Kết hôn không đơn giản – [Chương 4.4]

Là đàn ông đều có tâm lý chiếm hữu, mặc dù nội tâm Cố Hằng Chỉ phi thường rõ ràng biết bà xã của mình có bao nhiêu băng thanh ngọc khiết kiên trinh không di dời, biết tình cảm của bọn họ kiên cố không đổ dù chết không thay, nhưng bất kì tên nào dám mơ tưởng tới vợ anh đều không thể coi thường!

Vì thế ngày hôm sau, Cố Hằng Chỉ vừa đến công ty liền bận rộn điều tra tư liệu của công ty Từ Minh Bồng. Hồi trước hai người chỉ là bạn thân, không nghĩ gì tới các mối quan hệ khác của đối phương, nên không bàn gì về công ty của cô, nhưng thời thế nay đã khác!

Cố Hằng Chỉ là giám đốc nghiệp vụ của công ty văn phòng phẩm Quang Thải, khai thác thông tin khách hàng là chức vụ chính của anh, anh tìm văn phòng nhậm chức của Từ Minh Bồng rồi gọi điện đến chào hỏi, giới thiệu các mặt hàng sản phẩm của công ty mình rất tốt, muốn đẩy mạnh tiêu thụ, hơn nữa nhà xuất bản nhu cầu lớn, cần bổ sung hàng hóa nhiều, không bằng trực tiếp đặt hàng ở công ty văn phòng phẩm của anh, chỉ cần một e-mail sẽ đưa hàng đến tận nơi, tiết kiệm chi tiêu bao nhiêu……

Anh dựa vào ba tấc lưỡi thuyết phục cô phụ trách mua hàng, giám đốc nghe xong cũng động tâm, nguyện ý cùng anh gặp mặt bàn bạc, anh chuẩn bị tư liệu kỹ càng rồi đến nhà xuất bản nơi lão bà đại nhân làm việc. Quy mô công ty đối phương tương đối nhỏ, mọi người đều làm việc trong cùng một phòng, chỉ có phòng họp của giám đốc, văn phòng chủ biên là riêng biệt.

Anh vừa tiến vào, Từ Minh Bồng liền trố mắt. “Hằng Chỉ?”.

“Hi, chào mọi người, tôi là ông xã của Từ Minh Bồng, các bạn đã chăm sóc Bồng Bồng hằng ngày rồi”. Anh tươi cười sáng chói bức người, quả thực còn chói hơn ánh nắng ngoài cửa sổ.

Sao lại thành như vầy?

Từ Minh Bồng không hiểu ra sao, nhìn anh cầm chocolate chia cho các đồng nghiệp của cô, nhưng cái gì vô sự hiến ân cần, phi gian tức đạo *. Quan hệ xã hội vốn toàn như thế, cô ngốc, một bên có đồng nghiệp lấy khuỷu tay huých cô. “Chồng của em thật không tồi nha!”.

(*Vô sự hiến ân cần, phi gian tức đạo : không có việc nhờ vả tất không ân cần, ân cần mà không nói gì tức có vấn đề trong đó :”3)

“Dạ….”.

Từ Minh Bồng dở khóc dở cười. Người đàn ông này một thân vẫn đang mặt bộ vest cô đưa anh lúc hai người đính hôn. Anh phát kẹo đến chỗ nam đồng nghiệp “cách vách” của cô, một cỗ nhiệt tình từ đâu bộc phát ra. “Ay da ay da, anh ngồi cách vách Bồng Bồng sao? Tôi nhớ rõ anh có tới tham dự hôn lễ của chúng tôi, cám ơn anh đã làm chứng cho tình yêu của chúng tôi nha, tôi với anh thật sự là mới gặp mà đã như cố tri….”.

“Có sao…”. Nam đồng nghiệp cười xấu hổ, tái ngộ thật có chút ngượng ngùng, nhìn anh ta ở lễ cưới đã đẹp trai rồi, không nghĩ tới anh ta bình thường vẫn tràn ngập tự tin như vậy, anh làm sao so được với người ta?

Từ Minh Bồng chậm hiểu, nhưng không phải ngu ngốc, nhìn anh lúc này cô cũng hiểu đến tám chín phần lòng anh nghĩ gì. Thời gian Cố Hằng Chỉ đến vừa vặn sắp tan sở, anh còn “cố ý” nói muốn tới đón cô tan tầm, hai người vừa đi ra khỏi nhà xuất bản, Từ Minh Bồng dừng bước, mở miệng. “Nói đi!”.

Cố Hằng Chỉ giả ngu. “Nói gì?”.

Từ Minh Bồng trừng anh liếc một cái. “Thế nào, cuối năm cố tình lập công ký hợp đồng mới hả ông giám đốc? Có phải anh cố ý đến công ty em không? “Vừa vặn” khẳng định với đồng sự kia chuyện của chúng ta?”.

Cố Hằng Chỉ sờ sờ cái mũi. Từ Minh Bồng này có lúc khờ chết người, có lúc cũng thông minh đột xuất. Aizz, không nghĩ cô phát hiện ra điểm này, nếu không vì chuyện nam đồng nghiệp kia thì cần gì anh phải đi lòng vòng khắp nơi tự tìm việc cho bản thân?

Cái này cũng không có dễ đâu nha!

Nhưng đã bị nhìn ra, đành phải thú nhận.

“Bồng Bồng, anh đương nhiên tin tưởng em sẽ không có gì với người khác, nhưng anh không tin tưởng người khác, người ta là đàn ông đó, mà đàn ông thì toàn là thú dữ cả… Anh cưới vợ xinh đẹp như vậy, làm sao có thể không nóng lòng?”.

Từ Minh Bồng không biết nên khóc hay nên cười, người đàn ông này hoàn toàn bắt được nhược điểm của cô — nói ngọt bên tai. Nghe anh uốn thành như vậy, hại cô có tức giận cũng không phản pháo được, nhưng đáy lòng vẫn có điểm mất hứng. “Anh nên nói ra để em tự giải quyết chứ”.

“Giải quyết? Em muốn giải quyết sao đây? Người ta đâu có kéo em nhốt vô phòng? Đâu có trần truồng trước mặt em? Người ta chỉ lặng thầm vọng tưởng yêu em trong đáy lòng thôi, em giải quyết bằng cách nào? Trị liệu tâm lý?”.

Từ Minh Bồng lườm cái xem thường, vừa bực mình vừa buồn cười. “Một khi đã vậy, anh khẩn trương cái gì?”.

“Ô…”. Cố Hằng Chỉ lập tứng đơ lưỡi, rẫu rĩ nói. “Anh… Anh chỉ là phòng bệnh hơn chữa bệnh thôi!”.

Cô nói tới anh mới tỉnh ra, nhận thấy mình trẻ con cỡ nào, nhưng… Anh rất khó chịu nha! Nghĩ đến lúc học trung học có thằng nhóc hỏi mình có thể theo đuổi cô hay không, anh còn ngây thơ như thỏ trắng nói ‘tốt, tùy cậu theo đuổi’, kết quả chưa tới một tuần, lòng anh lăn qua lộn lại buồn bực muốn chết mà không biết nguyên nhân!

Người ngu xuẩn một lần không thể ngu xuẩn lần hai, anh muốn bù lại tiếc nuối năm đó, dập sẵn mấy ngọn lửa đang nhen nhóm quanh vợ của anh, cũng không được?

Thấy anh gục đầu ũ rũ, như cún con bị chủ đánh một cái, Từ Minh Bồng thật sự muốn giận mà giận không đành. Cô mất hứng ở chỗ cảm thấy anh không tin tưởng mình, bị coi nhẹ năng lực xử lý, nhưng hiện tại hiểu được người đàn ông này chỉ đùa giỡn chút thôi, liền cảm thấy không có gì không vui nữa.

Cô cười cười, tiến lên nắm lấy tay chồng yêu dấu. “Tuần sau anh có rảnh không?”.

“Hả?”.

“Nhà xuất bản của em muốn đi du lịch tập thể, anh cũng đi cùng nhé, đến lúc đó anh muốn tỏa sáng thì cứ tỏa sáng, nhưng sáng quá mù mắt người ta nhớ đền tiền thuốc là được…”.

 

Hết chương 4.

Có thể tới tuần sau chúng ta sẽ hoàn bộ này tiếp ^^ Sau đó ta xin mọi người 1 tuần nghỉ ngơi nhé, tiện tay beta lại 2 bộ trước đã hoàn luôn. Editor dù không được tí lợi nhuận nào, nhưng đã làm thì phải làm đến nơi đến chốn, sau khi beta xong, nếu hài lòng, ta sẽ nhờ làm eBook lại, mọi người nhé! :”3

7 thoughts on “Kết hôn không đơn giản – [Chương 4.4]

  1. ta vẫn chưa dành được cái tem nào cả á :((((((((((((((((
    thôi đành chịu cái hồ dán cũng được
    hôm nay có thêm chương mới không nàng
    muốn đọc chương mới quá thôi :)
    thanks

  2. “Hi, chào mọi người, tôi là lão công của Từ Minh Bồng”. lol…lol. Anh zai mới xuất hiện đã “tuyên bố” ngay, ss Minh Bồng là hoa đã có chủ, đã là “Dzợ yêu” của anh để khỏi thằng nào tơ tưởng. Ôm anh zai cái.
    Chị đọc mờ nằm trên giường cười rung cả bụng. Chị định cm nhưng mờ cái điện thoại cùi bép chả bấm được dấu rùi cm trên điện thoại dễ bị bay nữa nên chị cũng ghít. Oppa càng ngày càng phong độ nhơn.
    “Thời thế nay đã khác”…Kết câu này nữa nè.
    Her… Mà anh zai yêu rồi nên trong mắt chỉ có “vợ xinh đẹp” và nhìn đâu cũng thấy tình địch. =))

Nói iêu bạn Haran đi ~o(≧▽≦)o~

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s