Kết hôn không đơn giản – [Chương 5.1]

Hôm nay thứ sáu ngày 26 chiêu đãi các nàng 6:2 = 3 chap nha *hê hê*

Cuộc sống vợ chồng đại khái cũng bình an thuận hòa, cũng không hấp tấp oanh liệt gì cả, ngược lại còn như quảng cáo bán dưa — “Mình ơi, em muốn mình đút đồ ăn…”.

Quen nhau đã mười sáu năm, quan niệm cuộc sống vợ chồng tân hôn bình thường, dung hợp tính cách nhau không khó khăn đối với họ, vấn đề là mỗi người vẫn có những thói quen khó bỏ — dù sao lúc trước cũng đã có kinh nghiệm sống chung, nhưng nay ở cùng một chỗ, ngủ cùng một giường, có những tính xấu bộc lộ ra, Từ Minh Bồng sắp cáu lần thứ một nghìn lẻ một.

“Anh đi toilet đóng cửa lại cho em!”.

“Nhưng Lady sẽ vào với anh…”. Cố Hằng Chỉ ủy khuất, chỉ cần anh ngồi xuống bồn cầu, Lady sẽ “nghe thấy mùi” từ rất xa mà đến, làm bạn với anh qua một đoạn-đường-tịch-mịch-thâm-thúy, hiện tại…

Từ Minh Bồng nghiêm khắc cấm. “Lady, mày cũng vậy! Không được vào!”.

“Meo meo….”. Vẻ mặt Lady mếu máo đáng thương, “thời gian riêng tư” giữa hai người đàn ông trong phòng bị cướp đoạt, một người một mèo cùng ôm nhau. “Kháng nghị cường quyền! Phản đối áp chế! Chúng ta sẽ chống lại thế lực ác bá!”.

“Vậy nha?”. Từ Minh Bồng nhướng mày, ngậm con cá nhỏ ở miệng. “Lady ơi?”.

Tròng mắt màu hổ phách của Lady lập tức lóe sáng, bay nhanh khỏi trận tuyến của “đồng minh”, định chụp lấy con cá nhỏ ngấu nghiến, Cố Hằng Chỉ nhìn xem trợn mắt. “Ngươi đồ quỷ sống không có nguyên tắc!”.

Từ Minh Bồng hừ hai tiếng, gãi gãi cái cằm mập mạp của Lady, nó ngoạm luôn con cá ở miệng cô, nhưng Lady chưa kịp cắn trúng con cá, có người đã nhanh nhẹn ra tay trước. “Uy, anh, chờ một chút… Là ai vừa nói ‘đồ quỷ sống không có nguyên tắc’…. Ưm…”.

Bị hôn, cá nhỏ cũng bị người kia cho vào miệng. Vì là đồ ăn thú cưng nên có vị mặn mặn đắng đắng, Cố Hằng Chỉ nhai nhai nhíu mày, trừng mắt nhìn vẻ mặt ai oán của Lady. “Chỉ vì đồ ăn dở thế này mà phản bội đồng minh?”.

Từ Minh Bồng bị anh đặt lên sofa ánh mắt nhíu lại, ngữ điệu nguy hiểm. “Anh nữa, chỉ vì đồ ăn dở thế này mà phản bội đồng minh?”.

“Nha, ý của anh là, phải vì đồ ăn độc nhất vô nhị đây nè…”. Cố Hằng Chỉ cười hắc hắc, nuốt cá nhỏ xuống bụng, hôn thật kêu lên môi ai đó.

Ai để ý đến cá nhỏ làm gì? Một đôi môi mềm mại hồng hồng trước mắt này đương nhiên hấp dẫn hơn nhiều!

Lady ở một bên meo meo kháng nghị. Không, tôi muốn cá nhỏ cơ ~~~

Vì thế quân địch tan rã, chỉ vì… À ờm, một con cá nhỏ.

Hai người ở chung một chỗ chính là như vậy, có ầm ỹ có nháo. Thâm tâm Từ Minh Bồng hiểu Cố Hằng Chỉ phi thường bao dung cô, mọi việc đều ưu tiên cô trước, cá tính của cô lại không tốt, coi những việc như vậy là bình thường, vì cô vốn ít khi cảm thấy u buồn, luôn thấy không an toàn, có lẽ di chứng bị xa lánh thời trung học khiến cô có thời gian mất hết cảm xúc, không thèm để ý tới người khác.

Nhưng khi kết hôn, hai người ở chung một nhà, muốn tránh đi không gian có người khác cũng không được, huống chi Cố Hằng Chỉ hoàn toàn khác biệt với cô, hoàn toàn không chịu nổi cô đơn. Anh ở với người nhà lúc học trung học, học đại học thì ở trọ chung với bạn bè, tham gia quân ngũ thì có cuộc sống đoàn thể, sau sống một mình thì kéo bạn gái đến ở chung nhà, hơn nữa còn có Lady ở chung.

Anh trời sinh là ông thần lải nhải, ba giây không nói lời nào khẳng định nghẹn chết, nhưng có đôi khi cái mà Từ Minh Bồng muốn chính là sự tĩnh lặng. Đây là cái Cố Hằng Chỉ khó cho cô nhất.

Bầu trời tháng chín đang mùa thu đượm buồn, nhưng Từ Minh Bồng không phải là người quá để ý đến ngày tháng, chỉ bận rộn lo bản thảo, lịch trình mỗi ngày về nhà chính là ăn cơm, đọc bản thảo, ngủ. Cố Hằng Chỉ có điểm bất mãn, cảm thấy vợ chồng gì mà ít trao đổi quá, hai ngày đã bất đắc dĩ lắm rồi, cô còn như vậy suốt nửa tháng, anh pha ly cafe đưa cho cô, nhịn không được hỏi. “Gần đây tụi em bận lắm hả?”.

“Dạ”.

Cũng chỉ trả lời có một chữ, Cố Hằng Chỉ biết không nên nói gì thêm, sờ sờ cái mũi tự mình xem tivi, nhưng bật đi bật lại mấy kênh chẳng có gì đáng xem. Từ Minh Bồng không cố ý như vậy, chỉ là sắp đến hạn chót nên rất bận bịu, anh thấy hơi cô đơn tịch mịch, thấy hơi bị lạnh nhạt, nhịn không được cọ cọ lên người bà xã đại nhân. “Em nghỉ ngơi chút đi, chúng ta tâm sự được không?”.

Từ Minh Bồng nhướng mày, vì anh làm run tay, hại cô quẹt một đống kí hiệu không rõ lên bản thảo, có điểm bực mình, đẩy người ta ra. “Đừng có phá em—”.

“Rầm” một tiếng, cũng không biết làm sao Cố Hằng Chỉ ngồi không vững, lăn xuống giường.

Từ Minh Bồng giật mình, bỏ laptop qua một bên, nhìn xem anh bị sao. “Anh không sao chứ?”.

Cố Hằng Chỉ không lên tiếng trả lời. Anh ôm cái đầu u, còn đang không dám tin, Từ Minh Bồng thấy anh không có việc gì, nhẹ nhàng thở ra, đang muốn mở miệng nói gì đó, anh bỗng nhiên đứng dậy, ôm đầu đi ra cửa. “Đi, không phá em nữa, em tiếp tục làm công tác vĩ đại của em đi, về sau muốn vác hai ba trăm trang bản thảo về cũng không sao cả, anh sẽ tìm người làm giúp em cái biển ngay cửa, ghi là Chi nhánh nhà xuất bản Mặc Tướng….”.

“Vậy em cảm ơn anh nha”. Anh chu miệng ra, giống y như con nít cáu kỉnh, Từ Minh Bồng nghe được dở khóc dở cười, tiếp tục đọc bản thảo trên tay, không nháo với anh.

Cố Hằng Chỉ tức giận nha, vốn chỉ buồn bực chút xíu thôi, kết quả cô không thèm nhìn tới làm cục buồn nhân lên mười ngàn lần thành cục tức, cô còn chẳng màng cãi nhau với anh!

Anh hiểu Từ Minh Bồng phải mang việc về nhà là bất đắc dĩ, nhưng suốt nửa tháng cả hai người cả nói chuyện cũng không có, cô gần đây âm dương kỳ quặc cũng khiến anh thực bất mãn, ngày xưa quen nhau không phải không có lúc như vậy, nhưng không ở chung một chỗ nên cũng chưa cảm thụ trực tiếp điều đó.

Cố Hằng Chỉ tuyệt không vui vẻ, Lão Tử không phải đã nói quan tâm đến nhau là phẩm chất cần có để bảo vệ cuộc sống tốt đẹp sao?

Anh tức mình đá cửa, rời khỏi phòng, thở phì phì ôm Lady. “Cuộc sống hai người trở thành như vầy, mà cũng không thèm quan tâm”.

Đây là khuyết điểm của Cố Hằng Chỉ, tính tình nói làm là làm, thời điểm bốc hỏa càng muốn đốt trụi luôn những thứ xung quanh, cũng may Từ Minh Bồng đã sớm luyện đến cảnh giới miễn dịch tối cao, nếu không bình thường đá cửa kiểu đó, hai vợ chồng sẽ nhảy dựng lên cãi lộn ầm ỹ.

Nếu có ầm ỹ chắc Cố Hằng Chỉ cũng không buồn khổ như vậy.

Mười một giờ đêm, ngày mai còn phải đi làm, đã đến giờ nên đi ngủ, Từ Minh Bồng đánh dấu một nửa tập bản thảo, tắt laptop để ở đầu giường. Cô nhìn nửa giường kia trống không, ga giường nhăn nhúm, nhìn rõ dấu vết của một người vừa ngồi tại đó, cô nhìn cánh cửa đang đóng.

Có dấu hiệu đại lão gia sẽ không thèm về phòng, là muốn kêu phu nhân ra ngoài thỉnh vào sao?

Đáng tiếc một “Phu nhân” khác đã bị anh ôm ra ngoài.

Tối tiếp tục như mọi ngày nhé :”3

9 thoughts on “Kết hôn không đơn giản – [Chương 5.1]

Nói iêu bạn Haran đi ~o(≧▽≦)o~

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s