Kết hôn không đơn giản – [Chương 1.1]

Thử đọc xem nhé cả nhà! Truyện này ý nghĩa lắm đấy!

Cô đang đợi một người.

Buổi tối thứ sáu, quán rượu cũ ngập trong tiếng cười nói, mùi thịt nướng quanh quẩn trong không khí, hơi thở hỗn tạp mùi bia rượu, mùi khói thuốc, mùi gỗ mục. Bốn phía là tiếng la hét mời  rượu lẫn nhau của mọi người. Ngày mai là cuối tuần nên không cần kiêng kị, cứ uống cho đã ghiền. Đứng đợi ai đó ở một nơi thế này, người cô muốn gặp tám phần không phải là người yêu.

Từ Minh Bồng lấy điện thoại trong túi xách ra, thấy có tin nhắn liền ấn nút mở, chỉ có một dòng : “Tớ đang rời công ty, sẽ đến nhanh thôi”.

Cô theo bản năng cúi đầu tính toán thời gian, kêu nhân viên quán để gọi món. “Thịt bò, thịt dê, thịt gà xé hai phần, còn có một phần cà tím chiên ngập, nấm hạnh bảo, cá thu nướng, sườn bê, cánh gà nướng, một phần salad… Ah… Tôi nhớ vẫn còn… Ô, cho thêm một phần gỏi cá hồi sống. Phiền anh nhé”.

“Vâng… Ờ…”. Nhân viên quán một bên ghi món một bên sửng sốt, mở to mắt xem xét thật kĩ cô gái trẻ trước mặt này. Thật nhìn không ra một cô gái nho nhỏ gầy teo, hóa ra có thể ăn nhiều như vậy?. “Tôi nhắc lại các món đã gọi nhé…”.Anh ta đọc xong mỗi chuỗi dài tên các món ăn, nhịn không được bồi thêm một câu. “Có phải nhiều lắm không?”.

Từ Minh Bồng điềm nhiên cười. “Không phải một mình tôi ăn, còn có người khác sắp đến nữa”.

“Ô ô! Vâng!”. Nhân viên quán ngại ngùng rời đi.

Trước khi bắt đầu ăn cái gì, Từ Minh Bồng luôn cầm giấy ăn lau đi son trên môi. Diện mạo cô xinh đẹp, trên khuôn mặt trắng nõn là đôi mắt to đen láy, lông mi dày, mũi thanh tú, đôi môi chu nhuận. Nhưng ngũ quan đáng yêu này lại thường khiến cô bị người khác hoài nghi tuổi tác, vì thế cô cắt ngắn tóc mái đến tai, uốn xoăn nhẹ, hy vọng có thể gia tăng cảm giác thành thục, đáng tiếc là không hiệu quả lắm.

Chưa đầy năm phút sau khi đồ ăn đã được dọn lên, một người đẩy cửa quán rượu bước vào, vừa thấy cô liền giơ tay chào, cười. “Lại bắt cậu đợi”.

“Đáng tiếc chưa quá mười lăm phút, nếu không chầu này cậu đãi”. Đôi mắt đen láy của Từ Minh Bồng nhìn người đó dịu dàng đầy ý cười, cô ngoắc nhân viên phục vụ đưa lên khăn mặt nóng, tiếp theo tự đem thịt bò xắt mỏng lên bàn chia làm hai phần, một phần tẩm bột.

Trong lúc cô đang chia thịt, người đàn ông mặc đồ tây cũng đã cởi áo khoác, vắt lên ghế, sau đó vén tay áo sơ mi lên ngang khuỷu tay, lộ ra một đôi cánh tay màu đồng dù nhiều năm làm việc trong văn phòng vẫn được tập thể thao thường xuyên. Bình thường sở thích của anh chính là chơi tennis, cho nên tay chân đặc biệt tráng kiện, thể trạng cường tráng dù ẩn đằng sau làn áo sơ mi, vẫn có thể nhìn ra cơ bắp cuồn cuộn mê hoặc.

“Cậu gọi gì thế?”. Cố Hằng Chỉ cầm lấy tờ giấy trên bàn nhìn, lập tức vừa lòng gật gật đầu. “Lợi hại, cần gọi đều đã gọi, nhưng không phải cậu không ăn gỏi cá sống sao?”.

“Nhưng cậu ăn”. Cô đơn giản đáp ba chữ, chỉ thấy người đàn ông vui vẻ nở nụ cười. Cô lườm anh một cái, rõ ràng sớm đã biết đáp án còn khăng khăng muốn hỏi, bất quá, đây cũng là điểm đáng yêu của anh.

Hai người bắt đầu nhập tiệc, bụng còn đang rỗng nên chưa nói chuyện gì với nhau cả, huống chi bọn họ sớm không phải là loại người không có đề tài còn quyết tán gẫu. Không khí huyên náo xung quanh, dường như không có bàn nào giống như họ, một nam một nữ trẻ trung, hơn nữa còn là tuấn nam mỹ nữ, động tác ăn ý vô cùng, cơ hồ đối phương vừa nhấc đầu lên, người kia liền hiểu mà nêm thêm gia vị, không dư thừa tí lời nào. Nhìn không ra nha, hay đây thực ra là một đôi vợ chồng lâu năm?

“Hô, rốt cuộc cũng no rồi. Cậu biết không? Trưa nay tớ mới nhận được điện thoại của mẹ, mẹ mắng tớ lâu thiệt là lâu, nói tớ đã bao nhiêu tuổi rồi còn không mau kết hôn, mấy nhà cách vách ai ai cũng đều sắp sinh con thứ hai rồi, cho dù không kết hôn thì cũng phải dẫn đối tượng về nhà cho bà gặp mặt linh tinh gì đó… Aizz, tớ vừa mới chia tay chưa đến nửa năm đã kêu tìm người khác, cũng không phải đi siêu thị chọn cà chua, làm thế nào nhanh vậy được?”. Anh nói xong, còn nhíu mày sầu khổ. “Hại tớ ăn không ngon, đói đến tận bây giờ”.

Từ Minh Bồng không chút nể tình cười ha ha. “Đáng kiếp! Bạn gái trước của cậu điều kiện tốt như vậy, ai bảo cậu nói chia tay liền chia tay, tớ còn tưởng mẹ cậu tụng đến thủng hai lỗ tai cậu ra kìa!”.

“Trứng chiên đã muốn chiên sắp cháy rồi!” *. Nói xong, Cố Hằng Chỉ còn cố ý xoa xoa lỗ tai mình, môi chu ra than thở một ngụm tức. “Không hợp thì có biện pháp nào đây? Huống hồ cô ấy dị ứng với mèo. Lúc trước kết giao nói chuyện rất hợp, kết quả ở chung một chỗ xong, cô ấy lại bức tớ chọn giữa cô ấy và Lady…”. Anh trăm ngàn vạn không muốn như vậy! Nhưng vài lần thỏa hiệp không thành, đành phải vẫy vẫy ống tay áo thương tổn cô ấy, chúc phúc cho cô ấy tìm được đối tượng thích hợp hơn.

(* ý muốn nói thật sự mẹ của Cố ca đã tụng cho anh í suýt thủng màn nhĩ thật ^^)

“Lady” là con mèo Cố Hằng Chỉ đã nuôi từ lâu, toàn thân lông trắng muốt rất hiếm gặp, rõ ràng là mèo đực lại bị chủ nhân ác độc đặt tên là “Lady”. Từ Minh Bồng cười cười. “Vậy nha”.

Bắt đối phương chọn giữa mình và thú cưng của người ta, bất luận là nam hay nữ đều chứng tỏ người này coi tình yêu rất ngây thơ tùy hứng, nhưng dù sao cũng từng là người yêu của bạn tốt, Từ Minh Bồng không muốn nói nhiều làm gì. Hơn nữa trừ điểm đó ra, cô gái kia có điều kiện thực là rất tốt. “Tóm lại, thật đáng tiếc”.

“Hừ”. Cố Hằng Chỉ thấy cô mang vẻ mặt mặc kệ anh ra sao, không khỏi nguýt môi mỉa một câu. “Đừng có nói gì tớ, tớ không tin bác gái không thể hiện chút công phu nào. Nghe nói cậu mấy cuối tuần này đều đi xem mắt? Lịch hẹn đúng là kín mít, kín mít!”.

“Thôi đừng nhắc!”. Nói đến người này, Từ Minh Bồng liền đau đầu một trận. Từ lúc cô ba mươi tuổi đến giờ, mẹ già thật giống như e sợ cô cả đời này dường như không gả ra ngoài được, đi khắp nơi thỉnh người làm mai dùm, nếu ai không biết còn tưởng cô là cô gái xấu xí dở hơi gì đó, tìm không ra người yêu!

“Ba mươi mốt tuổi không kết hôn thì làm sao chứ? Cậu không phải đã ba mươi hai rồi sao!”.

“Hê, đàn ông với phụ nữ không giống nhau. Hơn nữa tớ so với cậu chỉ lớn hơn có nửa năm, chúng ta còn học chung một cấp, không phải sao?”.

Từ Minh Bồng liếc cái xem thường. “Thật là nghiệt duyên”.

“Đâu có đâu có”.

Hai người nhìn nhau cười. Ăn uống no say, bắt đầu có tinh thần oán giận cha mẹ mình cứ liên tục hối “kết hôn”, sau đó tới công việc. Cố Hằng Chỉ đảm nhận nghiệp vụ ở một công ty văn phòng phẩm lớn, công việc bận tối mắt. Từ Minh Bồng thì đảm nhiệm chức vụ biên tập, phụ trách sách tham khảo ở một nhà xuất bản quy mô nhỏ.

Cố Hằng Chi nhìn cô gái đáng yêu diện mạo như búp bê bé gái trước mặt, người đã có chút men, ngực cảm thấy nóng nóng.

“Lúc trước mới quen biết, cậu vừa đen vừa gầy, tớ còn tưởng là dân chạy nạn bên Châu Phi qua”.

Từ Minh Bồng nghĩ đến hình dung của anh về cô, thấy nóng mặt. Khi đó cô rất cao, mới từ nông thôn chuyển đến Đài Bắc, thi xếp lớp chuyển trường, nhân duyên thế nào lại cùng lớp với tên này. “Tớ mới thấy cậu giống con khỉ đó!”.

“Khỉ? Cậu đi đâu tìm được con khỉ đẹp trai thế này chứ?!”.

“Đi vườn bách thú!”.  Cô đáp lại ngay lập tức.

Nhưng nói thật, bộ dáng Cố Hằng Chỉ rất tuấn tú, mày rậm mắt to, mũi cao cương nghị, môi tuy rằng hơi mỏng một chút, nhưng nhan sắc rất được. Đầu đinh bị gọt khi xuất ngũ qua nhiều năm đã dài ra lại, hiện tại hớt cao lên gọn gàng hơn. Thói quen tốt vận động nhiều năm cũng khiến dáng anh cao ráo, trông chững chạc hẳn, dáng người rắn chắc, mặc đồ tây vào càng tôn dáng thêm.

Hơn nữa giờ khắc này, anh thả lỏng cravat, nới rộng cổ áo, yết hầu mỗi lần nói chuyện cử động theo quả thật mê người. Lúc anh thoải mái cười to, lồng ngực tráng kiện phập phồng khiến người ta có cảm giác muốn dựa vào đó.

Nhưng từ đó tới giờ, Từ Minh Bồng thích nhất là đôi mắt của anh, con ngươi đen tuyền, khi nhìn ai thì chuyên chú có thần, nghiêm túc nhìn khi người đối diện đang nói chuyện, làm cho người ta sinh ra hảo cảm. Anh trời sinh là người làm ăn, sáng sủa hào phóng, thích những con thú nhỏ, yêu con nít, đối với phụ nữ luôn ôn nhu săn sóc, ưu điểm không kể hết….

“Tớ nghĩ, nếu cậu muốn tìm một người vợ, chắc là không khó đâu?”.

“Phụt!”. Cố Hằng Chỉ thiếu chút nữa phun hết bia ra ngoài, lập tức trừng mắt lên. “Cậu thế nào mà lại có tư tưởng giống mẹ tớ thế hả?”.

Cô cười, rút khăn ăn đưa cho anh. “Bởi vì đàn ông tốt như cậu mà không có người coi trọng thật sự kỳ quái”.

Cố Hằng Chỉ chùi miệng, xem xét cô, như phát hiện ra vùng đất mới. “Từ Minh Bồng, cậu khai thật đi, không phải cậu muốn vay tiền tớ đấy chứ?”.

“Cậu lần trước còn mượn của tớ một trăm vạn chưa trả kia kìa!”. Cô trừng mắt liếc anh một cái. “Cậu đúng là có bệnh! Được người khác khen mà không thấy vui sao?”.

“Vậy à… Cái này… Hê hê”. Anh gãi cái mũi, hiếm khi cô lại khen ngợi anh trực tiếp thế này, tâm tình thật là tốt.

 

Dài quá xá, ta phân 1 chương thành 4 phần post từ từ…

20 thoughts on “Kết hôn không đơn giản – [Chương 1.1]

Nói iêu bạn Haran đi ~o(≧▽≦)o~

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s