Kết hôn không đơn giản – [Chương 6.4]

Nhân lúc Từ Minh Bồng đang sửa soạn đồ đạc nằm viện, anh viết e-mail giao chi tiết công việc cho đồng nghiệp, thuận tiện chat với giám đốc nghiệp vụ còn lại để bàn giao, viết một bức thư gửi cho mấy người bạn thân thiết. Anh không kể mình đang bị bệnh, chỉ nói cơ thể không được khỏe lắm, nếu có biến cố gì sẽ liên lạc sau… Anh muốn biết, từ nhỏ đến lớn sức khỏe hoàn hảo, giờ lại bị sao đây?

Từ Minh Bồng xin phép nghỉ hôm nay để ở trong bệnh viện chăm sóc anh, nhưng sau ngày hôm nay còn có thể tiếp tục nghỉ làm như vậy không?. Cố Hằng Chỉ bâng quơ nói. “Anh cũng không phải đứt tay gãy chân gì, ngoài việc nghe không được, mọi thứ còn lại vẫn bình thường, nhà xuất bản của em có sách gì hay nhớ mang tới cho anh đọc, như cái cuốn ‘Tìm kiếm tình cảm ngoài giá thú’ hôm trước đó…”.

Từ Minh Bồng trừng mắt liếc anh một cái. “Để làm gì, anh muốn ‘phát triển tình cảm ngoài giá thú’ với mấy cô y tá ở đây hả?”.

“Ài dà, em không nói anh cũng nghĩ không ra, tính ra đàn ông nằm viện, hưởng hơi bị nhiều em nhỉ?”.

“Nếu anh khỏe lại, đồng phục y tá hay đồng phục nữ sinh em cũng mặc cho anh xem”. Những lời này, cô chỉ nói cho vui, hy vọng Cố Hằng Chỉ nghe được, nhưng nét mặt anh vẫn không thay đổi, chắc là không nghe được gì.

Lòng cô có chút thất vọng.

Bất chợt cửa phòng mở ra, một bà y tá lớn tuổi thân hình ục ịch kéo khay thuốc và kim tiêm vào. “Tôi đến lấy máu đây!”.

Hai vợ chồng liếc nhìn nhau một cái, rồi đồng thời liếc nhìn bà y tá kia, Từ Minh Bồng nhịn không được phụt cười. “Phúc nằm viện của anh đó, còn không hưởng đi?”.

Cô viết lên laptop, một dấu chấm hỏi rõ to nhấn mạnh, biểu tình bỡn cợt, Cố Hằng Chỉ nhìn, mắt khép lại đau khổ. “Anh nghĩ tốt hơn em lấy cuốn ‘Tâm kinh’ cho anh đọc đi…”.

Từ Minh Bồng cười ha ha.

Hai vợ chồng trong lúc khốn khó vẫn ráng tìm niềm vui, cảm thấy lần nằm viện này chẳng qua là một nốt trầm trong bản nhạc sôi nổi, tai là một bộ phận được che chắn không bị tổn thương, làm sao nói điếc liền điếc được, đợt trị liệu này phải mười ngày nửa tháng, đừng quá nóng ruột.

Mười ngày nằm trong bệnh viện, bác sĩ làm tất cả các xét nghiệm tinh vi nhất cho Cố Hằng Chỉ, đầu tiên là xét nghiệm máu để kiểm tra virus, đo huyết áp mạch tim để xem có gì không bình thường, dẫn đến lỗ tai mất khả năng nghe? Nhưng thân thể anh mạnh khỏe tráng kiện, ngay cả virus cảm cúm cũng không có, làm đủ thứ xét nghiệm mà vẫn không hồi phục thính lực được.

Anh nghe được trong ba mươi bốn năm, nhưng chỉ mới mất đi khả năng nghe mười ngày ngắn ngủi đã cả thấy chịu không nổi.

Nằm viện mười ngày, anh cố gắng không nghĩ quá nhiều, bác sĩ nói phải thả lỏng tinh thần, đừng gây áp lực với bản thân thì điều trị mới có hiệu quả. Khi Từ Minh Bồng không có ở đây, anh đọc sách, nói thật thì từ khi bắt đầu ra xã hội làm việc tới giờ anh không có thời gian đọc sách, thời gian này có lẽ là cơ hội tốt, anh nhờ cô mang đến rất nhiều sách, từ từ nghiền ngẫm, để khi xuất viện, kiến thức lụm lặt được trong sách có thể giúp cho công việc được trôi chảy hơn. Ngày xưa anh rất ngại phiền toái, không muốn làm chức vụ gì cao, chỉ muốn chạy lòng vòng khắp nơi cả ngày, nhưng nay khác rồi, anh còn có gia đình……..

Đợt trị liệu mười bốn ngày kết thúc, bác sĩ cuối cùng nhận ra tình trạng bệnh của anh không đơn thuần là bệnh do áp lực công việc, mở cuộc thảo luận chuyên môn và gửi anh qua khoa thần kinh não bộ.

Phải đợi một tuần mới có kết quả chính thức, trong khoảng thời gian chờ đợi, tình trạng của anh vẫn không có gì cải thiện, Cố Hằng Chỉ xin bác sĩ được về nhà an dưỡng. Từ Minh Bồng phản đối. “Anh nghĩ người anh làm bằng sắt hả? Anh nghĩ anh là con trai người sắt hay sao?”.

“Hóa ra ba anh ngày xưa làm anh hùng cứu thế giới? Tốt lắm…. Đã mười bốn ngày nằm viện rồi, kết quả vẫn vậy, hơn nữa ngoại trừ tai không nghe thấy thì người anh có làm sao đâu, bác sĩ chỉ muốn anh thả lỏng, anh nghĩ nếu nằm viện thêm chắc anh sẽ bị stress mà chết. Em nhìn em xem, mỗi ngày đều chạy tới đây, người cũng gầy đi không ít, anh không thích tí nào…”.

Lời anh nói ra hoàn toàn là suy nghĩ thật lòng, dù cho ở bệnh viện có được chăm sóc y tế tốt đến đâu, nhưng ở lại chỉ tổ tốn tiền mà không phải là biện pháp hay, huống hồ anh có linh cảm… Kết quả chụp cắt lớp CT sẽ cho biết tai anh có vấn đề gì hay không, có thể chữa khỏi hay không, rồi chi phí chữa trị lớn hơn nữa, anh không thể không chuẩn bị sẵn sàng.

Từ Minh Bồng còn muốn viết gì đó nữa, nhưng cô biết nỗi băn khoăn của Cố Hằng Chỉ. Dù chưa nói ra lời, nhưng trong thâm tâm anh đã suy tính kỹ càng hết rồi, cô thấy anh nghiên cứu thông tin của các công ty bảo hiểm, không sợ vạn nhất, chỉ sợ nhất vạn*.

(*Không sợ nhất vạn, chỉ sợ vạn nhất:  “Không sợ thất thoát những cái lớn chỉ sợ không may”, nó có nghĩa nôm na là không sợ việc to tát, chỉ sợ việc không may xảy ra bất ngờ – Nguồn : blog.minhquan.info)

Một tuần trôi qua, có kết quả phim chụp CT , sáng sớm bọn họ đã có mặt, bác sĩ đưa cho họ kết quả và giải thích. “Tình trạng của anh nhà, tôi nghĩ phải chuyển sang khoa thần kinh não bộ”.

Khoa thần kinh não bộ.

Nghe mấy chữ này, Từ Minh Bồng căng thẳng, nhưng cũng không dám biểu hiện ra mặt sợ anh biết. Cô run giọng hỏi. “Tại, tại sao phải làm vậy hả bác sĩ?”.

Cô không kìm được cảm giác lo sợ, chỉ cần liên quan đến “não”, chắc chắn sẽ không phải là bệnh tình nhẹ.

Bác sĩ nhìn hai người, giải thích. “Não bộ gồm rất nhiều khu não cấu thành, ngoài tiểu não mà ai cũng biết, còn có não giữa liên kết giữa tiểu não và đại não. Não giữa chia làm hai phần trên và dưới, phần não trên chịu trách nhiệm điều khiển thần kinh thị giác, não dưới chịu trách nhiệm điều khiển thần kinh thính giác… Là nơi này đây”.

Nói xong, ông dùng bút chỉ vào phim CT. “Đây là khu vực ảnh hưởng đến thính giác, có thể nhìn rõ một khối tụ màu đen đang nằm ở đây, trước mắt chúng tôi chỉ có thể xác định là một khối tụ máu, nhưng có khả năng đó là khối u, nếu muốn khẳng định thì phải chụp CT thêm lần nữa, còn phải làm kiểm tra MPI…”.

Nghe đến chỗ khối tụ máu, có khả năng còn là khối u, Từ Minh Bồng choáng váng mặt mày, máu trên mặt như bị rút đi hết thảy, giữa trán đầm đìa mồ hôi lạnh. Cố Hằng Chỉ đứng bên cảm thấy điều gì đó không ổn, sắc mặt cũng sa sầm.

Anh nghe không được, bác sĩ cũng không viết ra giấy để anh có thể đọc, anh biết mình không được phép đòi ông ấy làm thế, nhưng nhìn mặt Từ Minh Bồng làm anh lo lắng quá.

“Bồng Bồng, ông ấy nói gì vậy em?”.

Anh hỏi, Từ Minh Bồng không trả lời, cô không dám chắc mình đủ dũng cảm để nói cho anh biết kết quả, chỉ nắm chặt anh Cố Hằng Chỉ, tỏ vẻ không có việc gì.

Bây giờ, cô phải kiên cường lên.

“Là… Là u não sao bác sĩ?”.

Bác sĩ lắc đầu. “Có phải hay không thì phải kiểm tra rồi mới biết được, tóm lại tôi sẽ giúp anh chị chuyển qua khoa thần kinh não bộ, để các bác sĩ bên đó làm xét nghiệm cho anh nhà”.

 

Hết chương 6.

Tối nay gặp lại.

 

13 thoughts on “Kết hôn không đơn giản – [Chương 6.4]

  1. (=.=) Giờ chị mí online được. Sáng giờ bựn rộn quá, chiều chị nộp hồ sơ xin việc ở Nhà sách. Làm tạm trước khi xin được công việc ổn định. Oppa mà bị u não chắc chị “ngất” quá!

Nói iêu bạn Haran đi ~o(≧▽≦)o~

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s