Kết hôn không đơn giản – [Chương 3.1]

Cố Hằng Chỉ nuôi Lady đã mười năm, lông nó màu trắng tuyết, mắt to màu hổ phách xinh đẹp, vì là mèo đực nên mặt nó to hơn, hơn nữa ăn no ngủ kỹ, nên thân hình tròn vo.

Cố Hằng Chỉ mới mở cửa ra, nó không biết từ chỗ nào lao tới, cọ cọ vào chân Từ Minh Bồng kêu meo meo, hoàn toàn không nhìn thấy chủ nhân nó tồn tại.

Cái con mèo béo này!

Cố Hằng Chỉ liếc nó một cái trừng mắt. Từ Minh Bồng cũng nhìn thấy mèo không thấy “ông xã” đâu, quăng hết túi giấy cầm trên tay xuống, khom người ôm lấy con mèo.

“Ai nha, Lady, nhóc nặng quá!”. Bình thường mèo chỉ nặng ước chừng bốn, năm kg, lần trước ôm, cảm giác nó đâu có nặng như vậy, cô cười hì hì xoa xoa cái bụng phì của nó. “Xem, bụng cũng thêm một ngấn”.

Con mèo thoải mái cuộn trước ngực cô, khò khè khò khè kêu theo mỗi cái vuốt ve của cô, Cố Hằng Chỉ nhìn xem, mắt trợn trắng. “Khó trách tên tiểu tử này gần đây không cho anh ôm, khẳng định là sợ anh phát hiện cân nặng của nó rồi cắt bớt khẩu phần đây mà!”.

Từ Minh Bồng dùng mặt cọ vào lớp lông mềm mượt của con mèo, nghe thấy nó rên rừ rừ ngoài miệng, cô rất yêu con mèo này. Tròng mắt cô ấm áp, nghĩ đến năm đó khi cô phát hiện ra Lady đang nằm trong bụi cỏ, khi đó nó vừa nhỏ vừa gầy yếu, không chịu nổi một kích nào nữa, mấy bạn cùng phòng thấy cô ôm một con mèo nhỏ, hoảng không biết nên làm sao.

Ký túc xá cấm nuôi vật cưng, hơn nữa mười năm trước mạng internet chưa phát triển, Từ Minh Bồng đành tự viết thông báo, chuẩn bị đến sở công bố dán, đúng lúc này, Cố Hằng Chỉ nói. “Nếu không để tớ nuôi cho”.

 “A?”. Nguyên bản Từ Minh Bồng chỉ tính nhờ anh dán hộ dùm cô áp phích nên choáng váng, dù sao trước đó, Cố Hằng Chỉ cũng chưa từng nuôi vật cưng gì, cũng chưa từng biểu lộ hứng thú nuôi con nào.

Học đại học, anh cùng bạn thân thuê nhà bên ngoài, phòng ở cũng là nhà bạn thân anh, cho nên không ai cấm đoán gì. Từ Minh Bồng có điểm do dự, sợ anh muốn giảm bớt phiền toái cho cô, cuối cùng hối hận. Anh lại nói. “Nếu phải tìm người nuôi, tìm người quen không phải an tâm hơn sao?”.

Đúng là vậy, nhưng…

“Cậu có nuôi được nó cả đời không? Tớ nghe nói mèo sống lâu nhất phải tám năm, hơn nữa chó mèo còn phải gặp bác sĩ, còn phí đồ ăn cho nó… Còn các bạn ở chung phòng cũng không thần thánh mà che giấu được nó? Cậu xác định được sẽ giải quyết hết?”.

Cô chần chờ một hồi, kiến thức nuôi mèo của anh ngay cả cô cũng không tin tưởng mình sẽ làm được một trăm phần trăm như vậy, chàng trai cao lớn này thật lòng? Cô không đành lòng thấy anh hứa nhận nuôi nhưng sau lại ghét mèo con vì phiền phức, nhìn mặt cô vẫn đang cố chấp…

“Cậu muốn tớ cầu hôn nó sao?”.

Cái gì chăm sóc cả đời, cái gì không rời một chút? Cố Hằng Chỉ nghe được cười ha ha, vẻ mặt trêu chọc, làm Từ Minh Bồng đỏ mặt trừng mắt. “Tớ đã nói là cậu phải đứng đắn!”.

 “Tớ nghĩ mèo con không phản đối đâu, cho tớ mang nó đi đi”. Cố Hằng Chỉ khéo léo đánh trống lảng, vẻ mặt thoải mái. “Coi như nó là bà xã của tớ, còn tên hả? Vừa vặn, về sau gọi nó là ‘Lady’….”.

 “…. Nó là mèo đực”.

Cô đã quên Cố Hằng Chỉ nghe xong lộ ra biểu tình thế nào, tóm lại, phàm là chuyện anh đã quyết định, cô chẳng bao giờ nói được anh. Từ Minh Bồng ôm mèo con đặt lên giường anh, khi đó còn nhỏ không biết gì, chỉ cảm thấy anh nghĩa khí quá đáng, nhưng hôm nay nghĩ lại… Cô đã hiểu, là vì cô luyến tiếc con mèo này.

Con mèo trắng tuyết toàn thân, đôi mắt hổ phách xinh đẹp này được cô phát hiện, suy yếu kêu meo meo trong lòng bàn tay cô, nếu không phải cô dừng chân, nếu không phải bạn cùng phòng không chấp nhận nuôi, nếu không phải vì còn trẻ, gánh không được trách nhiệm đối với một sinh vật khác, cô nhất định sẽ tự tay nuôi nó.

“Lady à, anh ấy là người chồng tốt đúng không?”. Cô cười, gãi gãi con mèo, mèo con phát ra tiếng khò khè, như là đồng ý với cô.

Một chú mèo, một cô gái, cứ như vậy triền miên lăn lộn trên giường đàn ông. Lady là một con mèo rất khôn, vẫn nhớ kỹ mình được ai cứu, cho nên nó đặc biệt thân thiết với Từ Minh Bồng, người ngoài ôm còn không dễ, chỉ có cô, nó mới ngoan ngoan chui vào lòng làm nũng. Vì thế, Cố Hằng Chỉ pha cafe trở về, nhìn thấy bức tranh thế này.

Trên giường anh, một người một mèo thân mật cọ cọ vào nhau, anh dựa khung cửa, ung dung nhìn. Làn da trắng nõn của Từ Minh Bồng và bộ lông tuyết của Lady. Bên ngoài cửa sổ một mảnh tối đen, chỉ có ánh đèn đường, hơi lạnh lay động màn cửa sổ tiến vào phòng, thổi lên một người một mèo.

Ngày xưa vì lo lông của Lady rụng, nên anh chưa từng mua chăn đệm tối màu, hiện tại bỗng cảm thấy, nếu phòng tân hôn có thể mua ga trải giường màu chàm, một người một mèo nằm lên giường, sẽ là quang cảnh xinh đẹp cỡ nào?

…. Chờ một chút, Lady là mèo đực.

Anh từ trong khung cảnh kiều diễm kia hoàn hồn trở về, gõ gõ cửa, khẩu khí trêu tức. “Phu nhân, giấu tướng công ta yêu đương vụng trộm, không tốt lắm đâu?”.

Từ Minh Bồng ngẩn ra, hai gò má trắng bất giác ửng hồng, cô nhìn người đàn ông trước mặt vừa bực mình vừa buồn cười, nhưng trong đôi đồng tử đen láy của anh như rực cháy trong đó, giống như bị cái gì đả động, khiến môi cô có chút khô khốc, nói không ra lời. Lady đại khái cảm thấy bầu không khí kỳ dị, thức thời nhanh rời đi, chỉ còn lại Từ Minh Bồng ngồi trên giường anh, như mới châm ngòi cho một ngọn lửa…

Cố Hằng Chỉ giật mình, anh vốn tưởng cô sẽ hài hước đáp lại. “Em yêu Lady!”. Hoặc là. “So đo với một con mèo, không sợ mất mặt sao?”. Nghĩ linh tinh, không ngờ cô xuất hiện phản ứng e lệ như vậy. Trong ngực anh căng thẳng, hơn nữa ngay trên giường anh không lâu, cô còn ôm Lady nằm đó…

Anh bỗng cảm thấy đáng giận, đôi môi hồng kia anh bất quá cũng chỉ mới lướt qua một lần. Cứ nghĩ tới vừa rồi cô ôm nó, môi chạm vào mặt nó, anh vẫn cảm thấy… Ừm… Có điểm khó chịu.

“Anh…”.

Từ Minh Bồng bị anh nhìn cả người có chút không tự nhiên, đang muốn phản ứng, đã thấy anh đột nhiên đi đến, đem hai ly cafe trong tay đưa cho cô. “Cầm lấy, nào”.

“Hả?”.

Cô thấy kỳ lạ, đành phải cầm lấy cả hai chén cafe bằng hai tay, kết quả giây tiếp theo anh lại xốc hai tay của cô lên, đặt cô ngồi lên mép giường, nửa thân mình khuynh xuống gần cô. Cả người cô run lên, lại nghe anh nói. “Cẩn thận cafe đổ tung tóe”.

Vậy đừng có làm thế a!. “Anh…”.

 

Mai tiếp tục!

À, ta có nên làm pic không mọi người?

10 thoughts on “Kết hôn không đơn giản – [Chương 3.1]

  1. Nếu em làm pic thì chị póa tay. Chị toàn đọc truyện trên điện thoại thoai. Bủi tối nằm trong giường kích kích đọc truyện yêu thích. Chị không có lap nên không vác vào giường được. Máy tính thì ở ngoài phòng khách roài, lần nào bật máy chị cũng vào các nhà cm hay viết truyện thui em.
    He he he. Truyện em chọn toàn truyện hay không à. Chị đọc đi đọc lại vẫn thấy hay. [Tốn nhiều thời gian á nhưng truyện gì chị đã thích là chị đọc quài). Chị kết oppa Cố Hằng Chỉ quá. Mà em ờ, chị rất dễ khóc khi đọc các đoạn cảm động. Huuuu. Đừng nói với chị là truyện này có thể làm chị khóc nhan. T____________T. Chị thích oppa, thích chị Tử, thích cả Mèo Béo. Truyện cool quá!

    • nếu em nói có thì chị hem đọc nữa hả? tr này em chỉ có thể nói là rất hay *^^* để em cân nhắc lại vụ làm pic, em chỉ sợ in lậu thiệt hại cho tác giả thôi, công sức em bỏ vào cũng không nhỏ nên sẽ rất bực nếu chuyện đó xảy ra

Nói iêu bạn Haran đi ~o(≧▽≦)o~

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s