Kết hôn không đơn giản – [Chương 8.2]

Hai người nhìn nhau hồi lâu, Cố Hằng Chỉ mím môi, một giọt nước mắt không kìm nén được rơi xuống, anh mở miệng. “Anh xin lỗi”.

Những gì anh chưa nói phía sau câu này, anh hiểu Từ Minh Bồng đã biết.

Cô lắc lắc đầu, để anh nắm lấy bàn tay bị thương, cảm nhận hơi ấm từ anh.

“Anh xin lỗi, đã làm em bị thương”.

“Không có gì”.

Đôi mắt long lanh của Từ Minh Bồng ngắm anh thật tỉ mỉ, thầm tưởng nhớ lại mười bảy năm họ đã cùng nhau vượt qua. Nghĩ đến lúc anh đánh nhau vì mình, những chuyện cỏn con, anh bị phạt nhưng chẳng bao giờ nhắc tới, lúc anh thay cô nuôi mèo con, lúc đầu không quen, tay chân luống cuống, vết mèo cào đầy tay. Nghĩ đến việc anh bênh vực cô khi cô bị bạn trai bắt cá hai tay… Không có lúc nào, nơi nào là anh không ở cạnh bên cô….

Nhớ lại rất nhiều thứ, anh đúng là bảo bối trân quý của cô, khiến cô muốn quý trọng hết lòng, từ lúc chào đời đến nay, lần đầu tiên trong đầu cô có một khao khát bảo vệ ai đó mãnh liệt đến thế…

Cô nhẹ nhàng vuốt mặt anh, cúi người đặt một nụ hôn lên má, trông anh tiều tụy quá.

Nhưng dù thế nào, anh vẫn còn sống, vẫn có thể gọi tên cô, bàn tay nắm lấy tay cô vẫn ấm áp, trong lồng ngực vẫn thình thịch nhịp đập của sinh mệnh, chỉ cần như thế, Từ Minh Bồng đã cảm tạ đất trời lắm rồi.

Hai người môi kề môi, hôn thật say đắm, như một nghi thức xác định sự tồn tại của đối phương.

Đây là lần đầu tiên Từ Minh Bồng chủ động hôn anh sâu đến thế, nụ hôn mang theo tình cảm mãnh liệt không kìm chế được, bất chợt nhận ra mình đang làm gì, cô đỏ mặt hồng tai, đang muốn rút lui lại bị anh nắm tay, giữ lấy lưng.

Môi bị chiếm cứ lần nữa, dồn sức siết lấy, Từ Minh Bồng mềm nhũn hết tứ chi, ngực nóng hừng hực, như có người đổ nước trái cây vào đầu cô, vị vừa ngọt vừa chua xót.

Lúc này cô không trách anh lựa không đúng lúc, vì chính cô là người bắt đầu đầu tiên… Sau lưng là cửa sổ ốp kính, cũng không biết vừa rồi có bao nhiêu bác sĩ y tá đi ngang qua nhìn thấy, cô nghiêm mặt, hai má ửng hồng, Cố Hằng Chỉ nhìn cô xấu hổ cứng đờ hết cả người đột nhiên bật cười, hai mép xếch cao lên, cười rõ to, còn có chút ngớ ngẩn trong đó.

Ngực Từ Minh Bồng thắt lại, đã lâu lắm cô chưa thấy anh cười như vậy, dù nằm trên giường bệnh với khuôn mặt xám xịt, nụ cười vẫn sáng rỡ như ánh nắng mặt trời, xua đi mây đen u ám. Cô thật không dám tin, đã nhiều năm như vậy bản thân vẫn bị cuốn vào nụ cười của anh, một nụ cười tươi tắn hấp dẫn…

Bây giờ cô mới hiểu, yêu một người nào đó vốn không hề có giới hạn, tưởng rằng mình đã yêu đủ, không thể yêu thêm, nhưng cô đã sai, hóa ra cô yêu anh nhiều lắm, còn nhiều hơn chính cô tưởng tượng, cho nên khi anh nói hãy ly hôn, cô đã bị đả kích rất lớn.

Không có anh, cuộc đời cô không còn đầy đủ nữa.

Cô cầm lấy tấm bảng, viết lên. “Từ này về sau em sẽ làm chủ trong nhà, anh phải nghe em”.

Cố Hằng Chỉ nở nụ cười. “Vậy, bà chủ, bà thấy thịt bò hầm ngon hơn hay kho ngon hơn?”.

“Kho ngon hơn, còn nữa, tôi không thích ngọt lắm đâu”.

Hai người nhìn nhau cười, nắm chặt tay nhau. Hai năm trước, khi anh cầu hôn cô, cô còn tưởng cả đời mình đã không còn duyên phận với tình yêu nữa, cô còn hâm mộ khi thấy bạn thân kết hôn tình cảm dạt dào, mà không phát hiện ra tình yêu đã ở cạnh cô, từ rất lâu rồi……….

Hiện tại, cô không cần hâm mộ bất kì ai nữa.

Cố Hằng Chỉ chỉ còn vết thương ở đầu, còn tay chân vẫn bình thường. Sau khi xác nhận não bộ không còn vấn đề gì nữa, cũng muốn hoạt động thân thể, nên quyết định sẽ xuất viện.

Lần này về nhà khác với lần trước, lần này anh phải thừa nhận mình không có hy vọng nghe được nữa. Vị trí của khối máu quá sâu, thời gian mổ sẽ rất dài, não thiếu dưỡng khí, tế bào hoại tử, có khi còn nghiêm trọng hơn. Kết quả ca mổ đã quá rõ ràng, phải thay đổi những thói quen trong cuộc sống nữa, anh không thể cứ ở nhà ăn ngồi chờ chết, mặc dù thật muốn làm một đức ông chồng nội trợ, nấu ăn, đi chợ mua đồ.

Trước khi xuất viện, anh đã đọc rất nhiều sách tham khảo, quyết định sẽ học đọc khẩu hình miệng, nhưng rất ít nơi ở Đài Loan dạy cái này, anh đành tự học.

Cố Hằng Chỉ nghỉ việc ở công ty, cả ngày cắm rễ trước tivi, nhìn chằm chằm vào mồm mấy diễn viên hí kịch truyền hình. Tin tức Đài Loan nói rất nhanh, Từ Minh Bồng tìm cho anh mấy vở “Đại môn” với “Vương triều Ung Chính” linh tinh gì gì đó toàn diễn viên hí kịch, để anh nhìn miệng họ cho dễ.

Cố Hằng Chỉ không thể tiếp tục đi làm, may là hai người bình thường chi tiêu không lớn, còn có tiền tiết kiệm gửi ngân hàng, rồi tiền bảo hiểm, v.v… Nếu đầu tư đúng chỗ có thể sinh lời không ít, ba mẹ hai đứa nghe xong chủ ý của anh tất nhiên không chấp nhận. Ông Cố mặc dù không nói ra miệng, nhưng thấy con trai gặp nạn vẫn đưa lưng ra chống đỡ mà không trách trời trách đất, cố gắng tìm phương hướng giải quyết, ông thầm nghĩ trong lòng nếu nhà họ Cố của ông sau này thật không có ai nối nghiệp, con trai ông coi như vẫn không làm thất vọng liệt tổ liệt tông.

Đảo mắt đã hơn một tháng đi qua, nhiệm vụ mỗi ngày của Từ Minh Bồng vẫn như cũ — đọc diễn cảm. Vợ cầm một quyển sách, đọc từng chữ từng chữ một, chồng cầm sách vừa nhìn, vừa đọc khẩu hình miệng vợ, nhận biết chữ.

Đêm nay, anh đưa cho cô một quyển sách. “Hôm nay em đọc cái này nhé!”.

Từ Minh Bồng cầm lấy, liếc qua nhan đề, dở khóc dở cười. “Bảo em đọc thơ tình cho anh nghe hả?”.

Cuốn sách anh đưa là quyển “Tuổi xuân không hối tiếc” của Mộ Dung, Cố Hằng Chỉ trộm cười thỏa mãn, vỗ vỗ giường thúc giục. “Nhanh chút nhanh chút”.

Được rồi, dù sao anh cũng đâu nghe thấy giọng cô.

 Ý nghĩ như vậy đột nhiên xuất hiện, cô không thể phủ nhận mình buồn vì điều đó, có khi cô đang làm gì đó theo thói quen gọi anh, nhưng gọi vài tiếng mới chợt nhận ra, anh có nghe được đâu.

Mai nhé, truyện sắp hết buồn rồi, các nàng gắng lên nào ^^

5 thoughts on “Kết hôn không đơn giản – [Chương 8.2]

Nói iêu bạn Haran đi ~o(≧▽≦)o~

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s