Kết hôn không đơn giản – [Chương 1.3]

“Tớ thật không dám tin tưởng!”.

“Người không tin được phải là tớ mới đúng chứ!”. Giọng kháng nghị của Cố Hằng Chỉ vọng ra từ bên trong cánh cửa phòng tắm, có chút mơ hồ không rõ.

“Cậu im cho tớ!”. Từ Minh Bồng mắng ngược vào, tìm trong tủ áo quần của anh. Nghĩ tới cuộc đối thoại ở quán rượu, đầu óc cô liền lung tung hết cả lên. Ô, từ khi sinh ra tới giờ lần đầu tiên cô được cầu hôn, vậy mà lại ở nơi tràn ngập mùi khét, mùi người, mùi rượu…….. Thật sự quá đủ!

“Chúng ta kết hôn đi, thế nào?”.

Lúc Cố Hằng Chỉ nói những lời này ra, toàn bộ rượu trong miệng cô đều ‘phụt’ một tiếng, văng lên toàn thân người đàn ông này. Tình huống thật sự là xấu hổ hết sức, Từ Minh Bồng nóng mặt nhìn ánh mắt mọi người chú ý, không khỏi tức giận. “Ai bảo cậu bỗng nhiên ăn nói khùng điên!”.

“Hờ, cậu thế này là không đúng!”. Cố Hằng Chỉ tắm rửa sạch sẽ, nửa người dưới quấn một cái khăn tắm lao tới. Nhưng đối với cảnh tượng “đẹp mắt” này, Từ Minh Bồng hoàn toàn thờ ơ.

Thử nghĩ một người đàn ông cô đã quen biết được mười lăm năm, mặc kệ là vì bất kì nguyên nhân nào ngoài ý muốn, cô cũng đã gặp qua anh trần truồng, huống chi tên này chỉ cần thời tiết nóng lên là bắt đầu cởi, cởi đến chừng nào chỉ còn một cái quần lót. Muốn nói cô nhìn anh “từ nhỏ đến lớn”, cũng không kỳ quái chút nào.

“Đây là đề nghị chân thành của tớ! Cậu xem, tớ bị mẹ tới ràm đến thủng lỗ nhĩ, cậu bị mẹ cậu làm cho thảm, chúng ta cũng không phải thiếu chân thiếu tay hay tâm thần loạn óc, cũng chỉ là tìm không được một nửa hợp gu. Chúng ta cũng đã quen biết mười lăm năm, cậu có bao nhiêu cái lông trên người tớ còn biết, tớ xì hơi thối cách một km cậu còn biết là tớ làm, nhưng quan trọng nhất là —”.

“Cái gì?”.

Cố Hằng Chỉ nắm tay cô, vẻ mặt nhiệt huyết mênh mông. “Lady thích cậu!”.

Từ Minh Bồng đầu tiên sửng sốt, sau đó tiện đà cầm quần áo trên tay ném tới. “Đi chết đi!”.

“Cái này rất quan trọng nha”. Cố Hằng Chỉ cầm quần áo đi vào phòng tắm, vừa đi vừa không quên lải nhải. “Cậu không thấy mỗi lần cậu tới nhà, cái tên tiểu súc sinh kia đều rất hưng phấn sao! Thật là, tớ đã đem nó đi triệt sản rồi, mà sao nó vẫn một bộ háo sắc thế chứ?”.

“Chủ nào tớ nấy“. Từ Minh Bồng vừa bực mình vừa buồn cười, nghĩ đến con mèo vừa béo ú vừa lười biếng. “Nhưng mà, nếu là vì Lady, tớ còn có thể xem xét”.

“Thì ra tớ so với một con mèo còn kém hơn a?”. Cố Hằng Chỉ kháng nghị, lập tức khịt khịt mũi. “Kỳ quái, quần áo này cũng quá nặng mùi đi?”.

Anh mặc quần áo đi ra.

Bọn họ có thói quen mỗi thứ sáu sẽ tìm một quán ăn gần nhà cô để ăn tối, có khi hứng trí uống rượu vào, anh liền ở luôn nhà cô qua đêm, cho nên mang đến một ít quần áo để tắm rửa.

Từ Minh Bồng nghe anh nói vậy, có chút đỏ mặt. Cô sao dám nói khi giặt sạch áo ngủ cho anh xong, thấy chất vải mặc thật thoải mái, liền mặc vào luôn…….

Nay quần áo đã về trên người chủ nhân, khi cô mặc thì rộng thùng thình, ở trên người anh lại vừa vặn, làm cô ý thức được sự khác biệt giữa hai người.

Anh ngồi xếp bằng trước mặt cô, một hồi lâu với mở miệng. “Bồng Bồng, tớ không nói giỡn đâu”.

“Vậy nha….”.

Anh nói thật. Gia phong truyền thống nhà anh, cha là quân nhân, kết hôn sinh con đều có trong kế hoạch cuộc đời của anh, những vẫn chưa tìm thấy đối tượng thích hợp. Về phần Từ Minh Bồng, cô cũng có áp lực từ phía cha mẹ, dù không nặng nề bằng anh, nhưng cũng không có khả năng sẽ độc thân cả đời.

Một khi đã như vậy, hai người thích hợp với nhau kết đôi, cũng không phải rất tốt sao?

Cô ngước mắt nhìn anh, người đàn ông trước mặt một bộ đứng đắn, đôi mắt đen sâu thẳm của anh nhìn cô, ngũ quan đoan chính nhiều năm trôi qua vẫn soi không ra khuyết điểm. Lời anh nói nghe có vẻ thô tục, nhưng chứng tỏ một việc — nếu bọn họ kết hôn, quả thật không cần trải qua quá trình tiếp xúc yêu đương, bởi vì bọn họ quá hiểu nhau, thậm chí sự tồn tại của đối phương còn như một thói quen.

Huống hồ nhân phẩm của người đàn ông này cô hoàn toàn không cần hoài nghi, người lớn hai nhà đều quen biết lẫn nhau, mẹ anh cũng rất tốt với cô….. Ơ, cô còn lo lắng cái gì chứ?!

Cố Hằng Chỉ nhìn biểu tình của cô biến hóa, hiểu được cô đang động tâm. Anh ở trong phòng cô, căn phòng nhỏ cô đã ở năm năm, sớm thấm sâu hương vị của cô, anh thích nơi này, luôn có thể làm cho anh đang suy nghĩ hỗn độn được trấn tĩnh xuống. Vốn chỉ là mang theo chút xúc động mà đề nghị, nhưng càng nghĩ anh càng thấy khả thi, thậm chí nên nhanh chóng thực hiện. Tốt nhất bọn họ ngày mai đi đăng kí kết hôn, sau đó hưởng tuần trăng mật, mang thai, sinh con…

Đương nhiên, điều kiện tiên quyết là cô phải đồng ý.

Từ Minh Bồng chu môi. “Tớ có một vấn đề trọng yếu….”.

“Sao?”.

Cô lập tức im lặng, thật không dám thừa nhận mình và người này trình độ giống nhau, ý tưởng này liệu cô có thể….. Quả thật có một chút hơi tối kiến. “Cậu đối với mình…. Có thể?”.

“Có thể cái gì?”. Cố Hằng Chỉ vẻ mặt không hiểu, thẳng đến khi tầm mắt cô dừng lại ở phần dưới cơ thể anh, sắc mặt anh bỗng tái xanh đi, ngay lập tức la lên. “Cậu là có ý gì?! Không lẽ cậu cho rằng mình—-”.

“Không, không phải!”. Trời à, hiểu lầm lớn!. “Tớ là đang nói, cậu xem, chúng ta đã quen biết nhau mười lăm năm, lâu như vậy chúng ta còn chưa có gì, hiện tại bỗng nhiên nói muốn kết hôn, nếu không được….”.

Cố Hằng Chỉ vừa bực mình vừa buồn cười, đôi mắt đen như mực của anh xem xét diện mạo ngọt ngào của cô gái này, vốn tưởng sẽ cười nhạo ý tưởng của cô, lại nhìn thấy khuôn mặt trắng nõn cùng đôi má hồng hồng mê người. Rõ ràng anh quá quen với bộ dáng này, nhưng khi bị cô hỏi như vậy, như mở một cái chốt cửa, hình ảnh ngày xưa lại tràn về trong đầu—

Đó là mùa thu năm cuối thời trung học, cây cối trong trường um tùm, một trận gió mang theo mùi hương hoa sơn chi thoang thoảng. Giờ học thể dục, anh cùng các bạn tranh cầu ngoài sân bóng rổ, vui vẻ huyên náo, còn cô nhàn tản ngồi học bài trên cầu thang, những sợi tóc ngắn loăn quăn như canh mì gói theo gió bay bay, đôi mắt đen bóng như ngọc nhìn chăm chú vào bọn họ, đôi môi củ ấu không biết đang nghĩ gì, vẽ một đường vòng cung ngọt ngào.

Anh lơ đãng thoáng nhìn, nhất thời giật mình, bóng rơi khỏi tay anh, chân như bị đóng đinh tại chỗ, bất động thật lâu mới có phản ứng trở lại……

“Hằng Chỉ?”. Cô gái thanh tú trong trí nhớ này đã lột xác khác biệt rất lớn, chỉ độc có đôi mắt to mượt mà vẫn thủy chung không thay đổi. “Như thế nào lại đột nhiên ngẩn người?”.

“Tớ…..”.


Dài quá a :”( 

Advertisements

8 thoughts on “Kết hôn không đơn giản – [Chương 1.3]

Nói iêu bạn Haran đi ~o(≧▽≦)o~

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s