Kết hôn không đơn giản – [Chương 7.1]

Kết quả xét nghiệm, không phải là u não.

Nhưng tình trạng cũng không khá hơn u não là bao, một khối tụ máu. Bác sĩ hỏi anh. “Lúc trước đầu anh có bị va chạm mạnh vào đâu không?”.

Từ Minh Bồng truyền đạt cho anh, nghĩ đến đêm bão bùng hôm nọ, đầu anh rõ ràng đập vào đâu đó, bị cô vô tình đụng vào liền đau đến co rúm người. Cô viết xong những lời bác sĩ nói vào giấy, hỏi anh. “Ngày đó có phải anh đập đầu vào đâu không?”.

Cố Hằng Chỉ sực nhớ lại chuyện lần trước, nhưng chỉ va chạm nhẹ một chút thôi, máu cũng đâu có chảy, tại sao…….

“Làm sao có thể?”.

Bác sĩ lắc đầu. “Não bộ là cơ quan rất mỏng manh, có lẽ khi đó anh đã bị xuất huyết trong, vết thương lại nằm ở dưới, cho nên bình thường không dễ phát hiện ra, tích tụ lại thành một khối máu, vừa vặn nằm đè lên trên dây thần kinh chi phối thính lực. Tình huống của anh hiện giờ không thể chọc ống hút vào hút ra được”.

“Vậy… Mổ có được không bác sĩ?”. Từ Minh Bồng hỏi.

Bác sĩ thở dài một tiếng, sắc mặt trầm trọng. “Trước mắt khi khối tụ máu còn nhỏ, chúng ta chỉ có thể hy vọng tự nó tan đi, hơn nữa nằm ở vị trí này… Nói thẳng, quá sâu, còn gần vùng não trung tâm, dây thần kinh não bộ dày đặc rắc rối phức tạp, cá nhân tôi cũng không dám tùy tiện đề nghị cho mổ, tốt nhất nên quan sát tình hình thêm ít lâu nữa hẵng tính…”.

Nói tóm lại là bọn họ chỉ có thể án binh bất động, còn chuyện thính lực bị mất là chuyện không thể tránh khỏi nữa rồi. “Vậy còn anh ấy, anh ấy sẽ nghe lại được chứ bác sĩ?”.

Bác sĩ cười khổ. “Anh Cố hiện tại tay chân vẫn lành lặn, không có biến chứng, nghe không được vẫn có thể sống chị ạ, rủi ro phẫu thuật rất lớn, tôi hy vọng hai người thận trọng quyết định có thực hiện hay không”.

Cho đến tận khi đã rời khỏi bệnh viện, Từ Minh Bồng vẫn còn như người mất hồn.

Bác sĩ đã đưa phim chụp cắt lớp lần hai cho họ xem, giải thích vị trí của khối máu tụ rất khó giải phẫu thành công, dù họ nhìn chẳng rõ là bao, nhưng hiểu rất rõ những lời bác sĩ nói, tuy rằng người mất đi khả năng nghe vẫn có thể sống tốt, nhưng nếu vì muốn nghe được mà cố gắng thực hiện phẫu thuật, có khi còn làm tình trạng tệ hơn, có lẽ… Rất có lẽ, cô sẽ không đồng ý làm phẫu thuật.

Ngược lại với bộ dạng hoảng loạn của cô, Cố Hằng Chỉ bình tĩnh hơn rất nhiều, dù sao một trong hai phải có người đứng vững lúc này chứ. Anh cân nhắc tình huống, trước mắt không thể trở về công ty làm việc được, nhưng không thể cứ nghỉ làm mãi, về nhà, anh nói. “Anh muốn mổ”.

“Không!”. Từ Minh Bồng giật mình hô lên, nhưng anh cũng đâu có nghe được.

Cô cố tỉnh táo lại, cô hiểu đây là kết luận rất bình thường trên cương vị của anh, một người đang khỏe mạnh bỗng nhiên không còn nghe được nữa sẽ rất khổ sở. Anh không nhìn thấy nguy cơ tiềm tàng trong quyết định đó, anh vốn quen giao tiếp với mọi người rồi, huống hồ còn là giám đốc nghiệp vụ, cô thật không dám tưởng tượng sau khi mất đi khả năng nghe anh sẽ sống những ngày tiếp theo sao đây……..

Cố Hằng Chỉ thấy cô cắn môi không nói, anh biết cô hiểu anh. Nửa tháng nằm trong bệnh viện cũng đủ để cô nắm rõ bệnh tình của anh, nhưng anh đã quyết định rồi.

“Bồng Bồng, đồng ý với anh, được không?”. Anh nắm tay cô, nhẹ nhàng áp má vào gương mặt cô, nếu muốn cô chấp nhận với quyết định của anh, thật không dễ dàng. “Đừng để anh phải đối mặt với nó một mình, được không em?”.

Trụ cột vững chắc là anh, bây giờ lại là người cần được chống đỡ.

Từ Minh Bồng ngẩn ra, sau khi hoàn hồn chỉ muốn tát một cái vào mặt mình cho tỉnh. Cô đang làm sao thế này? Sao người bất an sợ hãi lại là cô! Cô nhìn chồng, anh đang tươi cười, đôi mắt đen ẩn chứa nỗi đau, sự yếu ớt. Trái tim cô như bị ai bóp nghẹt, anh đang bệnh nặng như thế, sao cô còn làm anh phải lộ ra vẻ mặt này…….

Cô đáp. “Được, em đồng ý”.

Dù Cố Hằng Chỉ không nghe được cô nói gì, nhưng nhìn khẩu hình miệng của cô, cũng hiểu được cô đáp đồng ý. Lòng anh nghẹn ngào, nhìn mắt cô ươn ướt, hiểu được một lời đồng ý đã bao hàm tất cả dũng khí của cô. Bọn họ đều hiểu phẫu thuật rất may rủi, nhưng sống chết gì anh cũng phải mổ, anh hiểu vì sao Từ Minh Bồng không chấp nhận, nếu đổi lại người phải mổ là cô ấy, anh cũng sẽ kịch liệt phản đối, vì hai người không phải sợ bản thân mình chết đi, mà sợ cảm giác đau thấu tâm can khi vĩnh viễn mất đi người mình yêu thương trên cõi đời này.

Anh cúi người hôn cô, thầm cảm ơn cô vì đã chấp nhận quyết định bốc đồng này của anh. Anh cười. “Anh yêu em”.

Ba chữ như sét đánh trúng Từ Minh Bồng, nhìn người đàn ông đang cười trước mặt mình, cô không thể tin anh lại lựa thời điểm này để nói ra điều đó?! Anh… Làm sao anh có thể?!

Cố Hằng Chỉ cắn cắn môi. “Hiện tại không nghe được mình nói gì, nên nói câu này ra cảm giác dễ dàng hơn em à”.

“Anh là đồ chết tiệt…”. Cô rốt cuộc không nhịn được nữa rơi nước mắt, không ngừng mắng, dù sao anh cũng đâu có nghe được?

Từ khi anh cầu hôn cô đến giờ, đã hai năm rồi, mà chưa bao giờ anh nói với cô ba chữ này, cô cũng không nói, vì đã quá hiểu quá quen nhau rồi, sớm không còn cần những lời sáo rỗng làm màu nữa. Tình yêu của bọn họ đã bắt đầu từ rất lâu, từ mười bảy năm trước, từng chút từng chút một tích tụ lại, chầm chậm như nước chảy mòn đá mà lớn lên, đào sâu trong lòng nhau một đường hầm xuyên núi, xuyên qua mọi khó khăn thử thách trong cuộc đời, tỏa ra một hương vị dịu ngọt…

Chỉ cần một ánh mắt thôi cũng hiểu được lòng nhau nghĩ gì, nhưng anh vẫn chọn nói ra.

Mà cô, lại không cách nào đáp lại… Dù là “Em cũng vậy”, hay “Em cũng yêu anh”, anh đều không nghe thấy, sức mạnh của những câu nói này quá lớn, nó khiến cô hoảng sợ. Vì sao nhưng năm tháng trước đây cô không nói ba chữ này với anh? Cô hối hận quá………

“Anh thật quá đáng…”. Cô khóc lóc dựa vào lồng ngực anh, dùng hết sức lực mà nói Em yêu anh, Em rất yêu anh, rất yêu anh… Nhưng anh không nghe được gì cả, chỉ có thể cảm giác thấy đôi môi cô mở rồi lại đóng nơi lòng mình….

Ngôn ngữ nếu không thể nói ra, sẽ mất đi ý nghĩa, hóa ra bọn họ có thể cho nhau nhiều hơn nữa những câu yêu thương, những lời tiếp thêm sức mạnh, nhưng họ đã bỏ phí mọi cơ hội…

Cố Hằng Chỉ ôm cô vỗ về, Lady đi thấy họ ôm nhau cũng chạy lại gần, cọ vào chân họ. Anh và Lady, một người một thú như đang kết nối vô hình với nhau mà lập lời thề — Nếu ta chết đi, mi phải chăm sóc cho cô ấy, phải trấn an vợ yêu của ta, biết chưa………….

 

Mai gặp lại.

Advertisements

9 thoughts on “Kết hôn không đơn giản – [Chương 7.1]

  1. cảm ơn vì đã edit bộ truyên hay như thế
    “Ngôn ngữ nếu không thể nói ra, sẽ mất đi ý nghĩa, hóa ra bọn họ có thể cho nhau nhiều hơn nữa những câu yêu thương, những lời tiếp thêm sức mạnh, nhưng họ đã bỏ phí mọi cơ hội…”
    kiqi thích nhất câu này, bởi vì kiqi cũng như vậy. iu thương nhưng không nói để rồi cuối cùng mún nói cũng không có cơ hội.
    cố lên nha. chadzo.chadzo.

Nói iêu bạn Haran đi ~o(≧▽≦)o~

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s