Kết hôn không đơn giản – [Chương 2.4]

Từ Minh Bồng lườm anh một cái, hai người chọn đồ từ chiều tới tận tối, kết quả chỉ mua được một nửa, mang theo túi lớn túi nhỏ tìm một gian nhà ăn nho nhỏ yên tĩnh dùng bữa tối. Ăn no nê, cô thở dài. “Trước kia nghe người ta nói kết hôn liền kết hôn, giống như rất đơn giản, hóa ra lại phải làm nhiều chuyện phức tạp như vậy, phiền toái muốn chết”.

Hơn nữa mới hôm nay thôi nha, ngày kế tiếp lo tiệc đính hôn, còn phải chọn nhà hàng, thử món ăn, chọn bánh cưới, thử áo cưới, quyết định kiểu dáng thiệp cưới…. Thậm chí còn phải đi chụp ảnh cưới! Người nhà hai bên đều nghiêm khắc cẩn thận, trình tự này một cái cũng không thể lược bỏ, cô nghĩ tới đó đầu bắt đầu ong ong đau nhức.

“Nếu mà so sánh, ly hôn còn đơn giản hơn”. Cũng chẳng cần xem ngày giờ gì.

 “Phi phi phi!”. Cố Hằng Chỉ thiếu chút nữa sặc nước, kháng nghị. “Nào có ai còn chưa kết hôn đã tính tới chuyện ly hôn!”.

 “Cũng đúng ha”. Cô cười ha ha, vừa nghĩ đến phiền toái đó, cô bỗng nhiên cảm thấy kiên định, cho dù là thật yêu nhau mà kết hôn với nhau đi nữa thì tiến tới hôn nhân phải làm sao? Nhiều hạng mục công việc vụn vặt như vậy, đủ để hai người yêu nhau cãi nhau ầm ỹ lên, ngay cả quan hệ bình tĩnh ổn định như bọn họ còn lời qua tiếng lại đôi chút, cũng khó trách nhiều người vì chuyện kết hôn mà chia tay nhau như vậy.

Mạc Vi Á nói đúng, tình cảm người thân, tình cảm bạn bè quả thật đáng tin cậy hơn so với tình yêu, huống chi đổi góc độ nhìn nhận, bọn họ đâu phải hoàn toàn không thương nhau, chính là khi còn trẻ con không hiểu chuyện nên bỏ lỡ, sau đó yêu người khác, tiếp theo lại chia tay, một lần nữa trở về đời sống lẻ loi một mình…. Cô nghĩ đến lời anh nói lần trước, cảm thấy đủ rồi, mặc kệ bọn họ hiện tại kết hôn vì thứ gì, quan trọng là, trong đáy lòng đều có nhau tồn tại.

“Thời gian không còn sớm nữa, chúng ta —”.

 “Hằng Chỉ?”.

Một giọng nữ đột nhiên vang lên từ phía sau, Từ Minh Bồng thấy vẻ mặt người đàn ông đối diện có điểm ngoài ý muốn nhìn thẳng phía sau cô. “Tâm Nghiên?”.

Vừa nghe thấy tên này Từ Minh Bồng đã hiểu, đúng là oan gia ngõ hẹp, đó là bạn gái trước “có Lady thì không có em” của Cố Hằng Chỉ. Cô ta đi lên trước, Từ Minh Bồng nhìn, khóe miệng bất giác giật giật, thật đúng là… Quá khéo.

Cô không quen biết bạn gái cũ của Cố Hằng Chỉ, nhưng ít nhất cũng từng gặp mặt qua mấy lần, thứ nhất vì sau khi anh quen cô ta không lâu, dẫn cô ta theo đến hẹn đi ăn cùng cô, thuận tiện giới thiệu, đóng dấu ISO lưu hành. “Đây là Từ Minh Bồng, bạn thân của anh, tụi anh biết nhau đã mười lăm năm, so với anh em còn thân thiết hơn. Cho nên làm ơn, trăm ngàn lần không cần hoài nghi anh cùng cô ấy có gì với nhau —”.

Mà hiện tại, hai kẻ lúc trước khăng khăng tình cảm sạch sẽ như anh em, giờ chuẩn bị kết hôn.

“Đã lâu không thấy”. Từ Minh Bồng cười với cô gái kia, ngầm dùng sức giao ánh mắt với Cố Hằng Chỉ – lão gia, ngài trăm ngàn lần đừng có nói lung tung a!

Đáng tiếc, Cố “lão gia” đang chìm đắm trong cảnh gặp lại tình cũ, hoàn toàn không nhận ra ám chỉ của cô.

Đừng nói là anh định chia xẻ “tin vui” của bọn họ với bạn gái cũ, để chứng minh mình đã sớm bye bye cái quá khứ với cô nàng kia đi?

Đơn giản quá!

“Thật là khéo, hai người đi dạo phố sao?”. Trần Tâm Nghiên nhìn túi nhỏ túi lớn của bọn họ dưới chân.

Từ Minh Bồng đang muốn gật đầu nói ‘đúng’, Cố Hằng Chỉ lại cười sáng chói. “Đúng vậy, tụi anh sắp kết hôn, nên ra mua một số đồ dùng thiết yếu”.

Trời ơi là trời!

Không chỉ Trần Tâm Nghiên trợn tròn mắt, trong lòng Từ Minh Bồng cũng trào lên một cảm xúc mãnh liệt muốn bóp chết người đàn ông này. Lão gia ơi lão gia, anh không phải giám đốc nghiệp vụ sao? Làm sao công phu nhìn mặt người lại kém như vậy a a a a—

“Hai người… Sắp kết hôn?”.

 “Đúng vậy”. Cố Hằng Chỉ đương nhiên không ngu xuẩn đến mức nói sẽ đưa thiệp mời cho bạn gái cũ, nhưng anh cũng không muốn làm Từ Minh Bồng nghĩ mình cố ý giấu diếm chuyện này, sợ cô nghĩ nhiều.

Không, cô không nghĩ nhiều chút nào cả. Từ Minh Bồng nội tâm âm thầm niệm A di đà Phật, cầu cho vị Trần tiểu thư này nhanh nhanh rời đi đi, nhưng hôm nay thần may mắn không đứng về phía cô.

Biểu tình trên mặt Trần Tâm Nghiên lập tức biến đổi, xả ra một cái cười lạnh. “Phải không? Thật chúc mừng hai người! Lúc trước còn bày đặt thề son sắt là anh em tốt, xoay người đã nói là sắp kết hôn, tình cảm giữa hai người, thật sự là rất “tốt” đó… Từ tiểu thư, đợi đến giờ phút này, thật không dễ dàng phải không?”.

 “Cô —”. Cố Hằng Chỉ sa sầm nét mặt, ý cô ta là Từ Minh Bồng đã làm chuyện ám muội gì với anh trong lúc anh và cô ta kết giao người yêu.

Trần Tâm Nghiên phẩy tay, hừ một tiếng. “Cũng đúng thôi, tôi còn tưởng anh so con mèo với bạn gái anh quan trọng hơn? Hóa ra chỉ là cái cớ…”.

Từ Minh Bồng không hề vui. Chuyện hai người họ vì con mèo mà chia tay, cô vốn không muốn phát biểu nhiều, dù sao cô cũng không phải đương sự, nhưng hiện tại, cô rốt cuộc không thể nhịn được nữa. “Trần tiểu thư, Lady là con mèo Hằng Chỉ nuôi đã mười năm, nếu nói thật thì nó là ‘bà cả’, còn cô chỉ là ‘tiểu thiếp’ thôi, tiểu thiếp muốn bức người ta đuổi vợ chính đi cũng phải xem mình có quyền không, huống chi cô còn nói ‘đó chỉ là con mèo’, cô là con người toàn thân đầy đủ tay chân mà đi ghen với con mèo, không biết ngây thơ hay ngốc nghếch nữa đây?”.

Dứt lời, cô nháy mắt bảo Cố Hằng Chỉ rời đi thôi, anh còn muốn nói gì đó, lại bị Từ Minh Bồng ngăn lại. “Về phần tôi, tôi cam đoan trong lúc hai người kết giao, không hề làm chuyện gì có lỗi với trời đất như lời cô nói, tin hay không tùy cô… Tóm lại, cô nghĩ sao cho bản thân vui vẻ là tốt rồi”.

Hai người không hề quan tâm tới Trần Tâm Nghiên sắc mặt trắng bệch, mang theo túi đồ vừa mua bước ra ngoài, Cố Hằng Chỉ ban nãy bị cô ngăn lại lên tiếng, thực bất mãn. “Tâm Nghiên cô ấy hiểu lầm, vì sao em không cho anh nói?”.

Từ Minh Bồng liếc một cái xem thường. “Nói gì bây giờ? Cứ mặc kệ cô ấy có tin hay không, cho dù cô ấy tin thì có thưởng cho anh cái gì không? Anh cũng không muốn làm bạn với cô ta nữa, cô ấy nghĩ cái gì là chuyện của cô ấy, em —”.

Cố Hằng Chỉ nhíu mày. “Muốn cô ấy hiểu lầm?”.

 “Em tức chết rồi!”. Từ Minh Bồng dậm chân, xoay người trừng Cố Hằng Chỉ liếc một cái. “Anh sao không nhìn ám hiệu em nháy mắt chứ!”.

Cố Hằng Chỉ đầu tiên sửng sốt vì phản ứng của cô, tiện đà cười ha ha.

Từ Minh Bồng đá anh một cái. “Cười cái gì mà cười! Có muốn em cho anh quỳ trong góc tường cho tỉnh lại không!”.

 “Ha ha… Đau!”. Anh ai ai kêu lên, ngũ quan đoan trang ngay thẳng vì đau mà nhăn lại. “Lúc trước khi kết giao cô ta không như vậy, hơn nữa chẳng phải em cũng nói cô ấy rất tốt sao?”

 “Em thu hồi câu đó!”. Cô tức giận nha, không nghỉ tới loại người mềm mỏng thích đọc tiểu thuyết tình cảm như cô ta cũng có vẻ mặt ghê gớm, đi tra khảo sự tồn tại của bạn gái bạn trai cũ như thế, làm sao lại không biết trời cao biển rộng như vậy? Có gì bất mãn phải nói ra, không tính sổ làm sao gọi là anh hùng hảo hán được? Hơn nữa chọn hồng ăn phải chọn hồng mềm*, cô ta dám khi dễ cô, dám nói cô là kẻ thứ ba. “Cô còn không biết đời này tôi hận nhất là đàn ông bắt cá hai tay!”.

(* ý nói : chọn người để bắt nạt cũng phải chọn người dễ bắt nạt chứ, tưởng chị Từ nhà ta hiền sao? *hê hê*)

Cố Hằng Chỉ sửng sốt, ý định ban đầu cười những lời cô nói cũng tiêu tán, có vẻ vết thương lòng ngày xưa của cô vẫn còn đau lắm. Thì ra, mặc dù ở ngoài cô nhìn rất tốt, nhưng nỗi đau bị người khác phản bội vẫn còn trong trí nhớ của cô, hơn nữa trước khi chuyển đến Đài Bắc học trung học, cô vẫn sống ở nông thôn, bóng ma bị phản bội đã khiến cô đối với đàn ông không cảm thấy an toàn.

Cho nên năm năm nay, cô chưa từng kết giao với người đàn ông nào khác, phí mất một đoạn tuổi thanh xuân.

Anh nắm chặt tay thành quyền, bắt đầu hận chính mình năm đó không bảo vệ tốt cho cô, làm cô bị tổn thương. Cái tên vương bát đản kia…. Anh thề sau này gặp một lần đánh một lần, đánh cho hắn chết luôn!

“Rồi”. Từ Minh Bồng phát tiết xong, cả người bình tĩnh rất nhiều. Cô không hy vọng xô xát với bạn gái trước của anh, vốn tính đã quen chịu đựng, nhưng vừa rồi đụng đến Lady nên cô mới phát hỏa, mà nghĩ lại, cô thật không tưởng tượng được người yêu cũ của Cố Hằng Chỉ vì cô mà trở mặt với anh, cho nên thấy hơi áy náy. Cô thở hắt ra, nói. “Chúng ta đi thôi”.

 “Đi đâu?”.

Từ Minh Bồng liếc anh một cái, tiếp theo nở nụ cười. “Nhà anh, em muốn gặp Lady, thuận tiện đáp tạ nó hậu hĩnh —”.

 

Hết chương 2.

Tối sẽ có chap mới tiếp *^^*

7 thoughts on “Kết hôn không đơn giản – [Chương 2.4]

Nói iêu bạn Haran đi ~o(≧▽≦)o~

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s