Kết hôn không đơn giản – [Chương 7.4]

Lúc trước còn nghĩ có cơ hội phục hồi, nay đó chỉ là hy vọng  xa vời mà thôi, anh không thể lạc quan được nữa.

Từ Minh Bồng trở lại, cô mua ít táo. Vẻ mặt Cố Hằng Chỉ vẫn vô cảm như trước, anh không nói câu nào, chỉ lo cử động nhẹ tay chân, cô cũng không biết mình có thể giúp gì cho anh, những chuyện vụn vặt xảy ra trong suốt thời gian anh hôn mê cô đã đưa cho anh đọc hết, sau khi anh tỉnh lại, cô cũng đã giúp anh lau sơ người và mát xa, uống một ít nước…..

Cô còn đang miên man suy nghĩ, Cố Hằng Chỉ nhìn chậu nước và khăn mặt bên cạnh, thầm khẳng định chính cô là người đã ở bên chăm sóc mình suốt những ngày qua. “Bồng Bồng, em vất vả rồi”.

Từ Minh Bồng giương mắt, thấy anh cười, cô lắc đầu nguầy nguậy. Không, cô không muốn nghe anh nói những lời này! Chẳng lẽ cô lại kể lể một chút vất vả như vậy sao? Anh tỉnh lại sau ca phẫu thuật, còn phải đối mặt với sự thật mình sẽ vĩnh viễn không nghe được nữa, anh rõ ràng có thể nổi điên lên như một kẻ tâm thần để bộc phát hết cảm xúc bất mãn trong lòng, nhưng không ngờ câu đầu tiên anh nói, lại là ‘cảm ơn’ cô…

Người đàn ông này, chính là chồng cô.

Cố Hằng Chỉ cố nâng tay lên, vuốt ve khuôn mặt tiều tụy của cô, ngón cái lướt qua khóe mắt nhòa lệ, lòng nghĩ lung tung mãi giờ cũng quyết định được rồi.

Cô là điều tốt đẹp nhất trong cuộc đời này của anh, là may mắn duy nhất còn sót lại trong đời anh, anh phải bảo vệ chăm sóc cô. Anh nghĩ đến hai năm trước khi mình cầu hôn, vốn tưởng rằng cả hai sẽ sống an bình vui vẻ cả đời, nhưng bây giờ… Anh không dám khẳng định chắc chắn như vậy nữa.

Từ Minh Bồng cảm nhận được nỗi chua xót trong lòng anh, cầm trái táo và con dao huơ lên, ý muốn nói — em gọi táo cho anh ăn.

Cố Hằng Chỉ gật đầu, Từ Minh Bồng không hề giỏi nấu nướng, gọt trái cây cũng không biết, bình thường gọt được hoàn chỉnh một trái táo hay trái lê thế nào cũng cắt trúng tay đôi ba lần. Anh nhìn, nghĩ rằng nếu bây giờ, cô có thể gọt hết quả táo đó mà không bị đứt tay, như vậy, anh sẽ không…

“A”. Chưa gọt hết nửa trái đã cắt trúng tay, Từ Minh Bồng xuýt xoa mấy tiếng, cố ý dùng vẻ mặt biến đổi phong phú để Cố Hằng Chỉ hiểu, cô tiếp tục gọt, giây tiếp theo nghe anh mở miệng —

“Bồng Bồng, chúng ta ly hôn đi”.

Từ Minh Bồng giật thót người, nghe được câu này, cô nắm chặt tay, miệng vết thương được thể càng chảy nhiều máu hơn, nhưng cô không hề thấy đau. “Anh nói cái gì?”.

Cố Hằng Chỉ làm sao nghe được cô hỏi lại, mà cũng không muốn nghe, anh thấy tay cô đầm đìa máu, cuống lên, vội vàng rút giấy vệ sinh cầm lại. “Em, sao em không cẩn thận chút nào hết vậy…”.

Là ai hại cô như vậy chứ?!

Từ Minh Bồng gạt tay anh ra, không quan tâm ngón tay vẫn đang chảy máu, cầm lấy bút viết ba chữ thật to lên bảng. “Tôi không cần!”.

Cố Hằng Chỉ không ngạc nhiên với câu trả lời này, người phụ nữ anh cưới làm vợ tất nhiên không phải hạng người thấy hoạn nạn chỉ biết đến thân mình, nhưng anh muốn cô suy nghĩ, muốn cô rời xa mình đi, đâu biết được điều anh nói lại… Làm cô bị thương. “Đợi chút, anh kêu bác sĩ đến, em tạm cầm máu lại đi…”.

Anh ấn nút gọi y tá, cô vẫn đứng lặng yên trước mặt anh, cắn chặt môi, đôi mắt đã nhiều ngày mỏi mệt rũ xuống ngập nước, đau đáu nhìn khiến anh xót xa, tay cô vẫn chảy máu, miếng giấy vệ sinh thấm đỏ cả, Cố Hằng Chỉ thấy vậy kinh hãi kêu lên. “Bồng Bồng!”.

Từ Minh Bồng không thèm nhìn anh, khi y tá đến, nhìn tay cô chảy máu nhiều cũng hoảng sợ. “Chị ơi, theo tôi đến phòng cấp cứu…”.

Cô vẫn đứng đó, giống như con thú bị thương cự tuyệt lòng thương hại của người khác. Đôi mắt quật cường nhìn chằm chằm vào người đàn ông trước mặt, giống như đang ép anh thu hồi câu nói vừa rồi. Cố Hằng Chỉ thở dài, hiểu ý cô, chỉ nói. “Bồng Bồng, em cứ cầm máu lại trước đã, sau đó chúng ta nói chuyện”.

Từ Minh Bồng cầm tấm bảng. Cô hận anh, thật rất hận anh… Không để ý cô y tá đứng bên cạnh, cô kiên trì viết xuống mấy câu. “Anh biết không? Lời anh vừa nói, còn làm em đau hơn thế này”.

“Bồng Bồng…”.

Cô đi theo y tá băng bó vết thương, bỏ lại phía sau người đàn ông với ánh mắt khổ sở.

Vết cắt sâu đến mạch máu, cần khâu lại, bác sĩ tiêm thuốc tê cho cô, nhưng cơn đau rút trong cõi lòng, vẫn giày vò cô không dứt. Làm sao cô không hiểu nỗi băn khoăn trong lòng Cố Hằng Chỉ cơ chứ? Không thể nghe được, anh sẽ không còn khả năng làm việc bên ngoài, trách nhiệm chăm sóc ba mẹ già hai bên sẽ đổ dồn lên vai cô, anh có ý tốt khi không muốn liên lụy cô, nhưng…

Từ Minh Bồng cắn răng, cô không thể chấp nhận được.

Bác sĩ khâu lại vết thương trên đầu ngón tay, băng lại cho cô, cô bước ra khỏi phòng khám, thuốc tê làm cô mất đi cảm giác, may mà cô không phải nghệ sĩ âm nhạc, có mất một ngón tay cũng không có gì to tát…

Từ Minh Bồng đắn đo mãi. Cô không về phòng bệnh, ngồi ở băng ghế dài ngoài hành lang, nhìn người đi lại bốn phía, trên mặt là bao vẻ đau đớn mỗi người mỗi khác, cô đoán chính mình bây giờ cũng không khá hơn họ là bao, chật vật, nghèo túng, vết thương thể xác có thể lành lại, nhưng còn vết thương trong tâm hồn? Làm sao chữa khỏi?

Mặc dù cô hiểu Cố Hằng Chỉ không muốn cô khổ lây, nhưng bị anh đối xử như vậy, cô thật không cam tâm, hóa ra vị trí của cô trong lòng anh, không đủ lớn đủ mạnh để ở bên anh đi qua đoạn đường cực khổ, mưa gió này.

Nhưng mà… Cô đã làm gì sai?

Từ Minh Bồng ngồi bất động, nhìn trần bệnh viện loang lổ những vết ố, nghĩ ngợi. Nghĩ đến hai mươi năm cả hai quen biết nhau, nghĩ đến lời cầu hôn của anh với mình, sau đó mình đồng ý, hai người sải bước trên giáo đường, rồi cuộc sống hôn nhân… Cho tới bây giờ, cô đều dựa vào anh, mỗi khi yếu ớt sợ hãi, anh đều ở bên cạnh, dùng mọi cách, để nạp lại năng lượng cho cô…

Thậm chí khi bản thân anh ốm đau, sau khi tỉnh lại, câu nói đầu tiên vẫn là đau lòng vì nhìn cô tiều tụy. Cô yếu đuối như vậy, còn chưa thể làm anh yên tâm, nói chi làm chỗ dựa. Tề Hạm nói đúng, cô phải tỉnh lại, phải đứng lên, không thể để anh trong tình huống thế này còn phải lo lắng cho mình.

Mình… Không được gục ngã lúc này.

Từ Minh Bồng siết chặt tay thành nắm đấm, tay vẫn còn tê, còn đau nhức, nhưng đau đớn đó làm cô tỉnh táo. Cô phải kiên cường, tinh thần phải thông suốt, mới có thể làm chỗ dựa cho anh lúc này. Hai mươi năm qua anh đã là bờ vai vững chắc để cô tựa vào, nhưng từ giờ trở đi, cô sẽ là bờ vai cho anh tựa vào, không thể lại khóc…….

 

Hết chương 7.

10 thoughts on “Kết hôn không đơn giản – [Chương 7.4]

Nói iêu bạn Haran đi ~o(≧▽≦)o~

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s