Kết hôn không đơn giản – [Chương 5.4]

Đèn trong phòng sáng tỏ, tiếng gió cách một lớp kính cửa sổ vẫn gào thét vào tai người, ánh đèn đường nhòe ra vì màn mưa. Cố Hằng Chỉ thấy hơi lạnh, Lady nhảy lên đùi anh, chủ động cọ cọ người, làm công việc của một “túi giữ ấm”. Từ Minh Bồng pha cho anh một ly cafe, hơi nóng vẫn còn nghi ngút bốc lên, cẩn thận uống xong, người ấm lên, mà lòng cũng ấm lên.

“Anh muốn tắm không?”.

“Anh muốn nghỉ ngơi một chút“. Anh thở dài một hơi, kéo cô ngồi bên cạnh mình.

Họ siết chặt tay nhau, trong căn hộ nhỏ của hai người, mặc dù thế giới ngoài kia tràn ngập hiểm nguy, họ lại cảm thấy thật an toàn. Từ Minh Bồng ngắm nhìn gò má anh tuấn của anh, nhận ra cô rất thích những lúc như thế này, không cần ngôn ngữ dư thừa nào, hai người cứ tựa  vào nhau, cảm thấy hơi ấm tỏa ra từ nhau….

Dần dần, cô không còn nghe thấy tiếng mưa ngoài kia nữa, trên thế giới, giống như chỉ còn lại tiếng hít thở của cả hai.

Từ Minh Bồng nhẹ nhàng luồn tay vào tóc anh, hỏi. “Thật sự không có việc gì?”.

Cố Hằng Chỉ cắn môi, trên đời này anh có thể lừa dối tất cả mọi người, chỉ có mình cô là không, vì ngay cả trong bụng anh có bao nhiêu con giun đũa cô cũng biết. “Anh thấy không có gì, nếu ngày mai vẫn không thoải mái, anh sẽ đi viện khám, hôm nay trời bão to, có người còn cần bác sĩ hơn anh nữa, không nên đi, thêm phiền”.

Cô như đang nghĩ ra gì đó, đột nhiên kéo cánh tay phải của anh vòng qua vai mình, cánh tay phơi nắng ngăm ngăm, chỗ da trắng ở cổ tay in rõ dấu vết cái đồng hồ. Cố Hằng Chỉ hiểu được cô đang nghĩ gì, cười, hôn lên thái dương của cô, nói. “Không cần nhìn, đã khỏi lâu rồi em”.

Khi anh tham gia giải đấu tennis hồi đại học, vào trận chung kết, dù là giải nghiệp dư nhưng vẫn thi đấu nảy lửa như trong giải đấu lớn môn tennis khắp Đài Loan. Anh là tay vợt chính, mọi người kỳ vọng rất cao, nên trước vòng thi đấu, anh luyện tập hăng say quá khiến tay bị thương.

Cố Hằng Chỉ vốn tưởng cứ nghỉ ngơi vài ngày sẽ chẳng sao cả, nói dối huấn luyện viên, thắng ván đấu xong trở lại phòng nghỉ, bạn bè còn chưa kịp chúc mừng, Từ Minh Bồng liền xông lên trước, ngước mặt hỏi ngay. “Tay cậu làm sao vậy?!”.

Mọi người bất ngờ, Cố Hằng Chỉ đang tính trả lời, cô đã không thèm nói thêm gì, nắm lấy cánh tay phải của anh, hại anh la oai oái. “Đau đau đau đau —“.

Khi đó cô còn chưa dùng tí sức nào! Chỗ cô nắm vào vừa nóng vừa sưng, thấy rõ là đã nhiễm trùng nặng. Cô trừng mắt liếc anh một cái, gọi nhân viên y tế đến, đưa đi bệnh viện khám gấp, phát hiện là tổn thương dây chằng, phục hồi phải mất hơn một tháng, đừng nói đánh ván tiếp theo, ngay cả cử động đơn giản cũng chưa chắc được.

Sau lầm đó, anh rất tò mò, hỏi cô. “Trong ván đấu biểu hiện của tớ kém lắm sao? Làm sao cậu biết tay tớ bị thương?”.

Từ Minh Bồng đáp lại anh bằng một cái quắc mắt. “Chẳng qua lần đó đối thủ của cậu quá yếu! Cậu đã quên ngày nào tớ cũng nhìn cậu tập rồi hả, bình thường cậu luôn dùng một tay để đập bóng, nhưng khi đó lại phải dùng hai tay, vài lần bất đắc dĩ phải dùng tay không thuận để đánh trả bóng, tay kia nhìn rõ là đã nhũn ra không còn sức nữa, sắc mặt cũng xấu đi, đau đến vậy sao không kêu huấn luyện viên thay người?”.

Cố Hằng Chỉ cảm động muốn chết. Từ khi bắt đầu học trung học anh đã chơi tennis, Từ Minh Bồng khi đó còn chẳng biết tennis là cái gì, hiện tại còn có thể phân tích chi tiết rõ ràng. “Tớ nghĩ mình còn chịu đựng được, muốn làm anh hùng chút chút”.

“Anh hùng?“. Cô hừ một tiếng, nâng cánh tay phải sưng vù của anh lên, không chút nể nang. “Anh hùng cụt một tay, đúng là anh hùng ngốc!”.

Bây giờ vết thương đã khỏi từ lâu, không còn lưu lại dấu vết nào nữa, Cố Hằng Chỉ nghĩ ngợi, vuốt vuốt đầu cô. “Đã lâu không chơi tennis lại, bà xã có muốn đi chơi với ông xã một ván không?”.

“Bà xã gì, bà xã anh đang nằm trên đùi anh kìa! Nhàm chán muốn chết, em không có rảnh vậy đâu!”. Cô sẽ không bao giờ động tới cái môn thể thao đó.

“Vậy hả?”. Cố Hằng Chỉ lim dim mắt, hơi bị ngạc nhiên. “Vậy sao khi đó em lại…”.

Mỗi lần anh tập đánh, Từ Minh Bồng luôn bất chấp mưa gió đến theo dõi, mỗi lần anh tập đều tập suốt hai, ba tiếng đồng hồ, cô vẫn ngồi đợi, có khi cầm sách theo, có khi xem rất chăm chú, không ngại phiền chút nào, anh nhớ khi đó cũng từng hỏi. “Cậu không thấy chán sao?”.

Cô đã trả lời sao nhỉ?. “Không có đâu! Nhìn rất thú vị”.

Từ Minh Bồng cũng hồi tưởng lại, mặt không khỏi nóng lên. “Trước khác nay khác chứ anh!”.

Cô cũng không hiểu lúc trước mình nghĩ cái gì nữa, mỗi lần anh nói muốn đi tập đánh bóng, cô cũng nhịn không được chạy theo nhìn. Cô chẳng hứng thú gì với việc vận động, nhưng lại thuộc tên các tuyển thủ tennis như lòng bàn tay, đáng tiếc có mở tivi coi trận chung kết cúp này cúp kia trên thế giới, cũng chẳng hiểu được gì dù chỉ là một nửa.

Cô còn đang chán nản giới thể thao sóng sau đè sóng trước, Cố Hằng Chỉ đã hì hì nhìn cô cười cợt. “Hóa ra, em đã yêu anh từ trước rồi đúng không?”.

“A?”. Cô ngẩn người, tim đập như chạy đua, như cô gái ngày nào đút lá thư tình vào ngăn tủ cậu bạn lại bị cậu ta túm được… Đợi chút, so sánh kiểu gì thế này?. “Em, em đâu có biết”.

Cô nói thật đấy, lúc học trung học còn xác định là thích anh ấy, nhưng khi đến đại học, tình cảm bạn bè xen lẫn với tình yêu, không phân chia rõ ràng làm cô không xác định được, huống chi tên nhóc này vừa vào đại học đã bị một cô gái theo đuổi, luôn mang bộ mặt tí tởn….

Cố Hằng Chỉ nhìn bộ dạng khó xử của cô, nở nụ cười. Có một số việc không cần dò xét lại làm gì, tình cảm mười năm trước trong lòng anh cũng rất phức tạp không hiểu được, anh chỉ cần biết đến hiện tại là được.

“Sao, anh bây giờ tốt hơn nhiều, có muốn tự mình xác nhận không?”. Anh cúi người, tiếng nói trầm ấm dán bên tai cô, hai chữ “tự mình” càng làm không khí thêm mờ ám.

Từ Minh Bồng chịu không nổi anh. “Ba không phải là quân nhân sao? Sao ba lại huấn luyện anh thành bộ dạng thiếu đứng đắn như bây giờ vậy hả?”.

Cố Hằng Chỉ cười ha ha. “Trò giỏi hơn thầy thôi em!”.

Dùng sai từ rồi chồng ơi?! Mặt cô dở khóc dở cười, nhưng lười sửa lưng anh.

Một đêm bão bùng, gió lạnh thổi vù vù ngoài cửa sổ, nhưng trong phòng vẫn có hai người ôm nhau nóng hầm hập. Một đêm xuân đáng giá ngàn vàng*, cho dù ngàn cân mưa gió có đột kích hay bao phủ thì giờ khắc này tình cảm cả hai vẫn tràn trề nồng nhiệt, vợ chồng cãi nhau xong rồi, cuối cùng vẫn hòa hảo ôm hôn nhau thôi, chuyện như vậy chẳng phải rất bình thường không đúng sao?

(*nguyên văn : 春宵一刻值千金 = xuân tiêu nhất khắc thiên kim : một đêm mùa xuân có giá trị bằng ngàn lượng vàng ^^)

 

 

Hết chương 5.

Tối tiếp tục! ^^

8 thoughts on “Kết hôn không đơn giản – [Chương 5.4]

Nói iêu bạn Haran đi ~o(≧▽≦)o~

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s