Kết hôn không đơn giản – [Chương 2.3]

“Anh về đây”.

 “A?”.

Một chiếc taxi vừa vặn từ phía trước trờ tới, Cố Hằng Chỉ vẫy vẫy tay, anh nhìn mặt Từ Minh Bồng bụng đầy nghi hoặc, gãi gãi đầu. “Kỳ thật, ngày xưa học trung học, anh đã rất thích em”.

 “Cái gì?”. Mắt cô càng trố to hơn.

“Cứ vậy nhé”. Dứt lời, không biết anh muốn che giấu gì, vội vàng lên xe.

Vì thế Từ Minh Bồng một mình đứng đơ người trên đường với ánh đèn tỏa ra từ những căn nhà bốn phía, vẻ mặt ngạc nhiên, thẳng đến khi cô hậu tri hậu giác ý thức được anh vừa nói gì. Cái gì kêu từ trung học đã thích mình chứ? Khi đó, không phải anh ấy xem mình như anh em, không phải sao?

Từ Minh Bồng mơ hồ, một đầu loạn lung tung, ngực bắt đầu vì câu “thổ lộ” kia mà ẩn ẩn hồi hộp, lại không biết nói sao cho rõ tâm tình của mình. Nếu thật muốn nói hết, năm đó trung học, cô cũng rất thích anh……

Vậy, hiện tại thì sao?

Hiện tại giữa bọn họ, là thứ tình cảm gì đây?

Bất luận thế nào, bọn họ đã xác định sẽ kết hôn.

Ngày hôm sau, bọn họ báo cáo với ba mẹ hai bên, bà mẹ Lâm Hảo Vân cầm điện thoại nghe xong không dám tin. “Có lầm hay không? A, lúc trước đều khuyên hai đứa đến với nhau thử xem, đều nói không cần, kết quả hiện tại lại muốn kết hôn….”.

 “Aizz….”. Từ Minh Bồng cũng gãi gãi đầu mình. Đời người chính là khó đoán như vậy a!

Hai người quen biết mười lăm năm, ba mẹ hai bên đã sớm biết, hơn nữa trong lúc ôn thi đại học còn thường xuyên lui tới nhà nhau cùng đọc sách. Ba mẹ hai nhà vốn lo lắng con mình yêu sớm, ảnh hưởng đến việc học, không ngờ bọn họ ở chung đều rất bình thường, chỉ nói chuyện bạn bè, quan sát lâu dần ba mẹ hai người cũng an tâm, mặc cho bọn chúng trao đổi.

Chính là hai đứa nhỏ càng ngày càng lớn, tình cảm lâu ngày càng lúc càng sâu đậm, mẹ hiền hai bên nguyên bản chuẩn bị ký làm thông gia, kết quả hai đứa đều tự có người yêu, hại bọn họ tính toán bao nhiêu thứ, mười lăm năm qua, bọn họ hy vọng lắm thất vọng nhiều, không nghĩ tới…

Nhưng mà Cố tiểu tử kia coi như rất được lòng “mẹ vợ”, phẩm chất con người anh tuyệt không cần nói tới, vốn hy vọng hai đứa thành đôi, nay tất nhiên càng không phản đối. Nhà họ Cố cũng tương tự, bác trai tính cách cường ngạnh vẫn thích Từ Minh Bồng khách khí lại lễ phép, đương nhiên không có ý kiến gì. Vì thế người nhà cả hai đều vui tươi hớn hở hẹn ngày nào ra thảo luận chi tiết mọi việc, bước đầu tiên trong việc kết hôn, coi như đã ổn định.

Nhà họ Từ là điển hình của gia đình Đài Loan lạc hậu, nhà họ Cố lại theo đạo Thiên Chúa, hai nhà thỏa thuận ổn quyết định đám hỏi sẽ làm theo cỗ lễ nhà gái yêu cầu, kết hôn thì theo ý nhà trai ở giáo đường.

Từ Minh Bồng vốn tưởng kết hôn giỏi lắm chỉ là thiết tiệc đãi khách, cắt cái bánh, sau đó đi đăng ký, không nghĩ tới mấy việc lặt vặt thật nhiều kinh khủng, chỉ một chuyện xem ngày lành tháng tốt không thôi, cô còn tưởng đang sắp lễ làm giỗ ai…

“Ừm, ngày này, ngày này, mấy ngày này nè, đều là ngày lành”. Thầy tướng số phụ trách xem lịch hoàng đạo vòng vo, lấy bát tự (*ngày tháng năm sinh) hai người còn chưa đủ, còn muốn xem bát tự cha mẹ hai bên coi có hợp nhau không. Cố Hằng Chỉ chẳng hiểu gì về mấy cái này, chỉ đứng bên gật gù cái đầu, nhưng thầy tướng số còn nói thêm. “Chỉ là….”.

 “Dạ?”.

 “Ngày này, nhà trai vượng, nhà gái suy”. Sau đó, lại chỉ vào một ngày khác. “Còn ngày này, nam nữ hai bên đại cát, nhưng khắc cha mẹ nhà trai”.

 “Ách…”. Từ Minh Bồng và Cố Hằng Chỉ liếc nhau, cứ nói rằng đám trẻ bây giờ không tin thầy tướng số, nhưng nghe tới từ “khắc”, trong đáy lòng tổng cảm thấy bất kính với ba mẹ. “Vẫn là xem ngày khác đi”.

 “Ngày này đây đại cát, nhưng khi kết hôn nhà gái sẽ không may mắn”.

Không thể nhịn được nữa, không cần nhịn nữa — “Dựa vào đâu chứ!”. Cố Hằng Chỉ đập bàn, hai người đi ra khỏi chỗ thầy tướng số, anh chịu không nổi nữa. “Có lầm không? Chẳng qua là xem cái ngày, xem sao mà ngày nào kết hôn cũng không may mắn! Chúng ta mặc kệ được không?”.

Từ Minh Bồng cũng có chút không vui, vừa mới bị giảng là khắc ba khắc mẹ xong, chẳng lẽ bọn họ muốn kết hôn còn phải đeo trên lưng áp lực hòa bình thế giới sao?

“Để em về nói mẹ, xem có thể đổi chỗ khác được không”. Về phần không quan tâm tới ngày giờ thì không có khả năng, đó là thói quen truyền thống của nhà cô. Aizz, cô muốn chọn luôn cái ngày xui xẻo gì gì đó lắm, nhưng sợ mẹ già biết được khẳng định sẽ mắng con gái là hư đốn, còn chưa gả ra ngoài đã nghĩ vượng cho nhà chồng…

Cô nghĩ nghĩ bất giác đỏ mặt lên. Hai chữ “nhà chồng” làm cô cảm thấy thật mình sắp gả cho người đàn ông này.

Trời tháng tư, chưa vào hạ, ánh nắng sau buổi trưa thật đẹp lòng người, anh thân hình cao lớn song vai cùng cô, lúc này Từ Minh Bồng mới hậu tri hậu giác ý thức được, chẳng bao lâu sau nữa, cô và anh sẽ cùng bước chung một con đường. Cô nhỏ gầy, đi đường rất chậm, những người bạn trai cũ đều phải cố ý hãm tốc độ lại mới có thể cùng đi với cô. Nhưng cùng anh, cô cơ hồ nghĩ không ra bọn họ lúc nào có trường hợp người bước trước kẻ theo sau, giống như rất tự nhiên, hai người đi bên cạnh nhau, hơn nữa, anh luôn là người đi phía đường cái, để cô ở phía trong lề.

Một dòng nước ấm từ mắt chảy xuống, lan tràn trong lồng ngực, khiến cô theo bản năng vươn tay, cầm lấy tay người đàn ông bên cạnh. Cố Hằng Chỉ sửng sốt, cúi đầu nhìn cô, từ góc độ anh đứng có thể nhìn thấy đôi mi cong vút kiều diễm của cô, còn có hai gò má ửng hồng, anh cảm nhận được nhịp đập xúc cảm êm dịu nơi cô, cô gái thành thật với mình đã mười lăm năm, sau này cô chính là vợ anh…..

Anh cũng đưa tay nắm chặt lấy tay cô, an tâm trong lòng, như khi còn trẻ, cô có thể mang lại cho anh cảm giác bình tĩnh yên vui, bực mình vì bị thầy tướng số “rủa” lập tức theo gió tan đi, anh thư thái rất nhiều, hỏi cô. “Chờ một chút, chúng ta muốn đi đâu?”.

Hôm nay hai người bọn họ cố ý xin phép ra ngoài đặt mua đồ chuẩn bị cho lễ cưới, cả hai đều ngại phức tạp, nhưng vẫn thuận theo ba mẹ hai bên. Từ Minh Bồng lấy tờ giấy trong túi ra. “Đợi chút nha, em xem xem, phải đi mua mười hai lễ vật”.

Bình thường theo trình tự đính hôn truyền thống, nam nữ hai bên phải chuẩn bị từ sáu đến mười hai món quà tặng cho đối phương, là quần áo để mặc. Từ Minh Bồng đối với ăn mặc không quá chú ý, Cố Hằng Chỉ muốn nhân cơ hội này, ăn diện cho cô từ đầu đến chân một phen.

Anh kéo cô đến công ty bách hóa, mặc kệ chính mình, coi trọng những thứ mua cho cô đã, mua hết quỹ A đến quỹ B, tính tiền liên tục làm Từ Minh Bồng hết hồn, liền ngăn cản. “Chỉ là hình thức, có tất yếu mua đồ tốt vậy không?”.

 “Tiền nào của nấy, em xem, vải này chất lượng rất tốt, em mặc cũng thoải mái, huống hồ dù là quần áo mặc cho lễ đính hôn nhưng cũng nên dùng được lâu một chút, mua đồ dỏm dỏm, em không biết rất rủi ro đó?”. Cố Hằng Chỉ khéo nói một hồi, cuối cùng làm cô không phản bác được câu nào. “Hơn nữa em cũng phải mua cho anh, không phải sao?”.

Từ Minh Bồng cười một tiếng. “Được được được, em nghe ông giám đốc nghiệp vụ, hết thảy đều nghe anh, được chưa nào?”.

Anh cười đắc ý, nói như vậy thôi, nhưng khi cô chọn cho anh cái gì, anh đều đem bỏ hết mớ đồ đắt tiền qua một bên — không thích, không cần, anh có rồi… Từ chối một hồi gân xanh nổi đầy mặt cô, Từ Minh Bồng chịu không nổi. “Mua đồ cho em nghe lời anh, mua đồ cho anh phải nghe lời em! Hiện tại bắt đầu, im lặng!”.

Cô nhìn mảnh mai vậy thôi, nhưng khi cáu lên, cũng rất đáng sợ, cái này Cố Hằng Chỉ không dám đụng tới a, chỉ cúi chào. “Tuân mệnh, bà xã đại nhân!”.

12 thoughts on “Kết hôn không đơn giản – [Chương 2.3]

  1. Chj hanh phuc qua em uj. Toj nao chj dzo chj cung duoc doc truyen. Wo!:3. Chj thjch anh ay qua ruj. Nguoj dan ong hjen daj, mau nguoj ma chj thjch. Anh Tieu Tri Chi rat oaj phong nhung ma dang so qua. ^^~. Chj cung theo dao Thien chua, gjong oppa Co Hang Chi ne.

Nói iêu bạn Haran đi ~o(≧▽≦)o~

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s