Kết hôn không đơn giản – [Chương 7.2]

Dạo này ed truyện này mình thấy đau lòng sao sao ấy…. Có nàng nào đọc thấy giống mình không?…

Lady meo meo vài tiếng, như đồng ý, Từ Minh Bồng trừng mắt liếc anh một cái, rời khỏi lồng ngực anh, viết xuống giấy nhớ. “Không được phép có suy nghĩ quăng em cho Lady!”.

Cố Hằng Chỉ ha ha cười hai tiếng, hôn cô. “Sao mà anh quăng em được…”.

Nhưng có đôi khi, luyến tiếc cũng không nên kéo dài nữa.

Lòng anh bỗng trầm xuống, sắp không đứng vững nổi. Anh hôn cô, truyền đạt tâm hồn mình đến cô, nụ hôn càng lúc càng sâu, càng lúc càng mãnh liệt, như muốn đào ra mọi thứ trong lòng cô. Từ Minh Bồng cũng cần nụ hôn này, cần một hành động thật mạnh mẽ để cảm thấy anh đang tồn tại trước mắt mình, laptop và bút trong tay cô đồng loạt rơi xuống đất, phát ra một tiếng ‘cạch’ khô khốc, như tiếng chốt của cánh cửa nào đó đã mở ra.

Thế giới của Cố Hằng Chỉ vẫn là một mảnh âm u tĩnh lặng, nhưng anh có thể cảm nhận được hơi thở yếu mềm của người vợ trong ngực mình, níu kéo tri giác anh thanh tỉnh. Bọn họ ôm nhau vào phòng, cởi bỏ quần áo trên người, ngoài cửa sổ mặt trời vẫn còn tỏa sáng, Từ Minh Bồng cũng không quen phơi trần cơ thể mình vào những khi trời còn tỏ như thế này, nhưng giờ đây, họ không còn thời gian để băn khoăn những điều đó nữa.

Cô nói không nên lời, cũng không cách nào yêu cầu anh nói gì đó, vì trong chuyện này, ngôn ngữ hoàn toàn dư thừa, chỉ cần cảm thụ nhiệt độ của cơ thể nhau, là khát vọng bây giờ Cố Hằng Chỉ muốn.

Từ Minh Bồng cũng vậy.

“Bồng Bồng, em thật đẹp…”. Đôi mắt nóng bỏng của anh nhìn da thịt cô dưới ánh mặt trời, như muốn thiêu đốt cô. Mặc dù bình thường miệng lưỡi anh rất khôn khéo, nhưng khi nói những lời này vẫn thấy khó khăn, giờ thì anh không còn nghe được bản thân nói gì nữa, nên nói rồi cũng như là chưa nói.

Anh muốn nói cho hết lòng mình, nói với từng tấc cơ thể của cô, Từ Minh Bồng đỏ mặt, anh thổ lộ chân thành như thế hại cô không biết ngăn lại sao. Cô ở dưới thân anh như một nụ hoa lần đầu nở rộ, cánh môi hé mở bật ra từng tiếng than nhẹ mê đắm lòng người. Cố Hằng Chỉ lại chỉ có thể “xem” thấy mà không thể nghe thấy. Anh thật không cam lòng, dùng môi mình nuốt lấy những âm thanh bật ra từ môi cô, hôn thật nhiều, thật sâu, bao phủ cô….

Cô như bông hoa vì anh mà nở rộ, ngay lúc cô đã sẵn sàng, Cố Hằng Chỉ tiến vào trong nụ hoa đó, tham lam hút lấy mật ngọt, Từ Minh Bồng giật mình, mở to mắt, chút đau đớn phút đầu lóe lên rồi tan biến mất, cô cắn môi không nói gì. Cô… Không có cách nào ngăn anh lại.

“Đừng nghĩ gì cả em”. Cố Hằng Chỉ cười khổ, một bên hôn cô, một bên dùng “biện pháp bảo vệ”, từ khi quyết định có con đến nay, họ không tránh thai nữa, nhưng tình huống hiện tại, giả sử anh có chuyện gì không may… Anh không muốn cô một mình nuôi con, sẽ rất vất vả.

Từ Minh Bồng ôm chặt anh, toàn tâm toàn ý hứng lấy nhiệt tình liên tiếp của anh, dùng phản ứng của bản thân để thổ lộ tình yêu của mình đến anh, tình yêu đầy tràn trong trái tim cô….

Không muốn mất anh, cũng không thể mất anh. Cô chấp nhận hy sinh tất cả những gì bản thân mình đang có để đổi lấy bình an cho anh, bọn họ là vợ chồng, phải cùng chung hoạn nạn, cô sẽ không bao giờ cho phép anh ra đi một mình.

Cô lấy tương lai ra mà thề, đợi cho mưa gió hết thảy qua đi, cô sẽ sinh cho anh một đứa con, ở mãi bên nhau đến khi tóc mai bạc đầu…

Đợi nửa năm thử xem khối tụ máu có thể tự tan đi hay không thật sự rất lâu, Cố Hằng Chỉ quyết định thực hiện phẫu thuật, trở lại bệnh viện để làm các xét nghiệm cần thiết.

Thân thể anh cường tráng, có thể chịu đựng rủi ro, nhưng vị trí của khối tụ máu quá sâu, bác sĩ đành phải hoãn lịch mổ lại, để bảo đảm không có gì bất trắc.

Hai người cũng đã báo cáo chuyện này lại cho ba mẹ hai nhà, bác gái họ Từ ở đầu dây điện thoại nghẹn ngào. “Thằng bé đang khỏe mạnh như vậy, làm sao đột nhiên lại bị thế…”.

“Cũng không phải bệnh nan y hết thuốc chữa, không có việc gì đâu, mẹ”. Từ Minh Bồng an ủi mẹ cô, mấy ngày nay cô đang cố để nhìn nhận mọi chuyện lạc quan hơn, không dám nghĩ quá nhiều.

Sợ càng nghĩ, lòng tin cô xây dựng được sẽ như lâu đài cát bị sóng vùi lấp, lở ra, tan đi mất.

Lâm Hảo Vân thỉnh thầy tướng số để chọn ngày thích hợp mổ, tuy nhà họ Cố không tin vào mấy chuyện đó, nhưng nhà sui gia có ý tốt cũng không thể chối từ, huống chi vào lúc này, nếu thật sự có sức mạnh thánh thần tồn tại, họ cần nó vô cùng.

Nhà họ Từ vì việc này mà ăn chay niệm Phật, nhà họ Cố mỗi ngày đều đến nhà thờ cầu nguyện, xin các linh mục làm lễ cầu phúc, không cần biết có linh nghiệm gì không, họ vẫn cầu khẩn hết lòng hết sức, mong cho hai đứa tai qua nạn khỏi.

Một tháng sau, Cố Hằng Chỉ hoàn tất các xét nghiệm và tiến hành giải phẫu, trước khi vào phòng mổ, anh nắm tay Từ Minh Bồng, bình tĩnh an ủi. “Không có gì đâu em”.

“Dạ”. Cô gắng cười, vuốt vuốt mái tóc của anh, bàn tay chạm vào tóc anh rất mềm, mà sao lòng như bị ngàn cây kim đâm vào đau xót.

Cố Hằng Chỉ vào phòng mổ, trước khi đi còn quay lại vẫy vẫy cười với người nhà phía sau, Từ Minh Bồng bỗng gọi lớn. “Hằng Chỉ!”.

Nhưng anh không quay lại, bởi vì anh không nghe được….

Cửa phòng mổ đóng lại, màn hình trước phòng hiện lên tên anh.

Hôm nay ngoại trừ ba mẹ hai nhà, còn có cả ba cô bạn thân của Từ Minh Bồng cũng đến.

Ca phẫu thuật thực hiện suốt cả buổi chiều, Từ Minh Bồng lo sợ tiếng loa gọi họ vào phòng mổ lần cuối mà không phải phòng phục hồi.

Không khí đặc lại ngột ngạt, dù biết cần phải bình tĩnh vào lúc này, nhưng ngồi một chỗ, Từ Minh Bồng không thể ngăn những suy nghĩ ảm đạm trong đầu mình hiện lên, không thể không nghĩ đến “nếu”……

Không, mày phải bình tĩnh lại đi!

Từ Minh Bồng nắm chặt tay, kiên định cầu nguyện.

Không biết qua bao lâu, một bác sĩ đi ra, sắc mặt trầm trọng, nói. “Trước mắt tình trạng bệnh nhân không lạc quan lắm, đang xuất huyết nhiều, chúng tôi sẽ cố gắng tận lực cứu anh ấy….”.

Trời ơi!

Bà Cố nghe xong lời này không chịu nổi ngất xỉu, Từ Minh Bồng choáng váng mặt mày, đồ ăn vừa mới nuốt qua loa trào lên cổ họng, khiến cô lợm cổ muốn nôn ra. Phương Tề Hạm vội vàng thay cô trấn an người lớn hai nhà, Mạc Vi Á tiến đến đỡ lấy hai vai cô. “Bồng Bồng, kiềm chế chút đi bồ!”.

“Tớ, tớ biết…”.

Mày phải tỉnh lại! Hằng Chỉ còn ở bên trong, bên ngoài còn có ba mẹ tuổi cao sức yếu chờ mày chăm lo.

Cô nhìn bác sĩ, ánh mắt yếu ớt. “Các ông làm ơn…”.

Bác sĩ gật đầu. “Chúng tôi sẽ cố hết sức”.

 

Tối 1 chap nữa.

14 thoughts on “Kết hôn không đơn giản – [Chương 7.2]

Nói iêu bạn Haran đi ~o(≧▽≦)o~

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s