Kết hôn không đơn giản – [Chương 7.3]

Có ai có ý định bỏ đọc bộ này không?… Sắp tới chắc ta chuyển qua thể loại điền văn về quê làm ruộng cho nó lành quá… Sợ ngôn tình luôn ời… T^T

Lại tiếp tục chờ đợi trong vô vọng, không khí so với ban nãy còn nặng nề hơn. Nháy mắt đã hơn tám giờ, Phương Tề Hạm thở dài. “Mình đi mua cái gì cho mọi người uống”.

“Ừ, cám ơn cậu”.

Từ Minh Bồng nói cảm ơn, còn uống cái gì thì cô không thiết.

Bác sĩ lại đi ra lần nữa, sắc mặt khá hơn lúc vừa rồi. “Tình hình bệnh nhân đã ổn định, tạm thời không nguy hiểm đến tính mạng, nhưng mà… Ca mổ không thành công”.

Đến nước này thì chỉ cần bảo toàn tính mạng họ đã cảm tạ trời đất lắm rồi, bác sĩ nói sau khi hội chẩn sẽ thông báo rõ ràng cho họ biết, tóm lại người chưa có việc gì, mọi người có thể thả lỏng trong lòng một chút.

“Ba, mẹ, Vi Á các cậu về trước đi, con ở đây là được rồi”.

“Bồng Bồng…….”.

Thư Hãn Vũ lo lắng, Từ Minh Bồng gắng gượng cười. “Nhiều người như vậy cũng không làm anh ấy nhanh tỉnh lại hơn, nhất là ba mẹ, ba mẹ còn phải đến thăm anh ấy, nếu anh ấy nhìn thấy ba mẹ tiều tụy thế này, nhất định sẽ rất đau lòng….”.

Người lớn hai nhà nghe cũng hiểu được, Lâm Hảo Vân thay con gái trấn an ông bà thông gia. “Mọi người cứ về nhà nghỉ ngơi tạm cái đã, tình hình có gì mới Bồng Bồng sẽ thông báo ngay cho chúng ta biết”. Dứt lời, bà nhìn con gái, thở dài. “Con cũng đừng quá gắng sức, ba mẹ nghỉ ngơi một chút sẽ qua thay cho con, biết chưa?”.

“Dạ”. Cô cảm ơn sự chăm sóc của mẹ, vừa rồi ba mẹ chồng còn ở đây, cô không dám bộc phát cảm xúc trong lòng ra hết, chờ đến khi người lớn đã về hết, Từ Minh Bồng khóc như mưa, cả người run rẩy. “Làm sao bây giờ, em sợ lắm sợ lắm anh…..”.

Sợ không may xảy ra chuyện gì, cô sẽ mất anh vĩnh viễn.

Ở trước mặt ba cô bạn thân, cô nói ra hết nỗi sợ hãi trong lòng mình, khóc đến sưng mắt, Phương Tề Hạm chịu không nổi. “Bồng Bồng, bồ tỉnh lại đi! Bồ muốn Tiểu Cố tỉnh lại còn phải an ủi bồ sao?”.

Cô giật mình, ngước đôi mắt đẫm lệ lên, nói trong tiếng nấc. “Cậu thì biết cái gì?!”. Trong lúc chờ anh mổ, các cô đã giúp chăm sóc ba mẹ, tiếp bạn bè đến thăm hỏi, cô rất cảm kích tấm lòng của họ, huống hồ những gì họ nói đều đúng cả.

Mạc Vi Á vỗ vỗ lưng cô. “Đi thôi, đi rửa mặt đã, để Tề Hạm và Tiểu Vũ ở đây giúp Tiểu Cố, mắt bồ giờ sưng như hai trái đào rồi, mà tui nhớ Tiểu Cố ghét đào lắm”.

Từ Minh Bồng miễn cưỡng nở nụ cười, hiểu Mạc Vi Á đang ráng dời sự chú ý của cô vào việc khác, liền không nói gì nữa. Cố Hằng Chỉ được chuyển đến phòng hồi sức, ít nhất phải ba mươi phút nữa mới chuyển về phòng bệnh thường, may mà lúc này còn có các cô ấy làm bạn… Cô thật may mắn…..

Khi Cố Hằng Chỉ tỉnh lại, là vì cơn đau đầu dữ dội đánh thức.

Anh than nhẹ, cổ họng đau khát, không biết mình đã tỉnh hay còn đang mơ? Nhưng thế giới của anh vẫn tĩnh lặng như cũ.

Mí mắt anh nặng đến nỗi mở không lên, cảm giác như có ai đó vừa đục khoét xây dựng trong não mình, cả người hết hơi hết sức.

Anh dùng hết chút sức lực cuối cùng cố gắng tỉnh lại, trí nhớ trong đầu có phần đứt quãng, không liên kết. Yếu ớt mở mắt ra, phát hiện một đống người mặc áo trắng đang đứng xung quanh mình, đo lường kiểm tra cho anh. À… Nơi này là bệnh viện?

Đột nhiên anh thấy hơi chóng mặt, thân thể mỏi mệt, trong chốc lát, lại chìm vào hôn mê.

Chờ tỉnh táo lại, đầu anh đã đỡ hơn, nhớ được những chuyện trước khi hôn mê. Anh mở mắt ra, thấy người quan trọng trong tim mình vẫn đang ngồi bên giường nắm chặt tay anh, đôi mắt đen xinh đẹp hiền dịu là thứ đẹp nhất từ trước đến giờ anh từng biết.

Anh mấp máy môi. “Bồng Bồng….”.

Từ Minh Bồng nghẹn ngào, mắt đổ lệ, giơ lên một tấm bảng. “Thân thể sao rồi anh? Buổi sáng bác sĩ có kiểm tra cho anh, nói anh không sao, nhưng anh hôn mê rất lâu rồi đó…”.

Sáng nay anh có dấu hiệu tỉnh lại, cô lập tức gọi bác sĩ y tá đến, tình hình phục hồi của Cố Hằng Chỉ sau phẫu thuật không tệ, nhưng vẫn hôn mê suốt mười ngày mới tỉnh lại, vừa tỉnh đôi chút lại ngủ tiếp, cho tới tận bây giờ. Cô đút cho anh chút nước, cầm lấy tấm bảng mi ca nhỏ, viết mấy chữ thật to. “Có khỏe không anh?”.

“Rất tốt…”. Anh miễn cưỡng trả lời, cổ họng sau khi uống nước thấy đau rát, anh nhấp thêm ngụm nữa, cơ thể nằm trên giường lâu ngày thiếu vận động nhức mỏi, thấy khả năng nghe của mình vẫn không phục hồi được, anh kinh ngạc mở to mắt.

Từ Minh Bồng nhìn sắc mặt anh biến đổi, hiểu được trong lòng anh đang nghĩ gì. Ngày đó cô đã nghe bác sĩ thông báo tình hình phẫu thuật của anh, vị trí của khối máu tụ còn nằm sâu hơn so với dự đoán của họ, dây thần kinh mạch máu trong não dày đặc, lại nằm gần trung tâm cầu não quan trọng, nếu mổ nhầm sẽ bị liệt toàn thân, hơn nữa thời gian phẫu thuật quá lâu, máu lại chảy nhiều, họ không dám mạo hiểm tiếp tục, đành ưu tiên giữ tính mạng cho Cố Hằng Chỉ.

Cô viết tất cả lời bác sĩ nói vào một tập giấy, chờ bác sĩ vào kiểm tra sơ bộ cho anh xong, xác định không có gì đáng ngại, mới đưa cho anh.

Cố Hằng Chỉ xem xong, khuôn mặt sầm lại, không nói thêm gì.

Một lúc lâu sau, anh mới mở miệng. “Để một mình anh suy nghĩ đi em”.

“Được, em đi mua chút gì cho anh ăn”. Từ Minh Bồng viết lên bảng, đứng dậy, hôn nhẹ lên môi anh một cái.

Cố Hằng Chỉ sửng sốt, ở khoảng cách quá gần, anh nhìn thấy trên mặt cô vẻ tái nhợt mỏi mệt không thể che giấu được, bầu mắt thâm lại, đủ để hiểu từ lúc anh phẫu thuật đến khi hôn mê tỉnh lại, chắc chắn cô đã rất lo lắng khổ sở.

Nhưng giờ, anh thật không đủ bình tĩnh để an ủi cô.

Đến khi Từ Minh Bồng rời phòng bệnh, anh thở dài một hơi, đổ uỵch xuống giường. Cơ thể mê man suốt mười ngày cực kỳ yếu ớt, anh nắm tay, ngày trước tập luyện thể thao cơ bắp rất rắn chắc, các đốt ngón tay cũng mạnh.

Anh may mắn chứ, thời gian phẫu thuật dài như thế vẫn không để lại biến chứng nào, tuy trí nhớ có hỗn loạn đôi chút khi tỉnh lại, nhưng cơ thể vẫn bình thường, duy chỉ có khả năng nghe vẫn không hồi phục.

Anh hiểu trong thời gian ngắn sẽ không thể mổ lần nữa, có mổ cũng không bảo đảm sẽ nghe lại được, có lẽ anh phải…. Phải thừa nhận mình sẽ không còn nghe được nữa.

Hẹn ngày mai 2 chap nữa… Sầu quá, đi tự kỷ đã…

Dự án sau khi hoàn : Cuộc sống nhàn nhã ở Thiên Khải – Khán Tuyền Thính Phong

Thể loại : Điền văn (tả cuộc sống đời thường), hài.

Ta thấy hay, không biết các nàng thấy sao… Mà thôi, cứ chờ đi ha… Còn 1 tuần nghỉ để beta lại nữa…

Advertisements

5 thoughts on “Kết hôn không đơn giản – [Chương 7.3]

  1. T______T. Chj edit truyen Hoc lam ong xa cung trao nuoc mat khoc tu tu, doc truyen cua oppa cung trao nc mat. Huhu… Chj bun qua. Da can dam de mo ma cuoj cung cung k the thay doj dc gj sao?

Nói iêu bạn Haran đi ~o(≧▽≦)o~

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s