Kết hôn không đơn giản – [Chương 1.2]

Cả nhà đọc truyện vui vẻ! :”3

Đôi mắt đen như mực của anh nhìn cô gái trước mặt, cô có một mái tóc xoăn lãng mạn dài ngang vành tai, ngũ quan nhìn như một cô bé, làn da trắng nõn, thân hình hơi gầy, mặc dù thứ sáu nào cũng ra ngoài ăn nhiều như vậy mà vẫn không thấy cô béo thêm tí thịt nào, aizz!

Từ Minh Bồng mặc quần áo đơn giản, áo pull quần jean, từ nhỏ đến lớn chưa từng chạy theo cái gì gọi là mốt miếc. Cứ thứ hai, thứ tư mặc một bộ, thứ ba, thứ năm lại đổi bộ khác. Trên mặt cô chỉ tô duy nhất son môi, trang dung sạch sẽ, thói quen trước khi ăn cái gì cũng đều lau sạch son đi, lộ ra làn môi tự nhiên hồng nhuận… Đó là điểm anh thích nhất.

“Cậu cũng vậy đó thôi? Cũng là một cô gái xinh đẹp tốt bụng…”. Anh nói xong, vươn cánh tay đang rảnh ra, vuốt nhẹ những ngón tay lên gò má non mềm của cô, lại vén lên những sợi tóc mượt mà đen như nhung. “Đàn ông bây giờ đều mù hết rồi sao?”.

Từ Minh Bồng sửng sốt. Người đàn ông trước mặt nheo mắt lại, đôi đồng tử thâm thúy, làn môi xinh đẹp hơi mím lại thản nhiên, có phần hồng lên do uống rượu, làm cho cô không rõ lúc anh nói những lời này thực ra là đang tỉnh táo hay hồ đồ?

Hai người cứ nhìn nhau như vậy. Sau đó, không biết là ai bật cười trước tiên. “Hahaha… Chúng ta là đang tự khen nhau sao? Đại hội tự khen?”.

Tử Minh Bồng rốt cuộc ngưng cười, lắc đầu. “Tớ tuyệt vọng với chính mình lắm, aizz”.

“Vì sao?”.

“Cậu biết không? Phụ nữ một khi đã qua tuổi ba mươi, cái gì phong hoa tuyết nguyệt cũng không thể lay động được chúng tớ nữa, cảm giác động tâm đó vốn đã cách xa lắm rồi. Mặc kệ thân phận đối phương có vĩ đại cỡ nào, tớ cũng đều thấy như đang nhìn bí đỏ khoai lang thôi, sau đó trong đầu còn tưởng tượng loại nào ăn với cơm thì ngon nhất…”.

Cố Hằng Chỉ rụt tay về, khóe miệng giật giật. Bị hình dung thành bí đỏ khoai lang ăn với cơm, thật sự không ai vui vẻ nổi.“Cậu không thấy ai là cà tím sao?”. Cà tím là món cô thích nhất.

“Ờ, không thấy”.

Cố Hằng Chỉ dở khóc dở cười. Bất quá, anh biết loại cảm giác cô đang nói tới. “Chúng ta cũng không còn trẻ trung gì nữa”.

Aiz, Từ Minh Bồng cười khổ. Hai người bây giờ chỉ mới ba mốt ba hai, nhưng chớp mắt rồi sẽ thành ba lăm, rồi bốn mươi tuổi lúc nào không hay…

“Chúng ta quen biết đã mười lăm năm rồi nhỉ, từ khi còn là thiếu niên mới tốt nghiệp trung học”.

Mười lăm năm, thật sự là một khoảng thời gian phi thường dài. Nhìn kỹ lại, bọn họ mấy năm nay cũng đã có người yêu riêng, có lúc vui vẻ cũng có lúc đau buồn, nhưng tình bạn vẫn duy trì lâu bền đến tận bây giờ, chưa từng thay đổi.

Bọn họ biết rõ từng thói quen trong cuộc sống của đối phương, thậm chí cả chu kỳ sinh lý, anh ngay cả cô thích dùng loại băng vệ sinh nào cũng am hiểu tường tận. Cảm giác này rất khó nói thành lời, người trước mặt đây tuy không phải người nhà có quan hệ huyết thống, nhưng đã làm bạn với nhau cơ hồ muốn qua phân nửa đời người. Cố Hằng Chỉ tưởng tượng, tương lai mười lăm năm nữa, không biết cô có còn làm bạn với mình thế này không…

Bỗng nhiên, anh nghĩ đến một việc. “Cậu còn nhớ năm năm trước chúng ta từng thề điều gì với nhau không?”.

“Hả?”. Từ Minh Bồng ngạc nhiên, dở khóc dở cười. “Cậu làm ơn nhắc lại dùm tớ đi”.

“Khi đó cậu vừa mới chia tay với tên trăng hoa kia…”.

Tên trăng hoa? Từ Minh Bồng nhớ lại, thì ra là bạn trai trước của cô. “Thì sao a?”.

“Thì sao ư? Tên kia không phải bắt cá hai tay sao? Cậu còn khóc lóc thấu trời, thề cả đời không thèm tin đàn ông nữa, không thèm yêu ai nữa, cũng không thèm lập gia đình…”.

“Cậu làm gì nhớ rõ vậy chứ!”.

Từ Minh Bồng lúc đó quẫn trí, cô uống rượu, phải rất thương tâm, rất khó khăn mới vượt qua được. Bạn trai cô khi đó chính là hàng xóm cạnh nhà, hai nhà còn chung nhau cả cái ban công, hại cô phải vội vàng đau lòng chuyển nhà đi nơi khác… Hiện tại nghĩ thực hối hận, gian phòng đó điều kiện, tiền thuê cái gì cũng tốt, nếu chuyển đi thì đôi cẩu nam nữ kia phải đi mới đúng!

Nhưng mà… Từ Minh Bồng giương mắt, nếu lúc trước không phải có tên này làm bạn, đầu tiên đem cô về ở trong nhà anh, sau đó còn theo cô đi xem phòng ở mới, chẳng hề nề hà gì chịu đựng những cơn khóc nháo như sóng dữ của cô, cô sẽ không dễ dàng bước ra khỏi bóng ma bị người ta phản bội như vậy.

Lúc đó cứ nghĩ sẽ không có khả năng buông, nhưng nay đã thành chuyện nhìn lại có thể cười được rồi.

Mười lăm năm, quả thật không đơn giản.

“Vậy nha, tớ cũng nhớ rõ khi cậu mới chia tay với cô bạn gái trước chưa lâu, từng nói : nếu qua ba mươi tuổi mà cả hai vẫn chưa kết hôn, cũng chưa có người yêu, chúng ta liền lấy nhau… Có phải thế không?”.

“Đúng!”. Không nghĩ cô còn nhớ rõ, Cố Hằng Chỉ chỉ cười, trong lòng bỗng thấy thật ấm áp. Cô luôn như vậy, suy nghĩ đơn giản, người không quen thì cảm thấy có chút thờ ơ, nhưng kì thật mỗi một lời người khác nói ra, cô đều tỉ mỉ giữ trong lòng.

Từ Minh Bồng hớp một ngụm bia. “Cho nên sao?”.

“Cho nên…”. Cố Hằng Chỉ ho một tiếng, đột nhiên mở miệng. “Chúng ta liền kết hôn đi, thế nào?”.

 

Ta thích truyện này :”>

27 thoughts on “Kết hôn không đơn giản – [Chương 1.2]

  1. “ngay cả cô thích dùng loại băng vệ sinh nào cũng am hiểu tường tận”
    *giật mình, mặt nham nhở* :)))))))))))))))))))))))) đúng là đỉnh của đỉnh…!

Nói iêu bạn Haran đi ~o(≧▽≦)o~

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s