Kết hôn không đơn giản – [Chương 2.2]

 

Mặc kệ là nguyên nhân thế nào, cô đều có thể hiểu. Từ Minh Bồng đuổi theo anh đi nôn, đi vào cửa hàng tiện lợi mua nước khoáng, khăn ướt, chờ nôn hết ra, liền tiến đến lau miệng cho anh, sau đó đưa bình nước. “Súc miệng đi, cho dễ chịu, rồi uống một ít nước luôn”.

Cố Hằng Chỉ ngước mặt, tròng mắt đen tỏa sáng nhìn cô ẩn chứa một tia bất đắc dĩ và sủng nịch. Cô hành động dịu dàng gọn gàng, làm anh cảm động sâu sắc. Đây không phải là lần đầu tiên cô chăm sóc anh uống rượu, nhưng thân phận hai người hôm nay đã khác, không còn là bạn bè bình thường nữa. Hiện tại, anh là vị hôn phu của cô, thái độ của cô thủy chung không thay đổi, không vì thân phận biến đổi mà cư xử khác đi, cô giống như một miếng bọt biển siêu thấm hút, dường như bất luận anh có bộ dáng gì, cô đều chấp nhận hấp thu.

Anh đón chai nước trong tay cô uống xong, thấy ấm người hơn, con đường phía trước đi thẳng về nhà cô, con đường anh đã đi nhiều năm như vậy rồi, cơ hồ tuần nào cũng đi, sớm quen thuộc với con ngõ này tường tận. Từ Minh Bồng dìu anh, mùi hương ngọt ngào trên cổ cô thản nhiên tỏa ra, tràn ngập khứu giác đục ngầu vừa mới nôn rượu ra của anh.

Người đàn ông nào được một cô gái đỡ mình như vậy, khẳng định sẽ cảm thấy mất mặt, nhưng Từ Minh Bồng lại khác, đức hạnh “thối nát” gì của anh đã sớm bị cô nhìn thấy hết.

Còn nhớ rõ đó là năm trung học thứ hai, lần đầu tiên anh đánh nhau với người khác hàng thật giá thật, vì cô gái này…..

Kỳ thật khi đó, anh cũng rất thích cô.

Năm đầu trung học, cô từ miền Nam chuyển tới, mái tóc như một cậu nhóc cùng nước da đen sạm, luôn bị người khác trêu chọc cười cợt. Cô không hiểu mốt lưu hành là gì, mặc đồng phục tiêu chuẩn quê mùa, không nữ sinh nào muốn kết bạn với cô, cô liền ngồi một mình ở chỗ mình, thường thường ngắm ra ngoài cửa sổ, khóe miệng lâu lâu lại nhếch lên nổi bật trên làn da ngăm đen, như đang đắm chìm trong phát hiện gì đó của bản thân ngoài khung cửa sổ đó.

Bạn học trong lớp xem cô là đứa ngốc, lời ra tiếng vào không ít, chỉ có anh là người duy nhất tò mò dõi theo tầm mắt của cô, không ngờ bắt gặp một đám mây chói sáng ánh mặt trời xuyên qua trên tầng không, đám mây lập thể cảm giác như đưa tay ra sẽ với tới được, màu xanh biếc, theo gió trôi đi, cô thoải mái nhẹ nhàng nheo mắt lại, một cơn gió nhẹ thổi đến, thổi bay chùm tóc lòa xòa che trước trán cô.

Anh thích nhìn cô.

Đó là một loại cảm giác phi thường bình tĩnh hợp lòng người, người đàn ông trong thời kỳ trưởng thành đều cảm thấy thân thể mình như một con thú hoang đang khao khát thứ gì đó, mỗi ngày đều kêu gào bất mãn. Anh cũng vậy, nhưng cảm giác không thoải mái như lò lửa đè nặng này, chỉ cần nhìn cô, sẽ tự tan ra, giống như ngửi được quanh cô một luồng không khí tươi mát.

Năm thứ hai phân chia khoa, anh rõ ràng không giỏi khoa văn, lại ma xui quỷ khiến thế nào nộp vào chung khoa với cô, hiện tại nghĩ lại… Thật là khờ.

Cố Hằng Chỉ bất giác bật cười, Từ Minh Bồng một bên không hiểu vì sao. “Anh không sao chứ?”. Nôn đến choáng váng mặt mày?

 “Em còn nhớ lúc học năm thứ hai, anh đã đánh nhau một trận vì em không?”.

Anh bỗng dưng hỏi, cô sửng sốt, lập tức cười. “Làm chi a? Đột nhiên nói đến chuyện này, muốn em thưởng?”. Chuyện đã qua mấy trăm năm rồi, giờ còn nhắc tới cũng quá muộn rồi đi!

Cố Hằng Chỉ cười ha ha, Từ Minh Bồng năm nhất nhìn thật đen thui giống dân chạy nạn, nhưng qua năm hai, tóc cô dài ra, da cũng nhả màu trở lại trắng trẻo, chân tay gầy guộc, bao nhiêu nét nữ tính đều bộc lộ ra, dù vẫn ăn mặc quần áo quê mùa, nhưng vị ngọt ngào của cô vẫn không che giấu được.

Các cậu bạn cùng lớp ngày trước khinh thường cô đều thay đổi ánh mắt, không dưới một lần dùng đủ phương thức lôi kéo sự chú ý của cô, trong đó chuyện làm anh tức giận nhất là có người cầm một phong thư tình, nét chữ có chút giống của cô, chuyền tay cho cả lớp cùng đọc.

Đó là lần đầu tiên, anh nhìn thấy khuôn mặt thanh tú của Từ Minh Bồng đỏ lên, bàn tay nhỏ bé nắm chặt thành quyền, tức giận đến phát run. “Cái đó không phải tôi viết!”.

Cô bé tức giận tái mặt, bị nhiều người khinh bạc, Từ Minh Bồng tức đến nỗi khóe mắt bắt đầu chảy nước mắt, nam sinh nhìn thấy cô khóc, giống như sói hoang nhìn thấy thịt, chẳng những không im đi, ngược lại còn chọc táo tợn hơn.“Ngươi thừa nhận đi! Ngươi thích Mỗ Mỗ đúng không?”.

 “Không có!”. Cô cơ hồ hét lên.

 “Ha ha, thích còn không thừa nhận? Từ Minh Bồng thích Mỗ Mỗ!”.

 “Các cậu nói đủ chưa?”. Chơi bóng giữa giờ xong, quay về liền gặp phải màn này, Cố Hằng Chỉ không biết sao muốn bốc hỏa, một phen xông về phía trước, giật phắt bức thư trên tay cậu bạn kia, hừ một tiếng. “Làm ơn! Chữ xấu như vậy, Từ Minh Bồng còn đại diện lớp chúng ta đi thi viết chữ đẹp, chữ này vừa nhìn đã biết không phải cậu ấy viết!”.

 “Cái này —”. Cậu bạn kia lập tức đỏ mặt đứng dậy, kiên trì mạnh miệng nói. “Ai biết có phải nó cố tình viết vậy hay không!”.

 “Mày bị ngu ngốc hả? Con gái người ta muốn viết thư tình tất nhiên sẽ cố gắng viết sao cho đẹp nhất, có ai cố ý viết xấu không! Hơn nữa Mỗ Mỗ này… Mày không phải vừa mới bị Từ Minh Bồng từ chối hai ngày trước sao? Tao còn thấy rõ ràng”.

 “Mày!”. Cậu trai kia bị vạch mặt, tất cả các bạn trong lớp đều nhất tề nhìn về phía cậu ta.

Cố Hằng Chỉ ở tuổi này bộ dạng cường tráng hơn hẳn những nam sinh khác, thêm tính cách sáng sủa, lại chơi bóng giỏi, thầy chủ nhiệm lại thích anh, nên lời anh nói được tín nhiệm mười phần. Cậu bạn cùng lớp mặt đỏ tai hồng, mặt mũi không biết nên giấu vào đâu. “Mày không được nói bừa!”.

Cố Hằng Chỉ nhíu mày. “Nói bừa? Tốt nhất là tao nói bừa! Tao nói cho mày biết, ở chỗ này đặt điều cho người ta, thằng nói bừa là mày mới đúng!”.

Cố Hằng Chỉ không kịp phản ứng, một quyền bay qua đánh thẳng lên mặt, cậu trai mười bảy tuổi đem hết công lực, mặt đỏ như Quan Công. Cố Hằng Chỉ bị đấm một cái, cũng không ngồi không, lập tức ăn miếng trả miếng, hai nam sinh đánh nhau trong lớp loạn một đoàn, dẫn tới giáo viên chủ nhiệm, cuối cùng chẳng ai nhớ tới lá thư tình kia là thật hay giả, cũng chẳng ai so đo chuyện đó nữa.

Chuyện này, Từ Minh Bồng vẫn nhớ rõ.

Khi đó hoảng sợ, cô đã quen bị người khác xa lánh, nhưng sự tình trầm trọng hơn thì cô không biết nên xử lý ra sao, Cố Hằng Chỉ xuất hiện đã hóa giải quẫn cảnh của cô. Cô hại anh bị ghi vào sổ đen, lòng áy náy vô cùng, anh lại khoác tay, vẻ mặt không sao cả nói. “Bất quá chỉ là một dòng chữ, học kỳ qua đi thì cũng biến mất, tớ và huấn luyện viên rất thân nhau, cậu không cần lo lắng!”.

Nhưng trên thực tế, vì bị ghi trong học bạ là đánh nhau, Cố Hằng Chỉ đã bị ba anh phạt quỳ nguyên một đêm. Gia giáo nhà anh rất nghiêm khắc, ba anh xuất thân nhà binh từ nhỏ đã dạy anh sống phải đàng hoàng minh bạch, cái gì phong hoa tuyết nguyệt đều cấm tiệt, cho nên cảm tình của anh với Từ Minh Bồng như thế nào, ba anh nhận ra ngay, không hề chấp nhận. Từ nay về sau anh lại không muốn cô bị người khác bắt nạt, rõ ràng công bố trước lớp —

“Từ Minh Bồng này về sau chính là anh em của tôi, không nhìn mặt tăng cũng phải nể mặt Phật, bao nhiêu lần vào sổ đen tôi không sợ, các người dám khi dễ bạn ấy, ta sẽ đánh cho một trận!”.

“Anh em” – hai chữ đơn giản đã bóp chết tâm tư mới chớm nở của cô nữ sinh Từ Minh Bồng, tài có cao tới đâu cũng không thể nói được lòng mình thì còn giữ làm chi, đành phải an ủi làm bạn cũng tốt. Thái độ dứt khoát của Cố Hằng Chỉ cũng làm cho những bạn học có thái độ ám muội trong lớp phải câm miệng, còn có người chạy tới hỏi anh. “Cái kia… Từ Minh Bồng có phải bạn gái cậu hay không? Nếu không phải, tớ có thể theo đuổi bạn ấy được không?”.

Cố Hằng Chỉ khi đó cảm thấy là lạ, nhưng không biết lạ ở nơi nào, suy nghĩ vài lý do cự tuyệt lại không thấy thích hợp, đành phải nói. “Được, cậu tự theo đuổi, nhưng tớ không giúp gì đâu đó”.

Hiện tại nghĩ lại, thật là… Aizzz!


Mô típ truyện khá mới đúng không mọi người? ^^

9 thoughts on “Kết hôn không đơn giản – [Chương 2.2]

  1. Oa, chj dang cm cho em mot caj cm daj nhut tu truoc toj gjo ma dt het pjn mot caj, opera tat pup luon. The la cong coc roj. Huu.
    Dung roj, day la mot truyen rat moj me. K thuoc mo tjp truyen Tong taj yeu nu nhan vjen hay ve cac anh tong taj ruj cac anh chj gap nhau bj hap dan hay la oan gja,…ma la 2 nguoj pan than nhau 15 nam lun. Wo, cam gjac khj doc truyen nay gjong nhu duoc thoj mot lan gjo moj dzay ak em hay gjong nhu khj chj an mot qua tao bo tu lanh mat lam co. Cang doc cang thjch va doc ruj doc la
    Report blog… Chj cung thay so so nha. Lo ma user cua chj bj delete thj chj phaj lam sao?

Nói iêu bạn Haran đi ~o(≧▽≦)o~

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s