Kết hôn không đơn giản – [Chương 2.1]

Cụ Rùa lại tiếp tục chạy đua *hờ hờ*

Vẫn vào thứ sáu, vẫn quán rượu cũ.

Bọn họ có thói quen hẹn ở quán này, ngoại trừ thức ăn ngon, giá cả vừa phải, còn chủ yếu vì nó cách nhà cô khá gần, khuyết điểm duy nhất là hơi xa nơi ở của Cố Hằng Chỉ.

Đây là nơi tri kỷ của hắn, Từ Minh Bồng biết.

Khi vừa bị bạn trai phản bội lúc trước, cô ngủ không được ăn không xong, cả người gầy yếu tong teo, Cố Hằng Chỉ tuy có công việc và cuộc sống riêng, nhưng không thể bỏ mặc cô, nên đơn giản hẹn cô thứ sáu tuần nào, mặc kệ bận cái gì cũng sẽ gặp nhau, ít nhất để anh thấy cô gắp thức ăn này nọ cho vào miệng… Chớp mắt một cái, coi vậy mà đã năm năm.

Năm năm này, cô không biết chính mình có phải thương tâm quá nặng nề không, mà nhìn người đàn ông nào cũng sinh ra nghi hoặc. Đồng hồ báo yêu đương của cô giống như tạm dừng hoạt động, mà chắc cả đời này, có vẻ cũng sẽ không khởi động lại.

“Đáng giận, cậu lại là người đến sớm”. Cố Hằng Chỉ đẩy cửa tiến vào, thấy cô đang lục tục chia đồ ăn nở nụ cười.

Anh hiện tại ba mươi hai tuổi, là giám đốc nghiệp vụ của công ty văn phòng phẩm Quang Thải, đồng nghiệp với Thư Hãn Vũ, nhưng làm công việc khác nhau, nên hẳn không có cơ hội nghe về quyết định của cô từ Tiểu Vũ….

“Tương lai đại khái sẽ rất ít có cơ hội như thế này”.

 “A?”.

Anh đang cắn một nửa miếng gà viên, vẻ mặt si ngốc, Từ Minh Bồng thấy thế, phụt một tiếng bật cười. “Tớ đang nói là — khi nào thì muốn đi gặp ba mẹ?”.

Hai chữ ‘ba mẹ’ này bao hàm cả ba mẹ của cô và anh. Nói đến đây, Cố Hằng Chỉ đã hiểu được ý cô. “Cậu…..”.

Từ Minh Bồng ra vẻ đứng đắn, thi cái lễ. “Về sau thỉnh anh chỉ giáo em nhiều hơn”.

Đúng vậy, cô đồng ý rồi.

Cô suy nghĩ suốt một tuần, luôn tự hỏi về lời khuyên cô bạn thân đã nói, đối với tình yêu… Không phải không có kỳ vọng, nhưng có tình yêu cũng không có nghĩa là có hạnh phúc, mà người đàn ông trước mắt này, anh quý trọng cô, mà cô cũng nghĩ, mặc kệ là cái dạng tình cảm gì, hai người có thể chung sống thật tốt với nhau, mới là quan trọng nhất.

Cố Hằng Chỉ còn đang ngây ngốc, thịt viên theo đôi đũa cùng hạ cánh xuống mặt bàn, Từ Minh Bồng thấy vừa bực mình vừa buồn cười. “Ngốc? Chờ một chút, không lẽ cậu đã quên — “. Cô liền la lớn!

 “Không phải! Tớ chỉ là… Không nghĩ tới”. Anh hoàn hồn tu một ngụm bia, bia lạnh kích thích thần trí anh thanh tỉnh lại, anh nghĩ đến lời “cầu hôn” của mình ở đây tuần trước, không phủ nhận kỳ thật phần lớn là do xúc động, hơn nữa vừa vặn ngày đó lại là ngày mẹ già “đuổi giết” anh.

Hồi tưởng lại thì cảm thấy chủ ý này không tồi, nhưng không tưởng tượng ra cô lại thật sự để trong lòng, nay còn đồng ý, đầu tiên anh ngây người, tiếp theo một trận sung sướng không tả nổi nhảy dựng lên — “Tớ không nghĩ tới… Cậu đồng ý nhanh như vậy”.

Anh biết tính cách cô so với mình trầm tĩnh hơn nhiều, có nhiều chuyện anh đã chuẩn bị sẵn sàng hừng hực tiến tới, cô lại ở phía sau nắm lấy vạt áo anh mà kêu “Chậm một chút, chậm một chút”, anh thậm chí còn nghĩ mình chắc chắn sẽ bị cự tuyệt, bởi vì… Thật sự anh chẳng lãng mạn chút nào cả.

“Hiện tại cửa hàng hoa còn mở cửa không? Aizz, sớm biết vậy hôm nay không nên hẹn ở đây….”.

Anh tựa hồ có điểm hoảng, bộ dáng rộn lên khiến cô cười nắc nẻ, mở thêm bia rót cho anh. “Thôi đi, cậu bỗng nhiên mang hoa tươi tới cầu hôn, tớ còn có thể lo lắng cậu có phải đang tính mang tớ đi bán không, cứ như vậy đi, cũng không có gì không tốt, không phải sao?”. Dứt lời, cô cầm lấy ly bia của mình, cụng vào ly anh, uống một hơi, chút buồn bực trong ngực cũng theo đó xua tan.

Dù sao lãng mạn này nọ, cũng không mài ra làm cơm ăn được.

Cố Hằng Chỉ ngược lại vô cùng mừng rỡ, anh cười ha ha, đem bia Từ Minh Bồng rót cho anh một hơi uống cạn sạch, bọt bia còn dính ngoài mép, bỗng nhiên ngồi lại nghiêm chỉnh, khuôn mặt kiên nghị nam tính dễ nhìn cũng đàn ông thêm vài phần, Từ Minh Bồng chấn động, còn chưa biết anh định làm gì, chỉ thấy anh cúi đầu thật thấp trước mặt cô thi lễ — “Anh cũng vậy, về sau nhờ em chỉ giáo nhiều hơn”.

Vẻ nghiêm trang khó thấy được của anh làm Từ Minh Bồng vốn tưởng mình sẽ bật cười, nhưng cô không hề. Ngực bỗng thấy nóng len, giống như có một dòng nước ấm chảy qua, cô tự hỏi chính mình, cô có bao giờ được người đàn ông nào đặt trong lòng trân trọng như thế chưa?

Chưa từng.

Ánh mắt cô bỗng muốn nhòe đi, bởi vì cảm động, còn bởi một ít thứ khác… Có lẽ mười lăm năm qua, cô cùng người đàn ông này đi qua năm tháng đã không uổng phí.

Cô lại nâng ly lên, áp chế cỗ rung động mãnh liệt trong lồng ngực. “Được rồi, uống đi, chúc chúng ta kết hôn vui vẻ khoái hoạt!”.

Cố Hằng Chỉ cười. “Chúc mừng!”.

Bọn họ kêu thêm bia.

Lúc trước ra ngoài xã hội làm việc, Từ Minh Bồng từng lôi kéo Cố Hằng Chỉ rèn luyện tửu lượng, biết uống đến đâu mới nên say, làm sao giả vờ say không biết gì, nhưng người đàn ông trước mắt đây thật sự uống rất dữ, một ly tiếp một ly không hề tiết chế, bia hay rượu cũng không nhằm nhò, thân thể không dật dờ đổ xuống đất, nhưng khi rời quán rượu thì bắt đầu nói xàm.

Anh vẫn cười, Từ Minh Bồng chịu không được móc ví tính đài thọ tất cả, kết quả bị bàn tay nhũn ra của anh nắm lại.“Không, không được… Không thể để bà xã, hờ hờ, trả tiền… Anh, anh trả…”. Anh quờ quạng moi trong túi lấy thẻ tín dụng ra. “Ma, Master card, các anh tính đi?”.

Sao mà quẹt thẻ trong quán rượu nhỏ tí teo thế này? Nhưng nhân viên cửa hàng nhìn ra anh đã say, đành phải cười khổ nhìn về phía Từ Minh Bồng vẫn đang tỉnh táo, vẻ mặt cô cũng dở khóc dở cười, nhưng lười so đo với con ma men. “Được rồi, bà xã giúp ông xã trả tiền”. Sau đó đem tiền của mình bỏ lẫn với thẻ tín dụng giao cho quầy, lập tức cầm tờ giấy cùng bút đưa cho người đàn ông say khướt, nói. “Ông xã, ký tên”.

Cô luôn miệng ông xã bà xã, làm trong lòng Cố Hằng Chỉ nở đầy hoa, anh tùy tay ký một chữ như gà bới, bỗng nhiên xoay người nói với toàn bộ khách trong quán rượu. “Tôi sắp kết hôn! Đây là bà xã của tôi!”.

Trời à! Từ Minh Bồng căn bản không nghĩ tới anh sẽ dùng chiêu này, trong người sẵn có chất cồn nên nghe xong liền muốn bốc cháy toàn thân, đỏ từ mang tai đến gót chân, khách nhân trong quán phần lớn cũng đã uống rượu, vừa nghe liền nâng ly lên, nhất tề chúc mừng. “Hay lắm! Chúc phúc hai người trăm năm hảo hợp!”. “Chúc mừng đại ca đại tẩu vĩnh dục bể tình!”.

 “Cám ơn mọi người! Cám ơn mọi người!”.

 “Đi thôi!”. Từ Minh Bồng sắp té xỉu, vội vàng kéo anh rời đi. Ô, cái quán rượu này, cô thật không còn dũng khí quay lại nữa!

Ra ngoài quán, không khí lạnh lẽo đầu xuân khiến cô không còn xấu hổ nóng người lên nữa, cô cẩn thận ngắm nhìn người đang ông run rẩy trước mắt, nghĩ đến tình cảnh vừa rồi buồn cười quá không nhịn được, cũng bật cười lớn.

Cố Hằng Chỉ đứng thẳng không xong đang đi phía trước chợt nghe thấy tiếng cười thanh thúy của cô, quay đầu lại, đêm tối trên đường, đôi mắt say lờ đờ của anh phản chiếu ánh đèn đường, như có lửa đang cháy trong đó. Từ Minh Bồng ý thức được tầm mắt anh, tiếng cười nhỏ dần, đón ánh nhìn chăm chú sáng rực như lửa cháy của anh. Đêm tháng ba mùa xuân, độ ấm bốn phía hợp lòng người, cô bị anh nhìn chằm chằm cả người lại nóng lên. Cô không hiểu, anh bị làm sao vậy?

Anh mở miệng. “Anh…”. 

“Hửm?”.

“Anh…”. Miệng anh mấp máy môi, ngũ quan tuấn suất chớp mắt bỗng vặn vẹo. “Anh muốn nôn—”.

“Gì?”.

Chưa kịp phản ứng, anh đã ra cây xanh mọc ven đường, nôn ra hết.

Hình ảnh bi thảm lẫy lừng cô nhìn xem, thấy mây đen giăng trên đầu, nhưng không ghét bỏ. Cố Hằng Chỉ nhiều năm làm việc nhưng  tửu lượng không hề cao, bình thường anh uống nhiều không biết tiết chế đến như vậy, chỉ có hai loại tình huống – một là rất thương tâm, hai là cực kỳ vui vẻ.

 

Hỵ hỵ, ta êu Cố ca *lắc lắc* *tung bông*

12 thoughts on “Kết hôn không đơn giản – [Chương 2.1]

  1. HEhe. Cong nhan doj cach xung ho tu cau-to thanh anh-em cung ngaj that day. Chj co mot thang pan-k than lam hoj trc gap la ong-tui. Gja su ma gjo neu tjnh canh cua chj gjong cua chj naj noj chj kju no la anh chac chj k kju dc qua. Hajzzz. Cach day nua nam, chj voj thang nay xjch mjch chut djnh, tu do ve sau k nc nua. Hum pua chj onl thay njck no sang dzo chao, no lo dep. Chj co gang hoj sao dzay thj no pao dung nc voj tuj nua. The la mat dj mot nguoj pan…

Nói iêu bạn Haran đi ~o(≧▽≦)o~

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s