Kết hôn không đơn giản – [Chương 5.2]

Từ Minh Bồng cười khổ. Cô hiểu được mình là người lạnh lùng, bình thường thể hiện tinh thần hớn hở trước mặt các đồng nghiệp đã hao hết khí lực rồi, thật vất vả về nhà đương nhiên sẽ không muốn lấy lòng ai nữa, kỳ thật ngay cả ba cô bạn thân cũng chưa nhìn thấy bộ mặt này của cô, chỉ có mình Cố Hằng Chỉ là cô không giấu giếm. Aizz, ngẫm lại lúc trước có lần hẹn nhau đi ăn, cảm xúc trong lòng cô không hiểu vì sao xuống thấp thậm tệ, buổi tối khi bọn họ ở tiệm cháo, cô chẳng nói câu nào, nghẹn ngào khóc suốt một giờ…

Người qua đường còn tưởng là anh đá cô, nên cô mới khóc, đều nhìn chằm chằm vào Cố Hằng Chỉ với ánh mắt khiển trách — đá con gái nhà người ta khóc thành như thế, ý chí nhà ngươi có cần sắc đá vậy không?!

Cố Hằng Chỉ cũng không nói thêm gì, chỉ yên lặng uống rượu, nghe cô khóc, không ngại phiền chút nào.

Có đôi khi gặp ít chuyện không thoải mái cô cũng không có ý kiến gì, chỉ khi nào tích lũy nhiều quá, bị ai chọt đúng chỗ đau, sẽ tuôn ra ồ ạt, Từ Minh Bồng hấp hấp cái mũi. “Thực ra cũng không phải chuyện gì to tát…”.

Cô vừa khóc vừa nói, Cố Hằng Chỉ nghe, ngực cũng đau theo. “Chuyện to tát hay nhỏ xíu là do cậu quyết định, nếu ngay cả cậu cũng cho việc này là nhỏ, thì còn muốn người ta nhìn nó thế nào?”.

Câu này đánh vào thâm tâm Từ Minh Bồng, làm cô tỉnh mộng, anh nói. “Nếu thật sự cậu cho việc này là nhỏ, hiện tại sẽ không khó chịu uất ức như vậy, cho dù cậu có khăng khăng chẳng có gì, tớ vẫn biết nó không phải”. Thấy cô khổ sở như thế, anh đau lòng lắm.

Cho nên kể từ lúc đó, Từ Minh Bồng hiểu được, trên thế giới này, chỉ có một người là anh mới đặt cảm xúc của cô vào lòng, bất luận vui mừng hay đau khổ.

Thở dài, Từ Minh Bồng ra ngoài, đèn phòng khách lờ mờ, có một người đàn ông đang nhắm mắt nằm ở cái sofa mà so với thân hình anh nó quá nhỏ hẹp, Lady nằm bên cạnh anh, cuộn mình ấm áp.

Cô đi qua lay nhẹ Cố Hằng Chỉ. “Đã ngủ chưa? Hằng Chỉ?”.

Anh không phản ứng, đuôi mày cau lại, như người bị quấy rầy giấc ngủ. Từ Minh Bồng không nề hà, nhìn thời tiết ngoài cửa sổ, nghe nói hai ngày nay bão sẽ đổ bộ vào, trước mắt mưa gió chỉ là dấu hiệu, trời tháng chín vẫn đang nóng nực, cô vỗ vỗ mặt Cố Hằng Chỉ. “Ngủ ở đây nóng lắm, tỉnh tỉnh anh”.

Xem ra Cố Hằng Chỉ ngủ say như chết, không có chút phản ứng nào, Từ Minh Bồng kêu vài lần, cũng không còn cách nào khác, đành phải mở máy lạnh, rồi đắp cho anh cái chăn mỏng ngang bụng, sau đó trở về phòng —

“Cạch” một tiếng, cửa phòng đóng lại, Cố Hằng Chỉ nằm trên sofa mở mắt, cái, gì, đây?!

Bà xã đuổi anh ra khỏi phòng, kết quả một câu nói ngọt cũng không có, chỉ kêu anh hai tiếng cho có, rồi bỏ đi, làm cho có lệ lắm!

Anh cắn cắn chăn bông, trong lòng ủy khuất tràn trề, hiện tại không được trở về phòng, nhất định phải ngủ trong phòng khách một đêm. Thật là hận cũ chưa qua hận mới đã tới! Đàn ông lòng dạ hẹp hòi không chấp với đàn bà, anh hừ hừ hai tiếng, lần này mặc kệ năn nỉ cái gì, anh cũng không dễ cúi đầu đâu!

Ngày hôm sau bão đổ bộ vào thành phố, nhưng mưa gió chưa mạnh lắm, Từ Minh Bồng sáng sớm rời giường liền phát hiện sofa trống không, anh đã đi làm rồi chăng. Cô cũng ra khỏi cửa, trong lòng tự nhủ với tính cách của anh thì giỏi lắm là giận đến bữa trưa thôi, kết quả thẳng đến sau mười hai giờ trưa, điện thoại của cô cũng không reng lên.

Từ Minh Bồng hơi sợ, người nào đó cả ngày không gọi điện làm nũng với cô? Quả thực khó nghĩ!

Cố Hằng Chỉ công việc tự do, hơn nữa bản tính không nói lời nào sẽ nghẹn chết, một ngày ba cuộc điện thoại là bình thường, anh nói đó là để thắt chặt quan hệ vợ chồng, cô cũng cam đoan không có ai nhẫn nại như cô nghe anh lảm nhảm vô nghĩa, từ sự kiện thịt bò kho rút ra được anh sẽ không bỏ cái tính dông dài bẩm sinh, hôm nay lại im hơi lặng tiếng đúng ngày bão đổ bộ…

Cô cảm thấy không an tâm, vội vàng rút điện thoại bấm gọi, nhưng rất lâu không ai nhấc máy, gọi lại mấy lần vẫn như vậy, càng làm cho cô lo lắng hơn. Vì tính chất công việc nên điện thoại của Cố Hằng Chỉ luôn ở tình trạng mở máy 24/24, để tiếp điện thoại khách hàng… Cô nhíu mày, gọi đến công ty anh, bắt máy là một giọng nói xa lạ. “Cố tiên sinh? Anh ấy hiện tại đã ra ngoài, không tìm được anh ấy… Cố phu nhân? Vâng, anh ấy vừa mới xuống xưởng, hôm nay không biết có về hay không…”.

Từ Minh Bồng nhìn gió ngoài cửa sổ thổi càng lúc càng mạnh, không thể chịu đựng được. Tan tầm, cô cố gắng gọi vài lần nữa, nhưng vẫn bị chuyển vào hộp thư thoại. Cô để lại ba tin thoại, nhắn tin, e-mail. Thời tiết bắt đầu chuyển xấu, gió thổi bạt đi, đồng hồ vừa điểm năm giờ là mọi người lập tức về nhà, tạt qua siêu thị mua đồ ăn trữ qua bão, Từ Minh Bồng hoàn toàn không có tâm tư làm việc đó, vất vả lắm mới gọi được taxi, cả người cô cũng ướt hơn nửa.

Về nhà, trong phòng vẫn nguyên trạng như lúc rời đi, nhưng Lady bị tiếng gió thổi mạnh sợ hãi chui vào trong góc. Lúc còn nhỏ nó bị vứt bỏ nên rất mẫn cảm với mưa gió, Từ Minh Bồng bế nó lên ôm, lại phát hiện mình cũng đang run rẩy, không biết do lạnh hay do bất an.

Cô sắp phải khẳng định Cố Hằng Chỉ xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, nếu không trong trời bão thế này sao điện thoại của anh lại không liên lạc được. Từ Minh Bồng vội vàng tắm rửa, cầm remote mở tivi lên xem thời sự. Trước mắt chưa có thông báo tai nạn xuất hiện, nhưng có thể phóng viên chưa tới được, hoặc anh bị khuất ở đâu đó không được người ta chú ý, cô ôm Lady, từng phút từng phút thời gian trôi qua, hốc mắt bất giác nóng lên.

“Làm sao bây giờ….”. Cô cảm thấy mình sắp điên lên.

Lady meo meo vài tiếng, liếm liếm ngón tay run rẩy của cô, Từ Minh Bồng mở máy tính lên mạng, tra số điện thoại các bệnh viện trong thành phố, gọi đến từng nơi từng nơi một.

“Alo? Thật ngại quá, bệnh viện của anh có nhận được bệnh nhân nào tên Cố Hằng Chỉ không? Cố trong Gia Cố, Hằng trong Vĩnh Hằng, đình trong Đình Chỉ…”.

Khi cô gọi đến bệnh viện thứ mười, ngoài cửa lớn vang lên tiếng khóa lạch cạch, cô lập tức nhảy dựng lên từ ghế, lật đật chạy ra.

Cố Hằng Chỉ vừa mở cửa ra, đầu tiên bị Lady meo meo meo meo meo bám dính vào người, sau đó là thân hình mềm mại thơm tho của bà xã chui vào lòng….

“Cả hai làm sao vậy?”. Sau cuộc oanh tạc, anh ngây ngốc, đóng cửa lại. mới phát hiện ra bà xã đang chôn trong lồng ngực run rẩy hoảng sợ, miệng anh nhếch lên dở khóc dở cười. “Không phải bị bão dọa sợ chứ?”.

Từ Minh Bồng rốt cuộc ngẩng đầu, hốc mắt đỏ ửng oán giận nhìn anh. “Anh còn biết hôm nay có bão hả?! Di động tắt máy, không gọi được, là thế nào?!”.

Cô tức điên lên, cảm thấy cả ngày lo lắng thật uổng phí, cứ nghĩ anh xảy ra chuyện gì rồi.

Cô đẩy anh ra, đi vào phòng đọc sách khóa cửa lại, Cố Hằng Chỉ đuổi theo gõ cửa phòng. “Em có ý gì đây?”.

“Anh đi đi!”.

“Em……”. Cố Hằng Chỉ cũng giận, làm sao lại không nghe người ta giải thích chứ?

Hẹn mai!

12 thoughts on “Kết hôn không đơn giản – [Chương 5.2]

Nói iêu bạn Haran đi ~o(≧▽≦)o~

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s