Kết hôn không đơn giản – [Chương 3.3]

Tiếp tục!

Nghi thức kết hôn so với tưởng tượng còn dài dòng phiền phưc hơn, Từ gia yêu cầu không được qua loa bất cứ trình tự nào, Cố gia muốn rước con gái người ta về, đành phải chấp nhận phối hợp mọi thứ, kết quả chỉ đặt nhà hàng không thôi, mà sắp xếp đến sang năm. Hai người vừa thấy mặt đã thảo luận đến việc kết hôn, Từ Minh Bồng không khỏi than thở. “Kết hôn mà phải lâu như vậy, phụ nữ muốn đào hôn* cũng đơn giản lắm đó”(*đào hôn : trốn kết hôn)

“Trốn cái đầu to em ấy!”.

“Hắc hắc”. Cô nở nụ cười hai tiếng, vội vàng híp mắt nhìn, trấn an vị hôn phu của mình. “Anh xem, em có trốn đâu, có phải rất giỏi hay không?”.

Cố Hằng Chỉ lườm một cái xem thường, hừ một tiếng. “Đó là do mị lực hấp dẫn của anh quá mạnh vượt mọi ranh giới, em yêu anh, căn bản trốn không thoát được phải không?”.

“Phi!”. Từ Minh Bồng thiếu chút nữa nhổ ra, người kia anh đừng nên tự tin quá đáng a?!

Nói thì nói, vẫn không thấy ai xem chuyện thành hôn là khác thường, bởi vì yêu sao? Từ Minh Bồng đương nhiên không mộng ảo tới chuyện đó, nhưng nếu đổi lại là một người đàn ông khác, cô không xác định mình có đồng ý như hiện tại, chưa từng lo lắng đổi ý hay không?

Cho nên… Có lẽ, cô thật yêu anh, cho dù có sống một kiếp nhân sinh hữu tình khác đi nữa, cho dù có yêu ai khác đi nữa, cô vẫn muốn đối tốt với người đàn ông này, không hơn.

Ước chừng qua một năm, trong không khí oi bức của mùa hè, giữa trưa nắng, ba mẹ hai bên đứng dưới ánh mặt trời chịu đựng cái nóng, mặc dù mồ hôi nhễ nhại ở đuôi lông mày. Cố Hằng Chỉ mặc vest, mặc dù trong nhà có máy lạnh, vẫn không thể xua đi nổi cỗ nhiệt khí trong thân thể bồi hồi nóng ruột của anh, thẳng đến khi Từ Minh Bồng xuất hiện trong tà váy lụa trắng cùng bà mối đi ra —

Anh không thể hình dung chính xác cảm giác của mình là gì, làn da trắng nõn của cô lấp ló sau tà voan trắng mỏng. Hôm nay cô được nhóm bạn thân trang điểm kỹ lưỡng, đeo đồ trang sức, phấn mắt màu tím tô điểm cho gương mặt đáng yêu mềm mại, môi hồng chúm chím trong hạnh phúc, hai gò má màu trân châu hồng khiến mặt cô trông như một trái đào chín căng mọng.

Cô ngượng ngùng, bàn tay run run, so với khi mặc thử áo cưới càng tăng phần phong tình, Cố Hằng Chỉ hít một hơi dài, cảm giác thoải mái trong lòng không giấu được trào lên trên mặt anh, xua tan cả sự buồn chán vì không khí nóng nực.

Đó là không khí thanh mát yên tĩnh, chỉ ở thân thể của cô mới có.

Cô rót trà ngọt hữu phụng cho phía nhà trai theo lời bà mối, nhận bao lì xì đỏ, ngồi trên bục, chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Quá trình phức tạp khiến cô choáng váng mặt mày, thật vất vả chào đón, cảm ơn mọi người, hết bước này lại đến bước khác, Cố Hằng Chỉ lấy nhẫn ra, nhìn mắt cô âm thầm trợn tròn, không khỏi vừa bực mình vừa buồn cười.

“Anh ở ngoài phơi nắng dưới mặt trời cả ngày, em ngược lại ở trong nhà mở máy lạnh còn than mệt”.

“Làm ơn, sáng sớm em đã bị năm bà bà bắt lại, nhà anh ít ra còn không phải cúng tổ… Còn gà anh mua có đủ sạch không? Chờ em lấy cái kia làm lễ “tắm gà”…”. Từ Minh Bồng nghĩ đến liền gục đầu, lễ đính hôn có tập tục “tắm gà”, chú rể sẽ đưa rượu gạo cùng một con gà trống, dùng rượu tưới lên con gà, cô dâu sẽ rửa tay bằng rượu đó, mang ý nghĩa là “bàn tay người vợ coi sóc bếp núc”. “Làm như vậy cũng không biến em thành đầu bếp ngon lành được…”.

 “Hoàn hảo anh cũng không quá kỳ vọng vào tài bếp núc của em”.

Hai người một người nói một người đáp, ngay cả lúc mang nhẫn vẫn không quên cãi nhau. Ngón giữa của hai người được buộc chỉ đỏ, Cố Hằng Chỉ cột cho cô trước, đổi lại lúc Từ Minh Bồng cột cho anh, cô sửng sốt, nhắc nhở anh.“Hắc, anh quên chìa ngón giữa ra”.

 “Có gì khác nhau sao?”. Bình thường khi mang nhẫn, hai người đều phải cố ý tránh ngón giữa ra, để tránh sau khi kết hôn bị ăn hiếp. Cố Hằng Chỉ không ngại, cô cột chỉ cho anh, cũng là cột cuộc đời cô vào đời anh, trong mắt hấp háy ý cười. “Anh thích bị em ‘ăn hiếp’ “.

Anh bám vào bên tai cô, nhỏ giọng, khuôn mặt Từ Minh Bồng lập tức nóng lên, một mặt hết biết nói sao, một mặt lại cảm thấy ngực mình rung động. “Sau khi kết hôn anh sẽ hối hận”.

 “Cái gì hối hận? Phi phi phi!”.

Bà mối vừa vặn nói lời may mắn chúc phúc hai người, kết quả nghe cô dâu nói một câu như vậy, hù chết bà ta, Cố Hằng Chỉ ha ha cười. “Là tôi, nếu không cưới cô ấy, tôi sẽ hối hận”.

Nghi thức đính hôn rườm rà liền như vậy qua đi, lễ kết hôn được cử hành sau một tháng nữa tại giáo đường. Lúc trước đã an bài xong địa điểm, hai người còn phải học giáo lý trước hôn nhân, Từ Minh Bồng vốn không phải giáo đồ, tham dự lúc có lúc không. Đính hôn phiền toái, kết hôn cũng không đơn giản, mới đây thôi, bạn thân Tề Phương Hạm của Từ Minh Bồng cùng bạn trai cô ấy chỉ mời khách bình thường làm chứng, hôn lễ đã xong từ ba tháng trước.

Trong phòng nghỉ cô dâu, bốn cô gái nhìn “lịch trình” kết hôn của Từ Minh Bồng từ một năm nay, Phương Tề Hạm bội phục. “Nhiều như vậy sao, đổi thành tui nhất định sẽ phát điên, không thèm kết hôn gì nữa”.

Lễ kết hôn của Mạc Vi Á cũng không phức tạp như vậy, cô ha ha cười. “Bồng Bồng hẳn là hơn hẳn chúng ta rồi”. Tiếp theo nhìn về phía Thư Hãn Vũ. “Cô có muốn trò giỏi hơn thầy không?”.

“Tui mới không cần!”.

Bốn cô gái cười hì hì, cô-dâu-vừa-cưới Phương Tề Hạm nhìn bố trí chung quanh căn phòng, đặc biệt có cảm xúc. “Bất quá sau khi trải qua việc lớn nhỏ trong lễ kết hôn, tương lai mặc kệ có tranh chấp gì cũng có thể giải quyết hết, vất vả nhất chỉ mỗi việc kết hôn thôi!”.

Từ Minh Bồng nở nụ cười, nhìn ba cô bạn tốt, cô từng nghĩ đến mình bị hạnh phúc bỏ quên rồi, bị bạn trai trước bắt cá hai tay đau khổ chưa gượng dậy nổi, không nghĩ tới, cô sắp cùng một người đàn ông khác sánh bước bên nhau trên thảm đỏ…

Có tiếng người gõ cửa, cô nói. “Mời vào”.

Người đẩy cửa vào là một người đàn ông cao lớn tuấn tú, trên mặt đeo mắt kính, đi tới chỗ Từ Minh Bồng vươn tay.“Chúc mừng”.

Người đó là bạn trai, à quên phải sửa lại, là chồng của Tề Phương Hạm. Từ Minh Bồng và anh không quen thân lắm, không tiện nói gì, chỉ một câu “chúc mừng” cô hoàn thành kế hoạch kết hôn, cô theo bản năng nghiêm chỉnh đứng từ ghế lên. “À… Cảm ơn”.

Phương Tề Hạm đứng bên nhìn thấy ha ha cười. “Rồi. Thời gian không còn sớm nữa, chúng ta đi ra ngoài trước… Đi thôi, ông xã”.

Cô gọi một tiếng ngọt ngào bên tai người đàn ông kia, Từ Minh Bồng nhìn hai người, không khỏi trợn to mắt, người đàn ông đứng đắn kia… Lỗ tai tự nhiên đỏ lên!

“Tui cũng ra ngoài trước”.

Mạc Vi Á cũng rời đi theo, trong phòng nghỉ chỉ còn lại cô dâu Từ Minh Bồng cùng phù-dâu-đã-ba-lần vô cùng thuần thục Thư Hãn Vũ.

 

Mai tiếp nha! Sr mọi người, hôm nay thất hứa post có 2 chap à >”<

P.S: Cái đoạn lễ đính hôn, Haran đọc convert te tua mới ra được, có gì sai sót mong mọi người bỏ quá m!^^!m

8 thoughts on “Kết hôn không đơn giản – [Chương 3.3]

Nói iêu bạn Haran đi ~o(≧▽≦)o~

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s