tiếng kêu mỗi lúc một gần. Cô chạy thục mạng về phía trước, ngay cả đụng phải người khác cũng không chú ý, cả đèn đỏ đã sáng cũng không biết.

Ánh sáng chói mắt chiếu thẳng đến cô, tiếng còi gào thét của xe ô tô lao thẳng đến cô, thanh âm của anh bỗng xa mà gần, vừa giận dữ vừa gào lên điên cuồng, bốn phía tiếng người ồn ào huyên náo vang lên. Bỗng nhiên một trận đau nhức tiến đến, trời đất quay cuồng, bóng tối bao trùm lấy cô, mất đi ý thức… Cô đã được giải thoát.

————————————–

Khúc Thiến đứng ngoài phòng bệnh, sau khi gõ mới đẩy cửa bước vào. Trong phòng bệnh rèm cửa phủ xuống, một mảnh trầm tĩnh u buồn. Bệnh nhân trên giường như đang nằm ngủ, không nhúc nhích. Người bên cạnh cô cũng như tượng gỗ, ngây ngốc gục trên ghế.

“Thú Chi, tôi tới đây. Vu Hàn hôm nay có khá lên chút nào không?”. Khúc Thiến mở miệng hỏi, bất quá cũng biết anh không trả lời mình. Đã hai ngày trôi qua, anh vẫn lẳng lặng ngồi ở đó, không nhúc nhích.

Từ khi Vu Hàn gặp tai nạn đến nay cũng đã năm ngày, cô thủy chung không tỉnh lại. Bác sĩ nói cô bị thương không nặng, theo lý thuyết sẽ không hôn mê bất tỉnh như vậy, cho dù làm kiểm tra kỹ lưỡng, kết quả vẫn không có gì, chắc phải theo dõi thêm ít lâu nữa.

Nguyên nhân Vu Hàn hôn mê bất tỉnh, căn bản không liên quan đến tai nạn xe cộ kia, mà là cô đang trốn tránh thực tế không muốn tỉnh lại.

Cả nhà trọ đều chung một suy nghĩ, cho nên từ tai nạn xe cộ lần đó, Khuê Thú Chi liền phục bên giường cô không ngừng cùng cô nói chuyện, cho cô hiểu anh và Lâm Tuyết Nhan không có chuyện gì, nói cho cô biết Tiểu Khiết không phải con gái anh, nói cho cô biết anh rất yêu cô, rất quan tâm cô, thỉnh cầu cô hãy tỉnh lại nhanh nhanh một chút.

Anh nói với cô suốt ba ngày ba đêm, đến thanh âm cũng khàn đi, Vu Hàn vẫn thủy chung không tỉnh lại.

 

Mai rảnh ta sẽ post tiếp.

 

 

 

8 thoughts on “Satan lầu năm – Chương 9.2

  1. khó trách Tiểu Hàn phản ứng như vậy. gặp trường hợp như thế, ai chẳng chạy đi, ở đó làm kì đà ng ta chắc… thank nàng

Nói iêu bạn Haran đi ~o(≧▽≦)o~

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s