Kết hôn không đơn giản – [Chương 3.4]

Mọi người đọc truyện vui vẻ! ^^

Cô dâu mới hôm nay bị quy định không được tự mình làm chuyện gì, ngay cả uống trà cũng phải để người khác hầu hạ, nên tới giờ cô vẫn chưa ăn gì, hơn nữa còn có điểm khẩn trương, khiến bụng không thoải mái lắm, cô nói với bạn thân.“Tớ, tớ muốn đi toilet…”.

 “Nha, được”. Thư Hãn Vũ kinh nghiệm phong phú, đi lên nhấc váy của cô lên, bỗng nhiên bị cái gì dọa sợ chết khiếp.“Bồng Bồng! Bồ, bồ bồ bồ…”.

 “Làm sao vậy?”. Cô thấy bạn kinh sợ nên quay đầu nhìn lại, sắc mặt cũng trắng bệch. Vải ghế dính mấy vết đỏ màu máu, lễ phục cô dâu cũng không may mắn thoát khỏi, phía sau nhiều điểm hồng hồng. Từ Minh Bồng thở dài, dấu vết này rõ ràng quá, lỡ khách mời đứng phía sau nhìn thấy họ sẽ nghĩ gì, thảm, cô ấn bụng. Kinh nguyệt bỗng nhiên đến sớm!

 “Tui, tui đi lấy băng vệ sinh cho bồ, bồ, bồ đi vào toilet trước đi…”.

Thư Hãn Vũ cũng hoảng, bọn họ chỉ cử hành nghi thức ở giáo đường thôi, sau đó còn di chuyển sang khách sạn làm tiệc, lễ phục cô dâu khác đều để ở đó. Giáo đường này là nơi lúc trước Cố Hằng Chỉ rửa tội khi còn nhỏ, ở vùng ngoại thành, đi xe cũng rất xa mới tới. Lúc này tiếng đập cửa vang lên, có người đứng ngoài kêu. “Thời gian không còn sớm nữa!”.

Bác trai họ Từ đẩy cửa tiến vào, kết quả không thấy con gái đâu. “Bồng Bồng?”.

Từ Minh Bồng vẻ mặt sầu thảm ngồi xổm trong toilet, hướng đầu ra ngoài suy yếu kêu. “Ba, giúp con tìm Hằng Chỉ tới đây được không?”.

 “A? Làm sao vậy?”.

Bác trai họ Từ không hiểu ra sao, chuyện phụ nữ này có nói ông cũng không hiểu, chỉ trước nhanh nhanh gọi con rể tới, Cố Hằng Chỉ hỏi. “Làm sao vậy?”.

 “Cái kia của em tới…”. Từ Minh Bồng muốn khóc, quay váy cho anh xem một mảng đỏ sẫm. Cô không thích mấy loại váy hoa lệ phồng phồng, cảm thấy trói buộc, cho nên lúc trước chỉ chọn váy lễ phục ôm sát đơn giản, không ngờ bởi vậy nên mới phát sinh loại bi kịch này…

Thư Hãn Vũ vừa đi ra hiệu thuốc gần đó mua băng vệ sinh và khăn ướt, hai cô gái cô gắng dùng nước gột vết bẩn trên váy, nhưng vẫn không thể gột hết được. Bác gái Từ nghe xong cũng hoảng vội, lật đật chạy tới khách sạn lấy một bộ lễ phục cô dâu khác, vấn đề ở chỗ giao thông không tốt, làm sao chậm trễ ngày lành giờ tốt được?

Khách mời ở nhà thờ ồ lên, tất cả mọi người đều nhìn, Từ Minh Bồng xấu hổ ảo não không thôi, lúc này Cố Hằng Chỉ đột nhiên quyết đoán. “Chúng ta đi thôi!”.

 “Sao?”.

 “Ba, mẹ, mọi người cứ ngồi vào chỗ hết đi, con mang Bồng Bồng ra ngay,  Tiểu Vũ phiền toái cậu mang giúp nâng phần đuôi váy, đi theo phía sau bọn tớ nhé, hết thảy cứ nhìn phía trước mà đi, ok?”.

Thư Hãn Vũ gật đầu mạnh, Cố Hằng Chỉ liền kéo tay Từ Minh Bồng. “Ok”.

 “Nhưng mà…”.

Anh dương môi cười. “Đừng lo lắng, có anh đây”.

Từ Minh Bồng sợ run.

Người đàn ông trước mặt cười như đã định liệu hết mọi việc, trấn an nội tâm muốn nổ tung vì xấu hổ của cô, giống như thật sự chẳng có vấn đề gì cả, chỉ cần anh ở bên cô.

Bọn họ đi đến cửa giáo đường, Cố Hằng Chỉ đội khăn voan lên cho cô, đột nhiên cúi người bế cô lên, dọa Từ Minh Bồng hết hồn, theo bản năng đưa tay ôm lấy cổ anh, anh nở nụ cười. “Như vậy là được rồi, cẩn thận không ngã”.

“Cái này….”. Việc đã đến nước này, cô hiểu được anh tính gì. Nhạc nền vang lên, mọi người mới để ý vì sao chú rể mãi không bước vào, vừa quay đầu lại đã thấy cảnh chú rể đang bế cô dâu như bế công chúa, một đường bước vào lễ đài.

Không ai thấy được mắt Từ Minh Bồng ngấn lệ sau làn voan, cô tựa vào lòng anh, bỗng nhiên cảm thấy giờ khắc này của cô là vĩnh hằng, cô vĩnh viễn sẽ không quên hôm nay, sẽ không quên người đàn ông này đã xuất hiện vào giờ phút cô khốn quẫn, thay cô giải quyết phiền não. Anh ôm cô bước trên thảm đỏ, cũng là đi qua mười sáu năm cuộc đời của bọn họ…

Cô nặng bao nhiêu, Cố Hằng Chỉ không cảm giác thấy một chút nào, mọi người bị màn này làm cho kinh sợ, có người nghi hoặc vì sao cô dâu không được ba cô ấy dắt ra, vậy mới đúng lễ nghi chứ.

Khi hai người đi đến lễ đài, linh mục hỏi mọi người. “Có ai phản đối hôn lễ này không?”.

Mọi người nhiệt liệt vỗ tay, bài ca kết hôn là Từ Minh Bồng chọn, giọng nam ôn nhu khiến người ta như muốn tan vào đó : Khi trái tim anh ngừng đập, anh nghĩ, đó mới là lúc sự đủ đầy thỏa mãn trong cuộc đời này chấm dứt…

Lòng cô âm thầm nghĩ nếu cuộc đời cô chấm dứt ngay tại lúc này, vậy cũng đủ rồi.

Mọi người đồng loạt xướng ca, vốn định còn đọc thơ, nhưng nghĩ đến tình trạng của cô dâu lúc này nên đành hủy bỏ, linh mục giảng đạo đơn giản, nguyên bản xác định viễn cảnh tương lai trong hôn nhân cho hai người, còn lại không có gì quan trọng lắm.

Linh mục hỏi hai người. “Cố Hằng Chỉ, Từ Minh Bồng, các con có nguyện ý lấy đối phương, bất luận nghèo khó, vui sướng, thất vọng, bệnh tật, cả đời thề không bao giờ tức giận, không bao giờ phản bội nhau?”.

Dù trước đã có bao nhiêu người khi nói ưng thuận chưa thật tâm vào lời thề đó, anh không quan tâm. Cố Hằng Chỉ tin tưởng vững chắc anh sẽ làm được điều đó, khi anh trả lời “Con đồng ý” và ôn nhu nhìn sang vợ yêu trong lòng mình, hiểu được cô cảm nhận thấy quyết tâm không rời, không giận hờn cô cả đời này của anh.

Từ Minh Bồng nở nụ cười, vươn tay, đặt lên ngực trái của chồng cô, khi linh mục hỏi cô, cô trả lời “Con đồng ý”. Bàn tay nấp trong ngực anh cảm nhận được trái tim anh đang rung động mãnh liệt, cả tim cô cũng vậy.

Cô nhắm mắt lại, một lần nữa lĩnh ngộ ý nghĩa của kết hôn, ngoài việc xác lập một quan hệ mới, đó còn là một phần quan trọng trong khế ước vững bền, là gông xiềng ngọt ngào. Kết hôn không đơn giản chút nào, bởi vì từ nay về sau, bọn họ phải có trách nhiệm với nhau, bất luận mưa gió, dù trái tim chưa từng lỗi nhịp vì đối phương trước kia, cô sẽ cố gắng bảo vệ cho phần tốt đẹp này.

Hai người trao nhẫn, Cố Hằng Chỉ nhấc khăn voan trên đầu cô ra.

Sau đó, anh nhìn vào mắt Từ Minh Bồng, đôi mắt sáng như ánh sao trên bầu trời, bên trong phản chiếu hình ảnh anh, giống như thế giới của cô nay chỉ còn sót lại mình anh mà thôi.

Anh cực kỳ yêu thích cô như vậy, trước khi kết hôn anh cũng từng do dự muốn hỏi cô đối với anh có tình cảm gì, nhưng hiện tại, Cố Hằng Chỉ cảm thấy không cần, ánh mắt của cô đã nói cho anh biết, yêu là một loại tình cảm do cuốn hút lẫn nhau mà sinh ra, ít nhất giờ phút này, anh biết, bọn họ yêu nhau….

Yêu cho đến khi trái tim ngừng đập mới thôi.

 

Hết chương 3.

Thật là cảm động, tự nhiên ta mún lấy chồng ghê… >_<

10 thoughts on “Kết hôn không đơn giản – [Chương 3.4]

Nói iêu bạn Haran đi ~o(≧▽≦)o~

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s