Kết hôn không đơn giản – [Chương 5.3]

Anh trở về phòng ngủ, hôm qua không ngủ ở đây, buổi sáng không muốn quấy nhiễu giấc ngủ của cô, vội vàng ra khỏi cửa, kết quả bỏ quên di động ở nhà.

Anh tìm nó, phát hiện ra hết pin, phải cắm sạc, trong lúc chờ máy khởi động, anh chú ý thấy máy tính đang mở, nhấp nhấp chuột, màn hình hiện lên số điện thoại của các bệnh viện trong thành phố, anh ngây người, giây tiếp theo bị tiếng tin nhắn liên tiếp vang lên làm giật mình, anh cầm lấy nhìn xuống, lập tức cười khổ.

“Thật là….”.

Năm mươi mốt cuộc gọi nhỡ, mười một tin nhắn, ba tin nhắn thoại, chắc cô đã gọi đến nỗi cháy máy luôn cũng nên.

Anh nhấn mở tin nhắn.

“Anh ở đâu? Trả lời điện thoại của em”.

“Sao anh không nhấc máy, còn giận em sao?”.

“Hiện giờ mưa to gió lớn, van cầu anh trả lời điện thoại của em được không?”.

“Nhanh gọi cho em”…………

Nội dung từng tin từng tin thể hiện cô rất sốt ruột, tin nhắn cuối cùng, anh rất đau lòng. “Em lo cho anh lắm, xin anh gọi lại cho em đi mà, em về nhà rồi, Lady không có việc gì, nhưng em rất sợ….”.

Sợ cái gì? Đương nhiên không phải sợ bão, mà là lo sợ cho an nguy của anh.

Lòng Cố Hằng Chỉ nhói lên. Độc thân thì cứ việc tự do, nhưng không ai quan tâm đến sống chết của mình như cô ấy, sự quan tâm của bạn bè cũng có hạn, ba mẹ cũng không phải lúc nào cũng theo sát từng bước chân của mình.

Anh nghĩ đến cô vừa rồi nhào vào lòng anh, dáng vẻ yếu ớt, trên bàn máy tính còn có điện thoại của cô, có phải cô vừa gọi tới mấy bệnh viện đó không?

Anh vừa nghĩ đến hình ảnh đó, vừa thấy áy náy, vừa thấy ấm áp, cô hỏi anh có phải giận chuyện hôm qua hay không, kỳ thật anh đã sớm quên mất, cũng chẳng phải chuyện gì to tát, vợ chồng sống với nhau, cũng phải có lúc cãi qua cãi lại như thế này không đúng sao?

Anh đến phòng đọc sách, gõ gõ cửa. “Bồng Bồng“.

Người ở bên trong không đáp lại, anh hiểu cô đang giận. Quả thật, làm cô lo lắng hãi hùng cả ngày như vậy, anh không có chút tin tức nào, khó trách cô phản ứng như thế. Cố Hằng Chỉ vừa bực mình vừa buồn cười thở dài. “Em có muốn nghe anh giải thích không?”.

Thật lâu sau, đằng sau cánh cửa có tiếng đáp lời, thanh âm buồn rầu. “Được”.

“Anh quên đem di động theo, lúc sáng đúng là anh có chút không vui, nên không gọi em dậy, buổi chiều thì ôi thôi, chi nhánh công ty có vấn đề, anh phải chạy xuống xưởng giám sát, điện thoại công ty thì bận máy, mưa to gió lớn, thiếu điều ngập nước toàn bộ, mọi người đành phải chờ ở sở làm…“.

Sau khi anh xử lý công việc ở xưởng, mệt muốn chết. Nhìn trời đã bớt mưa đôi chút, liền đi ké xe công nhân về nhà luôn, vì thấy rất mệt, ngày mai còn phải đi làm… Kết hôn chưa đầy một năm, anh vẫn không quen có người ở nhà chờ đợi mình báo đã bình an, nhưng anh không dám nói ra điều này, hôm qua nằm cả đêm trên sofa, đau nhức hết người, tối nay còn mưa to gió lớn, nói ra làm sao được ngủ trên giường êm nệm ấm…………

“Như vậy được chưa? Vợ yêu à”.

Anh kêu một tiếng “vợ yêu” vừa dẻo vừa ngọt, bên trong im lặng, Từ Minh Bồng rốt cuộc cũng chịu mở cửa đi ra.

Cố Hằng Chỉ thở phào, mắt cô vừa đỏ vừa sưng, chắc đã khóc một hồi. Áp lực tích lũy cả ngày, vừa rồi biết anh không có vấn đề gì nên bộc phát ra. Cố Hằng Chỉ đau lòng ôm lấy cô, nghe cô nói. “Về sau cho dù cãi nhau, ít nhất cũng báo cho em biết anh an toàn…..”.

Cô biết không phải anh cố ý, nhưng nếu sáng sớm hoặc trưa anh liên lạc với cô, thì cô cũng không biến thành bộ dạng như vậy.

“Được rồi”. Cố Hằng Chỉ cười khổ, vỗ vỗ lưng cô. Không thể phủ nhận cảm giác này, thật là dễ chịu. Cảm giác được người khác đặt trong lòng, cảm giác được quý trọng.

“Gần đây tâm tính em không tốt lắm, thực xin lỗi”.

“Aizz, có gì đâu mà”.

Cô gái này nói ra lời đó làm gì, đàn ông mà, mặc kệ có đang giận tím ruột, tất nhiên vẫn độ lượng với bà xã của mình. Lòng tự tôn đàn ông của Cố Hằng Chỉ được thỏa mãn, lập tức quên mất chuyện mình cáu kỉnh đêm hôm trước. “Có gì đâu em, cảm xúc con người mà, có khi tốt khi xấu, là do anh quá trẻ con, còn muốn gây lộn với em… Em cũng biết đó, con người anh rất sợ tịch mịch, không thể im lặng được…”.

Đại khái từ nhỏ đã được ba giáo dục theo lối quân nhân, không hề ôn nhu thân thiết gì cả, không khí gia đình luôn trầm tĩnh nghiêm trọng. Anh chỉ hy vọng được vui vẻ, ngập tràn tiếng cười thôi…

Cuộc sống sau này đa số đều ồn ào rộn rã, nhưng khi trước, lúc nào anh cũng cảm nhận được không khí buồn bã đó.

“Vợ ơi vợ ơi”.

“Hửm?”.

“Làm lành nhé em yêu”.

Từ Minh Bồng còn chưa kịp phản ứng, đã bị người ta hôn lên môi một cái, cô lập tức nóng mặt, hai gò má, ánh mắt, cái mũi và lỗ tai cũng đỏ lên hết.

Cố Hằng Chỉ cười hì hì, vốn chỉ hôn lướt qua như trẻ nít hôn nhau thôi, dần dần chìm đắm sâu hơn, ngấu nghiến như muốn xác nhận sự tồn tại của nhau. Lòng Từ Minh Bồng hồi hộp lo sợ cả một ngày, nay được thả lỏng, môi của anh, lưỡi của anh đều ấm áp, làm cho trái tim cô đập dữ dội…

“A!”.

Cô sợ hãi la, cả người bị anh ôm ngang bế lên, theo bản năng vòng hai tay ra ôm lấy cổ anh, không biết đụng trúng chỗ nào, Cố Hằng Chỉ bỗng nhiên hét lên, cả người nhũn ra, quỳ rạp xuống đất.

Từ Minh Bồng mất hồn, vội vàng nhảy xuống bên người anh, xem tình trạng của anh. “Làm sao vậy? Em đụng trúng chỗ nào sao?”.

“Không, không có việc gì…“. Anh cố gượng cười, không dám nói thật cho cô biết thật ra trên đường về, anh gặp một tên điên đột ngột qua đường, hại anh thắng gấp, trượt lốp xe, đầu văng mạnh vào kính cửa xe, đau đến ngất xỉu. Dù sao cũng không phải sự cố gì quan trọng, huống chi cô đã lo lắng hãi hùng vì anh cả ngày rồi, anh không muốn làm cô lo thêm nữa. “Chắc do gió lạnh bất chợt, làm anh trúng gió”.

Anh thuận miệng nói bừa, chờ ngày mai xem tình huống thế nào đã rồi mới đi bệnh viện kiểm tra, nhưng không được để lộ ra. Không khí tình cảm ban nãy bị đánh tan, Từ Minh Bồng tái nhợt nghiêm mặt đứng dậy. “Em đi pha cho anh ly trà nóng”.

“Được”. Đầu anh choáng váng quá, không có cách nào suy nghĩ đến chuyện yêu vợ được. Cố Hằng Chỉ thấy đỡ hơn đôi chút, ngồi lên ghế sofa. Ngoài cửa mưa xối gió giật, tin tức trên tivi liên tục truyền động thái của bão, ngập nước ở đâu, địa phương này địa phương kia ban bố lệnh cho học sinh nghỉ học…

 

Đôi lời :

Sau khi đọc bài viết Vài lời về các bản edit truyện hiện nay của ss Lily, Haran buồn mất 1 ngày, không edit được chữ nào.

Mình thấy ss nói có điểm có lý, vì mình đã gặp những trường hợp edit truyện mà mình đọc không hiểu = =”, nên mình sẽ cố gắng Việt hóa tối đa bản edit của mình đến mức dễ đọc nhất, mình buồn vì mình lo bản edit của mình làm độc giả không hiểu.

Ngày trước mình quan niệm là : Truyện gốc là của Trung Quốc, nên khi edit mình thích giữ lại một vài từ gốc tiếng Trung cho nó có nguồn ^^ nhưng mình đọc convert quen rồi không nhận ra những từ đó làm một số bạn lần đầu đến với truyện edit khó hiểu. Mình sẽ beta lại 3 bộ sau khi hoàn Kết hôn không đơn giản. Và mình cũng thay từ nhân xưng “lão bà”, “lão công” trong bộ Kết hôn không đơn giản thành “bà xã”, “ông xã” luôn cho quen thuộc nhé ^^

Nếu bạn nào đọc được dòng này, cảm thấy Haran edit truyện có chỗ làm bạn khó hiểu, hay không hiểu, cứ comment lại nhắc nhở Haran dùm nhé, Haran rất cảm ơn bạn và sẽ tiếp thu mọi ý kiến về bản edit để làm nó hoàn thiện hơn.

 

Mai gặp lại, mình sẽ post truyện 2 chap/ ngày như cũ :)

Nhắn riêng với ss Bơ : ss đừng in vội, em sẽ beta và gửi bản hoàn thiện cho ss đi in, riêng ss được thế thôi đấy ;;]

Advertisements

13 thoughts on “Kết hôn không đơn giản – [Chương 5.3]

  1. thanks nàng nhá
    hết buồn chưa nàng
    vui lên, cười cái nào :)
    đừng lo gì hết nhá, truyện nàng dịch hay lém
    còn “lão công ” “lão bà ” á, gì ta cũng hiểu hết
    đọc nhiều nên nó quen rồi.
    cố lên nhé ^–^

  2. ừhm, ss thấy pingback của em về nhà ss nên ss lò mò bò sang, vì em đọc bài của ss rồi buồn nên ss cũng có chút áy náy nhưng nếu nhờ thế em sẽ chú tâm hơn cho bản edit của em thì ss rất mừng vì em thật sự có trách nhiệm với bản edit của mình. Khi em edit, sắp xếp câu chữ cũng là một cách trau dồi khả năng văn chương cho bản thân nên chú tâm 1 chút vẫn tốt hơn. Điều đó có lợi chứ không có hại gì :) Còn chỗ nào em edit ko được, thì em nên đi hỏi, chứ thật sự độc giả họ ko hiểu họ cũng lười góp ý. ss là 1 ví dụ :”> ngại quá

    Thân

    • ^^ cảm ơn ss đã góp ý cho em, em sẽ chú ý hơn cách edit của mình, em ko buồn vì bài viết của ss đâu nên ss đừng áy náy, em buồn vì thấy mình edit vẫn còn thiếu sót thôi, người ta đọc truyện mình edit mà không hiểu, đó là 1 thất bại
      mong ss ghé nhà em góp ý nhiều hơn

  3. T_____________T. Chị ngại quá. Hum qua em mệt thía mà hum hỏi thăm rì hết cứ dzô là hỏi truyện. Ai, ngại quá, ngại quá.
    Đúng lờ chị hum thích “lão bà” “lão công” nhưng truyện nhà em cool quá nên chị cũng hum để ý. Chị rất kết “bà xã” “ông xã”. Do hùi coi phim Tinh Võ Môn, anh Long Hách trong lúc quýnh lộn anh ấy bảo với cô nàng đi cùng là: “Bà xã, lên bà xã”. Her her…
    Chị cũng buồn một chút khi đọc bài đó cộng với bị xờ trét nữa nên định hông edit nữa luôn. Những bộ truyện ở nhà em có thể nói ngắn gọn ở một chữ “cool”. Không quá dài, không quá nhiều tình tiết nhưng cũng đủ để hấp dẫn người đọc. Em edit chưa phải nói là “thuần Việt” nhưng edit tới đó là rất được rồi. Chương này chị đọc có chút bất ngờ. Vì mạch văn rất êm, rất “văn chương Việt”. Chị kết cái câu “Vợ ơi, vợ ơi” của anh Cố Hằng Chỉ, đáng yêu ghê.
    P/s. Chị đang đợi hoàn để in mòa em gửi cho chị “bản đẹp” thì còn gì bằng nữa.

    • ^^ chị nhận ra sự khác biệt là em mừng rồi, em đã thay đổi lối edit, chưa kịp sửa những chap trước nhưng khi beta toàn bộ lại em sẽ sửa luôn 1 lần

Nói iêu bạn Haran đi ~o(≧▽≦)o~

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s