Kết hôn không đơn giản – [Chương 1.4]

Thực xin lỗi, một bộ truyện hay như thế này mà phải chờ đợi 1 editor rùa bò như ta làm… *hức hức*

Yết hầu anh khô khốc, đó là kỷ niệm anh đã quên, không ngờ bỗng chốc bị đào lên toàn bộ. Cố Hằng Chỉ khó thở, trong ngực tưng tức, tứ chi nóng lên, không còn như bình thường, ôm lấy cô vào lòng. Lồng ngực cứng rắn áp sát vào cô mềm mại, mùi hương trên người cô và anh giống nhau, không màu mè lòe loẹt gì, chỉ là nước làm mềm vải áo quần bình thường……

Từ Minh Bồng ngây ngốc, phản ứng không kịp, liền bị anh ôm chặt trước ngực. Mặt anh tựa lên mái tóc cô, hơi thở lay động lọn tóc cô, chóp mũi cô ngửi được mùi hương quen thuộc, là mùi sữa tắm của cô? Quần áo cũng có mùi hương quen thuộc, nhưng… Vẫn có một chút khác biệt.

Đầu óc cô choáng váng mông lung, ý thức bắt đầu có điểm không rõ, hai cánh tay ôm chặt sau lưng cô, ôm nhanh đến mức cô không kịp ngăn lại, sắp không thở nổi. Ngay lúc gần sát như thế, cô dần dần cảm nhận được cơ thể người đàn ông có phản ứng cứng rắn đối với cô… Trời!

Cô hít một hơi dài, như bị đánh thức, Cố Hằng Chỉ bừng tỉnh. Anh hoảng hốt buông cô ra, ý thức được mình vừa mới làm gì, khuôn mặt tuấn tú có chút đỏ. Hai người xấu hổ kéo giãn khoảng cách, hô hấp đều dồn dập. Trên trán anh rịn chút mồ hôi, ánh mắt thâm trầm, trong đó tiềm tàng cả dục vọng — đối với cô.

Từ Minh Bồng cảm giác từng trận da gà đang rần rần bốc lên, có chút ghê ghê, nhưng… Có điểm lâng lâng, có điểm nhột nhột, nhiều nhất vẫn là một cỗ khô nóng không thể ức chế được. Hai người biến hóa kỳ lạ nhìn nhau, tiếp theo liền bật cười.

“Thật có lỗi”. Anh nói.

“Không sao”. Từ Minh Bồng ôm ngực, chỗ đang đập bình bịch từng hồi. “Cậu là người đầu tiên khiến tim tớ đập thình thịch mà không phải do chạy bộ đó”.

“Ha!”. Cố Hằng Chỉ nở nụ cười. “Yêu tớ rồi? Thật tinh mắt”.

“Căn bản cậu cậy mạnh siết tớ khiến máu tuần hoàn không được, trái tim đành gia công lực đập?”. Từ Minh Bồng vừa bực mình vừa buồn cười liếc anh một cái, nếu muốn yêu, mấy chục năm nay hẵn đã yêu, nào bỗng dưng hiện tại vừa ôm nhau một cái liền sinh ra phản ứng?

Nhưng… Cũng không thể phủ nhận, cô thích vòng ôm của anh.

“Cậu có khỏe không? Có cần đi tắm nước lạnh không….”.

“Miễn”. Cố Hằng Chỉ cười có chút miễn cưỡng, nhưng ngay lập tức khôi phục vẻ cợt nhả. “Như thế nào, hiện tại an tâm rồi chứ?”.

“Nào có đàn bà con gái nào ở chung chỗ với một con sói động dục mà an tâm được chứ hả?”. Từ Minh Bồng đùa lại.“Hơn mười một giờ rồi, có muốn ở lại không?”. Kỳ thật có chút ngoài ý muốn của cô, vốn tưởng Cố Hằng Chỉ chỉ đối xử với cô như anh em trong nhà, không nghĩ tới…

“Không, tớ muốn về”.

Từ Minh Bồng giương mắt, bình thường anh vẫn có thói quen ngủ lại chỗ này — đương nhiên trong lúc kết giao bạn gái thì không có.

Nhưng cô không muốn hỏi nhiều, hiểu được, khẳng định có liên quan ”phản ứng”  của anh vừa rồi. Cô tiễn anh ra cửa, hỏi. “Quần áo đã giặt sạch rồi để ở nơi tớ, hay đưa trả cho cậu luôn?”.

“Sao cũng được”. Anh đứng dậy, cầm lấy túi công văn, rời đi thẳng, bỗng một ý niệm trong đầu níu anh xoay người lại.“Bồng Bồng”.

“Hửm?”.

Từ Minh Bồng theo bản năng ngẩng mặt lên, cánh môi khô truyền đến một cảm giác mềm mại không kịp đáp lại.

Cô tròn mắt, nhìn ngũ quan của người đàn ông trước mắt mình từ to hóa nhỏ, Cố Hằng Chỉ thấy cô vẫn đang lộ ra vẻ mặt kinh hoàng, cười nói. “Cân nhắc kĩ đề nghị của tớ”.

“Ơ…..”.

Rầm một tiếng, cánh cửa đóng lại.

Đã một tuần rồi, Từ Minh Bồng chưa có đêm nào ngủ ngon. Toàn bộ buổi tối, cô đều suy nghĩ đến “đề án” kết hôn của Cố Hằng Chỉ.

Hôn nhân không phải trò đùa, không thể nói kết hôn liền kết hôn, lấy chuyện năm năm trước của cô ra làm ví dụ thì biết. Nhưng một lần nữa cân nhắc lại, cô không thể không thận trọng lo lắng — chuyện này đối với bọn họ mà nói, đến tột cùng có ý nghĩa gì không?

Chủ nhật, cô cùng vài người bạn gái có hẹn, sáng sớm đã rời giường trang điểm. Cô đến hẹn đúng giờ, nhìn các cô bạn thời đại học đang ngồi ở quán cà phê ngoắc, kêu. “Ê, ở đây nè!”.

“Đã lâu không gặp”. Từ Minh Bồng bước qua, kéo ghế dựa ngồi xuống, ba cô gái ngồi đối diện, một cô diện mạo thanh thú, thân hình cao gầy, một người khác tướng mạo diễm lệ, cuối cùng là một vẻ đẹp dịu hiền ngoan ngoãn, bốn mỹ nữ ngồi ở chỗ này, không khỏi thu hút ánh nhìn của người khác.

Một đầu tóc ngắn cho người khác cảm giác trung tính là Thư Hãn Vũ – bạn thời cấp 3 của cô, hai cô gái còn lại ngồi cạnh Thư Hãn Vũ là bạn cùng phòng thời đại học, bốn người quen biết kết giao làm bạn bè, sau khi tốt nghiệp ra ngoài làm việc, vẫn hẹn nhau tụ tập.

Trong đó, Phương Tề Hạm xinh đẹp mở miệng. “Đúng rồi, tớ sắp kết hôn”.

Ba người kia không hề ngạc nhiên, Phương Tề Hạm cùng bạn trai cũng là boss của cô ấy yêu nhau đã hai năm, nùng tình mật ý. Mạc Vi Á là người kết hôn đầu tiên trong bốn người. Ngược lại Thư Hãn Vũ, cùng “dã thú” cô ấy luôn miệng gọi quen nhau đã mười năm, thậm chí sống chung năm năm rồi, một tin vui cũng không có.

Ba người nhất tề nhìn về phía cô ấy, vẻ mặt vẫn đang thản nhiên. “Gì? Làm gì nhìn tui?”.

“Dã thú nhà bồ không cầu hôn với bồ sao?”. Mạc Vi Á hỏi.

“Nha… Hình như có”. Cô gãi đầu cười hắc hắc. “Tui quên ời”.

Mọi người té xỉu!. 

“Bốn năm trước không phải anh ta đưa nhẫn cho bồ rồi sao?”. Lúc ở hôn lễ của cô! Mạc Vi Á nhớ rõ ràng.

“Chỉ là nhẫn thôi mà, sau có nhắc tới việc đi đăng kí, nhưng mà phiền toái quá…”.

Phương Tề Hạm liếc một cái xem thường, lập tức cười. “Tốt lắm, bồ còn chưa kết hôn, quyết định cho bồ làm phù dâu, còn Bồng Bồng…”.

“Ể?”. Bị nhắc tên, Từ Minh Bồng ngẩng mặt lên, nhìn mặt bạn tốt đang phơi phới, bỗng nhiên nghĩ tới. “Cái kia… Tớ cũng có người cầu hôn rồi nha”.

Một trận im lặng.

“Gì? Gì? Gì?”. Đây là phản ứng của Thư Hãn Vũ.

“Cái gì? Đối tượng là ai?”.

Chỉ có Mạc Vi Á lão thần đã quen nhìn sóng to gió lớn khắp nơi, xem xét khuôn mặt nghiêm nghị của Từ Minh Bồng có biểu tình không biết nên giải thích thế nào, nhất châm kiến huyết (*đâm một châm liền chảy máu ^_^)“Tiểu Cố? Chúc mừng”.

Đổi lại người bị dọa là Từ Minh Bồng. “Làm sao cậu biết?”.

Hai người bên cạnh cũng cùng bộ dáng kinh sợ, Mạc Vi Á cười, nói. “Bồ ‘bế quan tỏa cảng’ đã năm năm, gặp gỡ với đàn ông cũng chỉ duy có cậu ấy. Hơn nữa, nếu không phải cậu ta, bồ căn bản sẽ không để trong lòng, cũng không kể với tụi tui…”.

“Không phải hai người là bạn tốt?”. Thư Hãn Vũ khó hiểu, cô cùng Từ Minh Bồng là bạn học chung trung học, bọn họ quen biết bao lâu, cô ấy cùng Cố Hằng Chỉ nhận thức nhau bao lâu tất nhiên cô biết.

Phương Tề Hạm cũng biết anh, hai người là bạn chơi tennis. “Tui đã sớm biết hai bồ có vấn đề, còn không thừa nhận!”.

Nói xong, cô liếc Thư Hãn Vũ một cái. “Hiện tại được rồi, còn thừa có mình bồ thôi, còn không lo đi chuẩn bị hai mươi bảy cái váy phù dâu*? Quăng cho tụi tui mỗi người một bộ?”.

(*tình tiết trong film 27 dresses : Bộ film nói về một cô gái luôn bị người ta nhờ vả làm phù dâu, 27 lần làm phù dâu được nhận 27 chiếc váy phù dâu, trong hôn lễ của chính mình, cô đã có 27 phù dâu mặc đúng 27 chiếc váy đó ^^ film rất hay!)

“Chờ một chút, còn chưa quyết định!”. Từ Minh Bồng vội vài giữ chặt Phương Tề Hạm đang chuẩn bị viết mọi thứ cần thiết vào iPhone, vội giải thích tình huống mình bị cầu hôn ở quán rượu tối đó, nhưng đương nhiên giấu nhẹm cái “tiến triển” ở trong phòng.

Cẩn thận nghĩ lại, ý tưởng kia thật đúng là… không ổn lắm.

“Cho nên sao, bồ tính hiện tại…”. Mạc Vi Á bình tĩnh nhất trong bốn người, nói.

“Aizzz”. Từ Minh Bồng thở dài, quét mắt qua ba người bạn thân. Kỳ quái, sao chỉ có mình mình yêu đương chẳng lãng mạn gì cả?. “Tiểu Vũ hồi cấp ba đã quen “dã thú”, đơn phương yêu hắn mười năm, rốt cuộc tu thành chính quả, thật lợi hại. Vi Á bồ gặp lão đại, Tề Hạm cùng đại boss yêu nhau hai năm liền tính chuyện kết hôn… Mặc kệ kết hôn hay muốn kết hôn, đều bởi vì yêu nhau mới muốn ở cùng một chỗ, nhưng còn tớ thì sao? Tớ và Hằng Chỉ căn bản không phải loại quan hệ này!”.

Cô không mong đợi tình yêu kịch tính oanh oanh liệt liệt gì, nhưng ít ra… Cũng không bình thản đến độ đó chứ? Chỉ bởi vì quá tuổi kết hôn, bởi vì cảm thấy ở cùng nhau cũng không tệ, bởi vì biết được thói quen sinh hoạt của nhau… Liền kết hôn như vậy, tương lai liệu có hối hận không? Có thấy tiếc nuối cuộc đời mình hay không?

Mạc Vi Á lẳng lặng nghe, hỏi cô. “Vậy bồ muốn cái gì?”.

Từ Minh Bồng lập tức giật thót, Mạc Vi Á tiếp tục nói. “Bồ hy vọng kết hôn vì tình yêu, phải không?”.

Thật lâu sau, cô ừ một tiếng, vẻ mặt bất đắc dĩ. “Ít nhất cũng có yêu một chút chứ…”. Vừa nói, Từ Minh Bồng vừa cười khổ. “Ai, kỳ thật trước kia có thời gian, tớ từng yêu cậu ấy”.

Nhưng còn đang giấu trong lòng, còn tự hỏi có nên nói với anh tâm tình của mình không, Cố Hằng Chỉ đã chiêu cáo thiên hạ coi cô như anh em trong nhà, nên cảm giác động tâm khi đó, chầm chậm chết từ trong trứng nước.

Mạc Vi Á thở ra. “Kỳ thật a, người cùng một chỗ lâu ngày, tình yêu chỉ là thứ tốt đẹp khi nhớ lại, giúp mình duy trì một đoạn quan hệ, lúc tức giận bất mãn, cảm thấy tịch mịch thì khơi lại, giống như thuốc kích thích vậy. Hôn nhân có rất nhiều cảm tình hỗn tạp, có tình yêu, có tình cảm người thân, tình cảm bạn bè, trong đó tình yêu không bền chắc nhất, chỉ có tình cảm người thân là kéo dài. Hai bồ quen nhau lâu như vậy rồi, chính bồ cũng biết Tiểu Cố là người như thế nào. Nói thật thì, người bồ chờ mang tới cho bồ một tình yêu nồng cháy có thể chẳng bao giờ xuất hiện, hoặc nếu có cũng không thể cho bồ một cuộc sống khoái hoạt, tui ngược lại khuyên bồ nên nắm giữ phần tình cảm yên ổn trước mắt này, ít nhất… Sẽ không mang lại cho bồ bất hạnh nào”.

Vừa nghe cô dứt lời, mọi người trố mắt nhìn nhau, nhất là cô dâu sắp về nhà chồng Phương Tề Hạm. “Vi Á, bồ cùng lão đại….”.

“Không, tụi tui rất tốt”. Cô cười ngọt ngào. “Chỉ là ở chung với nhau lâu như vậy rồi, oanh oanh liệt liệt không bằng bình tĩnh, chúng ta cũng đã sớm qua giai đoạn mơ mộng đủ kiểu, không phải sao?”.

Lời thốt ra từ miệng một người phụ nữ kết hôn đã nhiều năm, thật đúng khiến người ta không rét mà run, vấn đề thực tế quan trọng mà mọi người đều phải đối mặt hàng ngày. Tình yêu giống như là củi lửa, bất luận có ném vào bao nhiêu chất dẫn cháy, cuối cùng cũng thiêu đốt hết không quá một ngày, nhưng mọi người đều nhớ rõ ánh lửa cháy đẹp tuyệt vời, quan trọng là, tình yêu luôn là một kỷ niệm đẹp để ôn lại.

Nói đoạn, Phương Tề Hạm nở nụ cười. “Dù sao, tui cũng đã quyết định kết hôn, ba người các ngươi nhớ rõ thời gian, nhất là Tiểu Vũ, tui đã định bồ là phù dâu rồi bồ tèo!”.

“Tui không có mặc ren đâu nha”. Thư Hãn Vũ cao gần một mét tám, diện mạo trung tính căn bản không phù hợp với thứ đậm chất nữ tính này, cô không muốn dọa khách mời a.

“Hiểu!”. Phương Tề Hạm cười to, bắt đầu nói về kết hoạch kết hôn của mình, mọi người cùng nghe, cô dâu từng trải Mạc Vi Á cố vấn ý kiến.

Từ Minh Bồng nhìn gương mặt hạnh phúc không giấu được của cô bạn cũng vui lây. Trước kia cô vẫn rất hâm mộ cô ấy, tràn ngập tự tin, cá tính hào sảng độc lập, tất cả mọi người đều thích cô ấy, mặc dù từng bị bạn trai bắt cá hai tay vẫn rất nhanh vượt qua, tìm được hạnh phúc cho chính mình, nay còn muốn kết hôn, cô rõ ràng chúc phúc cho bạn, nhưng nội tâm vẫn dâng lên một chút ghen tị thèm muốn. Aizz, thật ghét bản thân mình như vậy…

Sau bữa trưa đầy nắng, thời tiết tháng ba thật đẹp để ngồi ngoài trời. Từ Minh Bồng nhớ lại lời Mạc Vi Á nói vừa rồi. Chẳng lẽ cô muốn chờ đợi? Chờ đợi một đối tượng yêu đương có thể sẽ chẳng bao giờ tới? Cô không phải không muốn kết hôn, nhưng mà… Trong lúc chưa có dự định nào, lựa chọn anh đưa ra cho cô vừa minh xác lại chân thật.

Thẳng thắn suy nghĩ, trừ bỏ một chút khát khao trong tình yêu, cô không tìm thấy điều gì bất mãn về đề nghị đó, nhân sinh cả đời của cô, chẳng lẽ cứ như vậy tiến tới?

Bình tĩnh, an ổn, cũng không có gì không tốt, không phải sao?

 

Hết chương 1.


19 thoughts on “Kết hôn không đơn giản – [Chương 1.4]

  1. chẹp, tất cả chỉ tại cái mạng nát nhà ta, hụt hết cả rồi
    ps: tỷ êu, tỷ yên tâm đi, tỷ mà là rùa thì cũng là con rùa có tốc độ cao nhất trong đám rùa

Nói iêu bạn Haran đi ~o(≧▽≦)o~

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s