Satan lầu năm – Chương 10.1

Chương cuối vẫn phân làm 3 chap post nha.

Thấy cánh tay cô khẽ động đậy, Khuê Thú Chi còn tưởng do quá mệt mỏi mà sinh ra ảo giác. Nhưng tay cô lại cử động lần thứ hai, cả người anh giống như bị điện giật lập tức từ trên ghế đứng lên, xô cả ghế ngã xuống, trong phòng bệnh yên tĩnh lập tức phát ra tiếng động lớn đến giật mình.

Hai mắt anh đầy những tia máu nhìn chằm chằm vào cánh tay đang gác lên chiếc chăn mỏng trước ngực, ngay cả nháy mắt cũng không dám.

Anh không nhìn lầm, đúng là tay cô cử động, đầu tiên là ngón trỏ, sau đó là ngón giữa. Tay cô thật sự có cử động! Cô tỉnh lại rồi sao? Rốt cuộc cô cũng nguyện ý tỉnh lại rồi sao?

Tầm mắt của anh kích động chuyển từ tay lên khuôn mặt cô, phát hiện hàng lông mi của cô đang khẽ lay động, sau đó, mí mắt của cô dần mở ra làm cho anh không khỏi há hốc mừng rỡ.

Suốt năm ngày nay, anh đã mong đợi, hy vọng, cầu xin, buồn bã khẩn cầu giây phút này, cầu xin cô có thể tỉnh dậy gặp anh, nhưng khi giây phút đó đến, anh bỗng nhiên cảm thấy hoảng sợ.

Cô có thể quên mất anh, không nhận ra anh không?

Không, không thể, chuyện như vậy không thể xảy ra với cô được.

“Tiểu Hàn?”. Anh nghiêng người về phía cô, giọng nói khàn khàn run rẩy cất tiếng gọi.

Nghe thấy thanh âm, Vu Hàn chậm chạp quay đầu nhìn về phía anh.

“Anh… Là ai?”. Cô suy yếu hỏi, tròng mắt mệt mỏi mờ mịt.

Nỗi sợ hãi choán lấy tâm trí Khuê Thú Chi, mặt anh không còn chút máu nhìn vẻ mờ mịt của cô, không thể tin được lắc đầu lùi về phía sau.

“Không thể nào, chuyện này không thể nào…”. Anh lẩm nhẩm trong miệng.

“Ông xã?”.

Thanh âm suy yếu của cô lần nữa vang lên, chẳng qua là hai chữ mà thôi, nhưng khi lọt vào trong tai anh lại nghe như tiếng từ trời phán xuống (lạy, đúng là ‘tình nhân trong mắt hóa Tây Thi’), anh trợn to hai mắt, không chớp nhìn cô, kích động đè nén mở miệng. “Em mới gọi anh là gì?”.

“Anh là Thú Chi đúng không? Không lẽ em nhận nhầm?”. Cô chuyên chú nhìn anh, suy yếu hỏi.

Bộ dáng của anh trở nên hảo tiều tụy, đầu tóc rối bời, mắt sưng húp, mặt vốn sạch sẽ trơn láng thì bây giờ râu ria lùm xùm, cả người gầy xọp hẳn đi, hại cô trong thời gian ngắn không cách nào nhận ra được anh.

Nước mắt lập tức ngập đầy hai hốc mắt, Khuê Thú Chi bước nhanh đến, ôm cả người cô vào lòng, ôm chặt tựa như muốn hòa tan cô vào trong anh cũng nên.

“Đừng làm anh sợ”. Anh nghẹn ngào nói. “Anh nghĩ em sẽ bị giống như trong ti vi (thêm 1 ông anh nhiễm film HQ nữa =.=), mất trí nhớ không nhận ra anh là ai, làm cho anh thật quá kinh hãi”.

Thân thể anh run lẩy bẩy, không thèm giấu giếm đem toàn bộ nỗi sợ hãi bộc lộ ra ngoài. Anh bây giờ không phải là Satan làm người ta sợ mất mật nữa, mà là một người đàn ông sợ hãi mất đi bà xã yêu của mình.

“Nếu em mất trí nhớ, không phải anh sẽ thấy tốt hơn sao?”. Cô trầm mặc một hồi, sâu kín mở miệng.

Anh thoáng chốc ngẩng đầu lên, kéo xa khoảng cách của họ ra một chút.

“Tuyết Nhan là một người bạn cùng lớn lên với anh trong tổ chức sát thủ, cô ấy giống như em gái của anh vậy. Em phải tin anh”. Anh chân thành vội vàng giải thích.

“Con gái cô ấy gọi anh là Papa”.

“Con bé nhận nhầm người”.

“Lúc anh nhìn thấy cô ấy quả thật tràn đầy kinh ngạc cùng xúc động, trong mắt anh cũng chỉ có cô ấy mà thôi, hoàn toàn không đếm xỉa đến sự tồn tại của em”.

“Đó là vì anh quá kinh ngạc”.

“Kinh ngạc là vì anh yêu cô ấy, nên mới nói với em là anh xin lỗi”.

Khuê Thú Chi xanh đại hai mắt, vẻ mặt khó có thể tin, nói. “Anh có nói xin lỗi em sao?”.

Cô đau thương nhìn anh.

Anh cố gắng nhớ lại tình huống lúc đó, thật sự anh có nói với cô ba chữ ‘anh xin lỗi’ sao? Nếu mà có, chắc phải có nguyên nhân gì đó… (bé Tiểu Thú Dory thật)

Anh cố gắng hồi tưởng, rốt cuộc, nhớ ra rồi!

“Anh nói anh xin lỗi em, vì anh đã hứa là dẫn em đi xem phim, nhưng xem ra đành phải nuốt lời rồi”. Anh nhìn thẳng vào cô nói. (ta té ghế! ông nói gà bà nghe vịt, vợ chồng nhà này bớt coi film HQ lại đi =”=)

Vu Hàn không giải thích được trố mắt nhìn.

“Cho đến nay anh đều tưởng Tiểu Tuyết đã chết, cho nên đột nhiên gặp cô ấy tại đó, anh mới kinh ngạc tới vậy, lỡ quên mất em, thật xin lỗi”.

Điều này thật sự là…

Vu Hàn khiếp sợ khẽ nhếch mép, hoàn toàn không nói nên lời.

“Đã chết?”. Cô nhìn anh. “Đây là ý gì?”.

Khuê Thú Chi chậm chạp lắc đầu.

“Anh còn chưa có cơ hội nói chuyện với cô ấy, nên không biết đã xảy ra chuyện gì”. Anh than một tiếng, rồi sau đó nhìn cô bằng ánh mắt nồng đượm thâm tình không nén được, thỉnh cầu nho nhỏ. “Tiểu Hàn, em có thể hiểu lầm anh, nhưng không được chưa nghe anh giải thích đã vội luận tội, làm tổn thương đến bản thân. Có được không?”.

“Thật xin lỗi, đã để anh lo lắng”. Cô đưa tay vuốt nhẹ lên gương mặt tiều tụy của anh, trong mắt tràn đầy biết lỗi. Thì ra cô thật sự hiểu lầm anh.

“Cái anh muốn nghe không phải cái này”. Anh lắc đầu.

“Em đáp ứng anh, sau này bất kể xảy ra chuyện gì, nếu còn chưa nghe anh giải thích xong, nhất định sẽ không lập tức luận tội anh”. Cô nhìn anh, nhẹ giọng hứa hẹn.

“Còn không được làm bản thân bị thương”. Anh nói.

“Còn không được làm bản thân bị thương”. Cô gật đầu lần nữa.

Khuê Thú Chi không nhịn được ôm chặt lấy cô, cảm nhận được sự sung sướng mất đã lấy lại được. Anh không mất cô, thật tốt quá! Thật tốt quá!

“Thật xin lỗi, ông xã. Em tựa hồ đã làm một chuyện rất ngu xuẩn”. Cô dán lên ngực anh, hốc mắt nóng lên, giọng nói khàn khàn xin lỗi.

“Chỉ cần lần sau không phạm phải nữa là được”. Anh rộng rãi tha thứ.

“Ông xã à, em yêu anh”.

“Anh cũng yêu em”.

 

Còn 2 trang rưỡi A4 nữa nha *khựa khựa* Cứ từ từ các nàng nhể? :]]

Cảm nhận của ta : Hai ông bà này cần gấp rút bán TV đi, không cho coi TVB hay film HQ nữa, lậm quá nặng =”=

 

Advertisements

11 thoughts on “Satan lầu năm – Chương 10.1

Nói iêu bạn Haran đi ~o(≧▽≦)o~

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s