Kết hôn không đơn giản – [Chương 8.1]

Từ Minh Bồng quyết định tỉnh lại và đứng dậy.

Cô không trở về phòng tìm Cố Hằng Chỉ mà gọi cô y tá chuyển lời dùm cho anh là cô không sao, sau đó trở về nhà.

Mười ngày nay, ban ngày cô đi làm, buổi tối đến chăm sóc Cố Hằng Chỉ, cuối tuần ở cả ngày bên bệnh viện, nhà biến thành nơi trở về để lấy vài thứ này nọ và cho Lady ăn. Không có người ở căn nhà thật bừa bộn, từng tia nắng chiếu rõ thấy bụi bay trong phòng. Nơi thuộc về hai người nay vắng đi một, thì chẳng còn chút ấm áp nào trong đó nữa.

Cô phải cải thiện lại hết thảy mọi thứ.

Từ Minh Bồng bắt tay vào dọn dẹp, lau dọn tất cả các phòng, đổi ổ nằm cho Lady. Dùng túi ni lông che đi vết thương ở tay, tắm rửa một cái, chăm sóc mặt, đánh má hồng đơn giản và tô son, làm cho khuôn mặt có chút sức sống, cuối cùng mặc quần áo, trở lại bệnh viện.

Trong phòng bệnh, ngoài Cố Hằng Chỉ còn có ba mẹ hai nhà, bà Lâm Hảo Vân thấy cô đến, lo lắng dâng ngang cổ rốt cuộc xẹp xuống. “Cái con bé này, sao không nghe điện thoại?”.

“Con xin lỗi”. Cô hiểu mẹ không trách cô, chỉ là lo lắng quá đỗi mà thôi. Từ Minh Bồng nhìn bốn người lớn trong nhà, đoán Cố Hằng Chỉ đã kể hết cho họ nghe chuyện phát sinh hồi sáng. Anh luôn quyết đoán và cũng có đủ năng lực để thuyết phục cô chấp nhận quyết định của mình, nhưng lúc này — không như vậy nữa đâu.

“Ba, mẹ, mọi người về trước đi, để con và anh ấy nói chuyện một chút”.

Ba mẹ hai nhà liếc nhau một cái, cuối cùng gật đầu, bà Cố đi lên ôm cô một cái, nói. “Mặc kệ cuối cùng ra sao, con vẫn là con gái mẹ”.

“Cảm ơn mẹ”. Hốc mắt Từ Minh Bồng nóng lên, lần đầu cô được mẹ chồng thân mật ôm vào lòng như vậy. Mẹ chồng cô ngày xưa thân hình phúc hậu, giờ gầy yếu hơn rất nhiều, đáy lòng Từ Minh Bồng xót xa, cô làm con dâu, làm vợ thế nào mà tại thời điểm này không thể làm chỗ dựa cho mọi người, còn tăng thêm nỗi lo cho họ.

Cô nhìn người đàn ông nằm trên giường, sắc mặt anh đỡ hơn lúc vừa mới tỉnh dậy, chắc đã ăn và đi lại cho đỡ mỏi rồi. Cố Hằng Chỉ thấy cô nhìn mình, nhịn không được dời ánh mắt đi chỗ khác, không khí bỗng rơi vào trạng thái xấu hổ kỳ quặc…

Ly hôn….

Cô không biết nên thương hay nên giận khi anh nói ra hai chữ này, cô đau lòng khi thấy anh đã lâm vào tình trạng này vẫn đặt quyền lợi của cô lên trên.

Cô lấy ra mấy bản vẽ — là bản mới, mấy ngày nay văn phòng cô bận rộn không ngừng, bản vẽ cũ còn đặt ở bàn trà bên cạnh, vết máu dính trên đó đã khô, nhưng vẫn có thể nhìn ra khi đó cô bị thương rất nặng.

Cố Hằng Chỉ sờ nhẹ lên ngón tay được băng lại của cô, đau lòng lắm, lúc cô y tá viết lên giấy cho anh biết ngón tay cô bị đứt đến mạch máu phải khâu lại. Trời ơi, rốt cuộc đau đến mức nào chứ? Chắc khi đó cô ấy phải cắn chặt môi, cố gắng viết xuống mấy dòng. “Anh biết không? Lời anh vừa nói, còn làm em đau hơn nhiều”.

Anh không có ý đó, nhưng nếu thời gian quay ngược lại, anh biết mình vẫn sẽ nói câu này.

Hơn nửa ngày Cố Hằng Chỉ không nói chuyện, hai người cứ im lặng như thế, vừa rồi đã nói hết cho ba mẹ biết, thuyết phục họ không phản đối, nhưng khi nhìn vào mặt cô, anh không dám nói dù chỉ là một câu.

Không, mình không thể ích kỷ như vậy, không nên bỏ mặc cô ấy, dù vừa rồi đã tập đi tập lại để nói ra không biết bao nhiêu lần… Hiện tại thì sao, tai đã không nghe được, miệng cũng tắc rồi ư?

“Bồng Bồng…”. Anh mở miệng, giật mình nhận ra cổ họng đang nghẹn ứ, vừa uống nước xong nhưng lại đau như ai lấy dao cứa vào, khiến anh chẳng nói được gì.

“Nói đi, em nghe đây”. Từ Minh Bồng viết, sắc mặt bình tĩnh, biểu cảm kiên nghị khó dao động, Cố Hằng Chỉ thấy vậy trái tim thắt lại, có vẻ như cô đã nghĩ thông, và cũng đã quyết rồi.

Anh thở dài. “Bồng Bồng, em có biết anh bây giờ không còn khả năng làm việc nữa, nếu có con, chúng ta sẽ không nuôi nổi, em còn trẻ, còn rất nhiều cơ hội…”.

“Cơ hội gì?”. Từ Minh Bồng viết, thêm câu nữa. “Lấy một người em không yêu, chỉ vì sinh con rồi chăm sóc con lớn lên? Em không phải bà mẹ vĩ đại nhường đó đâu”.

Cô vốn không để tâm lắm đến đứa con, Từ Minh Bồng rất rõ ràng, cô muốn đứa con của “người này” chứ không phải của người khác, nếu anh không thể cho cô, không nên cho cô thì dù không có thì cô cũng không hối hận. Anh không biết thế giới của cô luôn xoay quanh anh sao?

Bởi vì, anh đã sớm thay đổi thế giới của cô….

“Em sẽ không để anh ra đi một mình, anh cũng không được đẩy em đi, chúng ta còn rất nhiều chuyện phải làm, chưa thử làm sao biết, em sẽ cố gắng không trở thành gánh nặng của anh—“.

Từ Minh Bồng viết nhanh, Cố Hằng Chỉ xem mà nghẹn ngào, hốc mắt đỏ lên. “Không, em hiểu lầm rồi”.

Sao cô có thể là gánh nặng của anh được? Mà nếu có đi nữa, cũng là gánh êm ái ngọt ngào anh cam tâm tình nguyện gánh, anh chỉ phỉ nhổ chính mình bây giờ, sợ bản thân sẽ là rào cản trói buộc cô theo đuổi hạnh phúc…

Anh thà chết còn hơn.

Từ Minh Bồng hiểu anh, vươn tay ra, đặt lên ngực trái anh.  Động tác quen thuộc này làm cả người Cố Hằng Chỉ run lên, nhìn tròng mắt cô đen bóng long lanh như nước, môi mấp máy, anh không nghe được, nhưng từ cử chỉ của cô, anh hiểu —

Là lời hứa khi kết hôn của họ.

Trước mặt Chúa trời, trước mặt linh mục, trước mặt bạn bè thân hữu, bọn họ đã thề hứa đời này kiếp này, nguyện ý ở bên nhau, dù cho nghèo khó, dù lúc vui sướng hay đau khổ, thất vọng, bệnh tật, cả đời sẽ không giận hờn nhau, không phản bội nhau. Rõ ràng đó chỉ là lời làm phép, nhưng khế ước vô hình đó đã chặt chẽ đóng đinh trong lòng họ, anh nhớ rõ, mà cô cũng không quên.

 

Tối tiếp tục…

19 thoughts on “Kết hôn không đơn giản – [Chương 8.1]

  1. ôi buồn quá, haran ơi cố post nhanh lên nhé
    mình muốn đọc kết thúc lắm rồi,hai anh chị cứ thế này
    thì buồn lắm TT__TT
    thanks, truyện hay lém

  2. Lúc trước em cũng từng nghĩ, nếu k thể mang lại hạnh phúc cho ng mình yêu, em sẽ rời bỏ, để ng ấy có đc hạnh phúc thật sự mà ng ta đáng có. Nhưng đọc cái này xong em thấy dường như mình đã quên mất cảm nhận của ng ta mất rồi…

Nói iêu bạn Haran đi ~o(≧▽≦)o~

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s