Kết hôn không đơn giản – [Chương 4.2]

Khuôn mặt tuấn tú của Cố Hằng Chỉ đỏ lên, anh sờ sờ cái mũi, bổn ý muốn cho cô xem một chút “đẹp mặt”, xem cô có dám tùy ý dụ hoặc anh nữa không, không nghĩ tới cuối cùng ngược lại tra tấn đến mình. Anh buông cô ra, chuẩn bị vào phòng tắm dập lửa, tiếp theo lại đến một phen tiêu hao thể lực, rồi đi thăm quan ngắm cảnh theo lịch trình, không ngờ khi xoay người bị cô túm được, sau đó, là một nụ hôn.

Mềm và ngọt ngào, cảm giác cô mang lại thật bình thường, nhưng mọi ngõ ngách trong nội tâm Cố Hằng Chỉ như bị gió lạnh quất qua, giây tiếp theo lại dấy lên lửa cháy lan khắp đồng cỏ khô. Anh thật không dám tin, đây là… dũng khí của cô?

Hai thân hình rất nhanh quấn lấy nhau cùng một chỗ trên chiếc giường màu lam nhạt, từng tia nắng xuyên qua cửa sổ vào phòng, Từ Minh Bồng tự nhận mình không phải là phụ nữ can đảm trên giường, cô và Cố Hằng Chỉ cũng không nói chuyện về việc này, ngay cả khi các cô bạn thân tán gẫu vấn đề này không chút kiêng kỵ, cô cũng chỉ ậm ừ “ô ô, tớ đi toilet”.

Trước mắt cô tất cả đều là một cỗ xúc động, xúc động cái gì? Cô không biết.

Đầu óc cô muốn hôn mê, nhìn người đàn ông vừa kéo cô lên giường gần trong gang tấc, cảm thụ căng thẳng cùng nhiệt khí trên người anh truyền qua người mình cách một lớp vải áo mỏng manh. Ánh mặt trời mãnh liệt, mặc dù rõ ràng đang ở nước ngoài, nhưng trong đầu cô bỗng hiện lên cảnh vườn trường trung học, anh vừa trở về từ trận đấu bóng rổ, mồ hôi ướt áo, vừa cười vừa cầm lấy chai nước dốc lên người mình….

Dòng nước tưới lên người anh lấp lánh ánh mặt trời, nhìn thoáng qua, anh như một viên kim cương trong mắt cô, dụ dỗ cô tiến đến thổ lộ khát vọng của mình. Cô vẫn nhớ rõ cảm giác đó như trước, trong khoảnh khắc này, hình ảnh trong trí nhớ mê hoặc cô, hình ảnh người con trai với vệt mồ hôi lấm tấm trên trán lúc đó.

Đầu lưỡi nóng di chuyển, mới một khắc trước cô còn thấy chính mình là cá nằm trên thớt, rõ ràng tránh được một kiếp còn tự nguyện đưa mình lên, nhưng giây sau, cô thấy anh vì cô rung động, nóng lên, áp lực trái tim bỗng thình thịch… Không có biện pháp, hết thảy rất mê người, cô thích phản ứng của anh vì cô, khiến cô có cảm giác bản thân tràn ngập mị lực, hoàn toàn thỏa mãn hư vinh của cô.

Thì ra, dù đã qua ba mươi tuổi cô vẫn là một cô gái, không phải hàng ế trên thị trường hôn nhân hay khối thịt ở chợ chẳng ai buồn liếc…

“Chịu không nổi em…”. Cố Hằng Chỉ cười khổ, hôn lên cái trán nhẵn mịn của cô một chút, ôm cô, ức chế tình triều trên người rút đi. Anh phát hiện đáy mắt cô có điểm thiếu tự tin, không khỏi thở dài. “Bồng Bồng, em không cần dùng phương thức này chứng minh gì cả”.

“Em…”. Cô lập tức đỏ bừng mặt, chán ghét, sao dễ dàng bị anh nhìn thấu quá vậy. Nguyên nhân chia tay với bạn trai trước, là vì hắn bắt cá hai tay, nhưng ngoài việc anh ta bắt cá hai tay ra, cô còn oán giận chính mình không đủ tích cực, không đủ nhiệt liệt, rất không thú vị…

Việc này, cô chưa từng đề cập với Cố Hằng Chỉ, bởi vì rất mất mặt, giống như phủ định giá trị nữ tính của bản thân, nhưng trực giác của anh vẫn nhận biết, dù không cần nói ra.

Anh ôm cô chặt hơn chút nữa, mang theo một chút thống khổ mà lại thỏa mãn thở dài.

“Anh rất muốn chạm vào em…”. Bộ dáng ẩn nhẫn của anh khiến cô sinh ra cảm động, sinh ra trìu mến. Nguyên lai không chỉ đàn ông có bộ dạng này, phụ nữ cũng sẽ có a. “Nhưng anh không muốn miễn cưỡng…”.

Thật sự, một chút cũng không muốn.

Anh cười khổ, nhìn khuôn mặt quật cường của cô, băn khoăn chỉ còn là chuyện nhỏ. Anh kéo tay cô, dẫn đường cô đến với con người anh, làm cô hiểu khát vọng của anh đối với cô to lớn thế nào. Mặt cô nóng nóng, hai tai đỏ run lên, nhưng ở e lệ còn có một loại vui sướng. Không dám tin, cô có thể thu hút ánh mắt của người khác đến vậy…

Kết quả cả ngày hôm đó, bọn họ không ra ngoài, chỉ nằm trên giường khách sạn, thư thả nhìn mặt trời dần dần lặn xuống biển ngoài cửa sổ.

Lần đầu tiên cô cảm nhận được sự tồn tại của “người đàn ông”, bọn họ vuốt ve cơ thể lẫn nhau, chỉ kém tiến hành bước cuối cùng, cô không biết thân thể của mình lại phấn khởi vì một người khác như thế, Từ Minh Bồng cơ hồ đã quên mất kinh nguyệt, cảm giác đau đau trướng trướng không khỏe bây giờ được thay bằng  một cảm xúc hoàn toàn khác, cô muốn thốt lên với tất cả mọi người rằng mình đang vô cùng hạnh phúc.

Thân thể cứng rắn của anh áp sát vào cô, như muốn nghiền vụn mỗi tấc da thịt trên người cô. Miệng của bọn họ còn có công dụng lớn hơn so với việc nói chuyện, thẳng đến khi dục vọng bình phục, bọn họ ôm nhau, vừa đúng khách sạn điều hòa mát mẻ, cô có chút buồn ngủ, bàn tay to của anh vỗ về phía sau lưng cô, giọng trầm thấp hát nho nhỏ, a, là ca khúc [Change the world] của Eric Clapton….

Một bài hát rất ngọt ngào.

[Nếu anh có thể thay đổi thế giới, anh sẽ trở thành ánh dương cho vũ trụ của em.

Em sẽ nghĩ tình cảm của anh yêu em là đúng đắn, em yêu, nếu anh có thể thay đổi thế giới.

Nếu anh trở thành vua, dù chỉ trong một ngày, anh sẽ biến em thành hoàng hậu của anh.

Và tình yêu của chúng ta sẽ trị vì tất cả, trong vương quốc chúng ta đã dựng nên…]

Đúng vậy, giờ khắc này là của bọn họ.

Từ Minh Bồng nở nụ cười, nghe giọng ca nhè nhẹ của anh, ngoài cửa sổ mặt trời đang khuất dạng, như một hòn lửa đỏ rực phía chân trời. Màu đỏ cam của ánh dương tắt dần chiếu lên mặt Cố Hằng Chỉ, nhìn anh như một pho tượng.

Không lâu trước đó, cô còn đang nghĩ cách nào để được tắm biển.

Bốn ngày trước, cô còn đang sửa soạn hành lý ở Đài Loan.

Một tuần trước, bọn họ vừa kết hôn.

Một năm trước, anh vừa cầu hôn với cô, mà cô chỉ nghĩ bọn họ khi đó là một loại thói quen, chứ không phải tình yêu.

Mười sáu năm trước, lần đầu tiên bọn họ gặp nhau, cô đứng ở bục giảng đang được thầy giới thiệu với cả lớp, còn anh đang trò chuyện cười đùa với các bạn cùng lớp.

Mà hiện tại, anh đang hát — [Nếu anh có thể thay đổi thế giới…]

Không. Từ Minh Bồng nghĩ thầm. Anh đã thay đổi thế giới của em.

Cuộc đời con người, thật khó đoán trước…

Kết quả du lịch ở Hawaii sáu ngày, Từ Minh Bồng vẫn chưa đụng vào tí nước biển nào. Ngồi trên máy bay trở về, kinh nguyệt của cô cuối cùng cũng sạch sẽ, nhịn không được thở dài, người nào đó nghe xong, cười. “Rất tốt nha”. Rồi hai mắt sáng rực lên, không hiểu đang tính cái gì.

Sáu ngày này, Lady phải đưa đến dịch vụ chăm sóc vật cưng, hai người vất vả về nước xong, chuyện đầu tiên cần làm là đón Lady về nhà, nhưng còn chưa đưa nó vào nhà, Cố Hằng Chỉ một tay ném hành lý, một tay kéo cô vào phòng —

Cửa phòng “cạch” một tiếng đóng lại, bên ngoài Lady còn meo meo không ngừng, Từ Minh Bồng chưa hoàn hồn định mắng. “Anh phát điên gì đó?!”.

“Hôm nay tốt xấu gì xem như là ngày cuối cùng của tuần trăng mật đi?”. Cố Hằng Chỉ cười hì hì, cởi áo, đem cô đặt lên giường. “Phu nhân ngài theo anh đi!”.

“Phu nhân? Phu nhân ở ngoài cửa kìa*… A, ui, chờ chút, là ai nói cưới em không phải vì cái này…”.

(*Lady còn có nghĩa là Phu nhân)

Kháng nghị vô hiệu lực, ngày đó anh đã sớm thăm dò từng ngóc ngách trên cơ thể cô, sớm biết làm sao uy hiếp được cô, “hành sự” cả nửa ngày trời, người này đúng là đã có âm mưu sẵn!

Đáng tiếc, khi Từ Minh Bồng hiểu ra thì đã là sáng hôm sau.

Thời gian nghỉ kết hôn còn một ngày, sáng sớm, Từ Minh Bồng thật vất vả mới thoát ra khỏi ma chưởng ôm chặt cứng của ai đó, ngồi ở sofa trong phòng khách, Lady bị bỏ mặc một đêm ủy khuất nằm trong lòng cô. Cố Hằng Chỉ đã sửa soạn, sắp đặt gọn gàng hành lý của cả hai, nấu cho cô một tô mỳ, hai vị “Phu nhân” vẫn chưa chịu hòa nhã với anh, anh tự biết mình đuối lý, nỗ lực cười trừ. “Nhìn em mệt như vậy, không bằng xin nghỉ thêm một ngày nữa đi?”.

Từ Minh Bồng lườm một cái xem thường. “Xin cái gì? Đã hết thời gian nghỉ kết hôn, chẳng lẽ xin nghỉ sinh con?”.

Vừa nghe “nghỉ sinh con”, Cố Hằng Chỉ cười hê hê, lập tức “đánh rắn tùy gậy”*, ngồi vào bên cạnh cô, xoa xoa bụng cô. “Nghỉ sinh con cũng không sai a, phu nhân khi nào thì sinh cho anh một thằng cu mập mạp?”.

(*nguyên văn “đả xà tùy côn” : ngụ ý con người có thể xem xét thời cơ, thuận theo thời thế tình hình mà làm, để đạt được lợi ích lớn)

“Lady là mèo đực”. Từ Minh Bồng liếc anh một cái, vuốt ve tay anh. “Hơn nữa con đầu lòng, em muốn sinh con gái”.

“Con gái cũng tốt a, con gái ngoan ngoãn lại nhu thuận, chỉ sợ xinh đẹp quá sẽ sớm bị người ta bắt cóc đi, còn xấu xí quá cũng rất hao tổn tâm trí… Hoàn hảo gen của hai chúng ta không quá kém, phiền não chuyện xinh đẹp quá thôi”.

Người này thật là mơ hão?! Cô hừ một tiếng. “Em còn chưa muốn sinh đâu! Sinh quá sớm không tốt, chờ thấy rõ chồng muốn ly hôn, còn phải đợi cho con nhỏ lớn lên”.

“Hô!”. Cố Hằng Chỉ kháng nghị, ôm người ta vào lòng, không thèm để ý cô giãy giụa, vuốt lên tóc cô. “Thấy rõ? Tối qua em còn chưa thấy rõ đúng không? Hiện tại anh cho em xem lại —”.

“Kyaa!”. Một cước đá qua, lần này cả hai “phu nhân” đều cùng trận tuyến, sáu kg lập tức đè lên lưng ai đó, đột nhiên bị oanh tạc hại anh kêu lên thảm thiết, thắt lưng ê ẩm.

Từ Minh Bồng trong lòng vui sướng, ôm Lady vuốt vuốt. Làm tốt lắm! Đảo ngược được cục diện!

Cố Hằng Chỉ giả bộ chảy nước mắt. “Hai người phu nhân các ngươi thật nhẫn tâm a!!!”.

 

Tối thêm chap nữa nha! ^^

15 thoughts on “Kết hôn không đơn giản – [Chương 4.2]

  1. Gje?? Chj dang chuan bj tjnh than cho 50 chuong. Lam sao ma hoan som qua dzo?
    Oppa manly wo. Oj, oppa Co Hang Chj. Truyen de thuong qua em ah. Chac chj copy roj dj in ra qua.

      • Chị đọc chị còn tưởng là 50 chương hum thì 40 chương. Òa! Có 10 chương thì “hoàn” sớm roài. Lại phải “bibi” với oppa Cố Hằng Chỉ sao? Hum bữa đã phải “bibi” anh Tiêu Trì Chi roài. Chị thực sự thực sự…không cam lòng.

  2. truyện này hay ghê
    giờ mới đọc
    thanks haran nhé!!!
    tối có chương mới :))
    không biết truyện kết thúc có HE không nhỉ???

Nói iêu bạn Haran đi ~o(≧▽≦)o~

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s