Kết hôn không đơn giản – [Chương 6.1]

Ngày hôm sau Cố Hằng Chỉ không rảnh đi bệnh viện, sáng sớm đem xe xuống gara sửa, vì ngày hôm trước trời bão bùng, không ít người bị hư xe, muốn sửa phải chờ rất lâu, anh đành bắt taxi đến công ty, xử lý công việc nhàn nhã giết thời gian, chờ xe sửa xong.

Tính đến thời điểm này, cả ngày của anh loạn cào cào, may mắn chỉ có lúc rời giường còn hơi choáng váng chóng mặt, sau đó không sao nữa… Chắc là mình không việc gì đâu?

Anh nghĩ lạc quan, quyết định không đến bệnh viện nữa, khỏi mất thời gian của các bác sĩ.

Từ Minh Bồng biết chuyện này, tức anh mấy ngày liền, nhưng thân thể là của anh, anh không cần, cô còn biết sao bây giờ? Chỉ có thể thầm quan sát xem thật sự không có gì, mới thả lỏng, tùy anh làm sao thì làm.

Bão qua là đến Trung thu, thời tiết giao mùa, ba mẹ hai nhà hẹn nhau đến vườn nhà họ Cố cùng nướng thịt dùng bữa. Ba của Cố Hằng Chỉ là quân nhân, chỉ sinh mỗi mình anh, còn thân thích họ tộc đều ở Đại Lục. Thấy anh mang vợ và nhà sui gia qua chào, trong lòng rất vui vẻ, mời bác trai họ Từ đến đình viện uống trà, luận trà.

Bác gái nhà họ Từ và bác gái nhà họ Cố vốn là bạn học từ trung học, tình cảm rất thắm thiết, nay còn kết làm thông gia, cảm tình lại càng tốt hơn, hơn nữa bác gái Từ thương con rể, khen không dứt miệng, hai nhà cùng nướng thịt, Từ Minh Bồng mười-ngón-tay-chưa-từng-chạm-nước căn bản chẳng giúp được gì, chỉ ngồi chờ rửa chén bát.

Cố Hằng Chỉ thì ngược lại, giúp hai bà mẹ muối thịt, nấu canh, làm mọi thứ, nhìn thấy vậy bác gái họ Từ Lâm Hảo Vân ngượng ngùng. “Aizz, ngẫm lại mất mặt quá chị ơi, con trai nhà chị lại cưới trúng cô con gái vô dụng của tôi chứ”.

“Mẹ!”.

Từ Minh Bồng không chịu, Cố Hằng Chỉ đứng bên cạnh cười hớ hớ. “Không có gì đâu mẹ, người ta không phải có câu ‘quân tử xa nhà bếp’ sao? Bồng Bồng nhà con là quân tử đó mẹ”.

Lâm Hảo Vân cười nở mày nở mặt, Từ Minh Bồng trừng mắt liếc anh một cái. “Đúng vậy, em là quân tử, anh là tiểu nhân!”. Hễ chút là nịnh mẹ cô ngay, ngày trước cô là bảo bối trân quý trong lòng mẹ, hiện tại… Aizzz, chỉ có thể ngậm ngùi.

“Hảo Vân, chị đừng nói vậy, con bé Bồng Bồng vừa khéo lại ngoan ngoãn, đâu giống thằng bé nhà tôi vừa cao lớn vừa thô kệch, chỉ được dài thân chứ đầu óc đơn giản lắm chị ơi, Trung thu năm rồi chỉ biết mang hai tay không về, năm nay chắc chẳng thông minh hơn đâu, mấy hộp bánh mang về này, tôi nghĩ đều do Bồng Bồng dạy nó đó!”.

Hai bà mẹ càng nói càng vừa lòng với con rể con dâu nhà mình, nghe hai người ca ngợi dâu rể, hai vợ chồng nổi da gà rụng đầy đất. Bọn họ lẳng lặng rời khỏi phòng bếp, chuẩn bị nhóm lửa ngoài vườn. Từ Minh Bồng bất giác vươn tay ôm cánh tay của anh. “Em không biết em lấy trúng một ông chồng tốt vậy đâu nha?”.

Cố Hằng Chỉ dí đầu cô một cái. “Đang hưởng phúc mà không biết!”. Nhưng nghĩ lại bản thân thì. “May quá, may mà ngày xưa anh lấy em…”.

“Sao lại may?”.

“Em cũng biết mẹ anh khó chịu với mấy cô gái bây giờ thế nào rồi đấy, lúc trước gặp mặt mấy cô bạn gái anh, không nói được một câu hay ho, anh nghĩ mẹ đã sớm xí ngôi ngai vàng con dâu của bà cho em rồi, anh mà cưới người khác, chắc chắn mẹ chồng nàng dâu sẽ cãi nhau gà bay chó sủa, làm sao sống nổi?”.

“Vậy nha, cho nên nghĩ lại thì, vì muốn làm mẹ anh vui nên anh mới cầu hôn với em?”.

“Không phải! Mẹ với anh là mẫu tử đồng lòng, ý tưởng lớn gặp nhau mà!”. Thấy chuyện bắt đầu lệch xấu đi, Cố Hằng Chỉ lập tức đánh lạc hướng, nắm cằm cô lên, hôn môi một cái. “Không ai hiểu con mình bằng mẹ, mẹ minh mẫn hơn anh, sớm biết anh nên cưới em…”.

Anh hành động nhanh như điện giật, mỗi lần Từ Minh Bồng sắp túm được cái đuôi của anh thì lại bị anh xoay qua chuyện khác, cố tình nói những lời ngọt ngào này, thực làm cô bó tay, nhưng kể ra đó cũng là một dạng hưởng thụ nhỉ.

“Thật ra mẹ anh cũng muốn anh lấy em, hồi trước lúc nào cũng lải nhải bên tai anh em tốt thế này giỏi thế kia, làm anh không chịu nổi nữa mới hỏi bà. ‘Rốt cuộc mẹ coi cô ấy là con hay con là con mẹ!’, bà còn tỉnh như ruồi trả lời. ‘Nếu con biến con bé thành con gái mẹ, thì mẹ chỉ cần nhìn con bé cũng cười mà ngủ được!’.

Cố Hằng Chỉ hồi tưởng lại lúc đó, cười ha ha, rồi cúi người xuống. “Đáng tiếc vẫn còn một thứ mẹ chưa thỏa mãn…”.

“Là gì anh?”.

“Còn thiếu cháu nội cho mẹ bế”. Tay anh xoa xoa nhẹ lên bụng cô, nhiệt độ tiếp xúc đột ngột làm cô giật bắn người, chưa kịp phản ứng đã nghe anh nói tiếp. “Kết hôn sắp tròn một năm rồi, em ít ra cũng thấy dấu hiệu gì đó chứ?”.

“Em…”. Cô lập tức nghẹn lời. Từ khi kết hôn tới nay, hai người chưa thể toàn tâm toàn ý vào vấn đề giường chiếu được, đa số lần đều là anh phối hợp với công việc của cô, mặc dù có lúc tình cảm dâng cao, nhưng cô cũng không quên dùng thuốc tránh thai.

Điểm này, Cố Hằng Chỉ biết, nhưng anh không nói gì về việc đó.

Hôn nhân đối với phụ nữ mà nói, giống như một canh bạc dài, như mua cổ phiếu vậy, bây giờ thì vẫn ổn định tốt đẹp, giá lên từng ngày, nhưng ai mà biết được cơn lốc tài chính lúc nào ập qua, rồi biến mọi thứ thành cái gì?

Hơn nữa, nếu sinh con rồi, phải chăm sóc con, rời đi làm việc hay công tác cũng băn khoăn, khốn càng thêm khổ.

Nhiều ví dụ điển hình trong xã hội đó thôi.

Mặc dù lúc này tình cảm bọn họ mới kết hôn rất hạnh phúc, rất ngọt ngào, nhưng sau một thời gian nữa có ai đảm bảo sẽ vẫn như thế không, một năm qua họ sống mọi việc đều ổn thỏa, dù lúc đầu chưa xác định tình cảm rõ lắm, nhưng vẫn kề vai sát cánh bên nhau trong cuộc sống. Vợ chồng sống với nhau không thể chỉ nhìn vào mặt ngọt ngào tình cảm, còn phải cố gắng bao dung cho khuyết điểm của người kia, cãi nhau cũng cố gắng bỏ qua mà làm lành.

Anh hiểu Từ Minh Bồng, cô càng suy nghĩ nhiều thì càng thấy nó rối, cho nên cuộc sống này, anh tôn trọng cô, cô thích sao anh làm vậy, chỉ khi cô gặp khó khăn, cần đến anh, anh sẽ giúp…….

Ít khi được đoàn tụ sum vầy thế này, khung cảnh hiện tại, so với cảnh tượng anh mong muốn không khác biệt lắm.

Anh nắm tay cô. “Nếu em chưa muốn sinh con, không sao cả, anh sẽ thuyết phục ba mẹ, nhưng nếu em muốn, thì muốn nhanh nhanh chút nhé em…”.

“Vì sao hả anh?”.

“Em yêu, em thật sự không hiểu?”. Anh nheo mắt, bộ dạng cười cợt. “Em ba mươi ba tuổi rồi”.

“A?”. Đầu tiên cô sửng sốt, sau đó liên kết thông tin lại thì vừa bực mình vừa buồn cười đạp cho anh một cái. “Em ba mươi ba thì sao? Anh ba mươi bốn rồi kìa!”. Dám kêu vợ già? Chồng không muốn sống nữa phải không?

“Anh chỉ lớn hơn em có nửa năm… Đau! Hơn nữa đàn ông đến sáu mươi tuổi còn sinh con được, phụ nữ đâu có vậy đúng không? Bây giờ sinh con rồi, đến khi con mình lập gia đình, còn được nhìn mặt cháu…”.

“Tốt, anh chờ đến sáu mươi tuổi em sẽ sinh con cho!”.

 

Hẹn mai ^^

3 thoughts on “Kết hôn không đơn giản – [Chương 6.1]

Nói iêu bạn Haran đi ~o(≧▽≦)o~

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s