Kết hôn không đơn giản – [Chương 9.3]

Bảo là 3 chap thôi :”> cơ mà ta ham hố *hê hê*

Kết thúc trong “Philadelphia” đầy tiếc nuối, nhân vật do Tom Hanks thủ vai tuy thành công trong việc chứng minh sự khác biệt của bản thân, nhưng cuối cùng vẫn không tránh được cái chết. Trong phim có một đoạn rung động lòng người, nhân vật chính bệnh sắp ra đi vẫn cố gắng hét lên —

“Cuộc sống vẫn tiếp tục, tôi chính là cuộc sống, là thiên đường trong mắt mọi người. Cuộc sống của mọi người khắp nơi, máu và cát bụi thì sao? Tôi là thần thánh… Tôi đã bị lãng quên… Tôi là đấng tối cao trên trời, sẽ biến nhân gian thành thiên đường — Tôi là tình yêu! Tôi là tình yêu!”.

Cô nhắm mắt, gấp quyển sổ lại. Nếu điểm xuất phát của anh là vì yêu, thì, cô nên lấy tình yêu mà đáp trả, không nên ngây thơ chất vấn anh.

Cô viết xuống một câu nữa, trong lòng dần bình tĩnh lại, đến “thành phố của tình anh em”, cô tin mọi chuyện cực khổ rồi sẽ qua đi.

Trải qua mười giờ trên máy bay, rốt cuộc Từ Minh Bồng cũng tới Philadelphia, nước Mỹ.

Cô hoàn toàn không có thời gian thưởng thức vẻ đẹp của thành phố, vừa bước ra khỏi sân bay liền gọi taxi, vì muốn tạo bất ngờ cho Cố Hằng Chỉ, nên khi đến phòng khám, cô liền đến phòng tiếp tân hỏi đường đến phòng bệnh Cố Hằng Chỉ từng kể.

Mặc dù là bệnh viện tư, nhưng quy mô không hề nhỏ so với bệnh viện Đài Loan. Trong này có quy định thời gian thăm bệnh đủ thứ, còn phải kiểm tra trước khi vào khu vực phòng bệnh. Xung quanh đều là cây xanh, nếu không thấy y tá bác sĩ đi lại trên hành lang, chắc cô sẽ hoài nghi mình đang đi thăm trường học.

Đi đến, gặp một bác sĩ tóc vàng cao to, anh nhìn cô, đôi mắt xanh trợn tròn kinh ngạc. “Pun Pun?”.

(*phiên âm tiếng Anh của từ “Bồng Bồng” là Peng Peng, anh zai tây này đọc nhầm thành Pun Pun =)) )

“Hả?”. Từ Minh Bồng ngạc nhiên, nhìn kỹ anh ta, xác định mình không quen người đàn ông tóc vàng mắt xanh này. “Anh là…”.

Cô dùng tiếng Anh hỏi, thấy đối phương hình như đã xác định danh tính của cô, khóe miệng nhếch lên thân thiện tiến đến. “Đúng rồi, cô đúng là Pun Pun, nhìn cô giống trong ảnh như đúc!”.

Pun Pun… Lần đầu nghe không rõ, đến lần thứ hai, Từ Minh Bồng cảm thấy da đầu run lên một trận. “Anh có thể gọi tôi là Angela”. Nghe anh nhắc đến ảnh chụp, chắc là người quen của Hằng Chỉ?

“Ok, Angela, tôi cứ nghĩ cô sẽ đến muộn hơn”. Bác sĩ tóc vàng đẹp trai nhíu nhíu mày. “Đúng rồi, tôi còn chưa giới thiệu, tôi là Chris Lee, bác sĩ của anh Cố. À, tôi biết cô là ai, dùng tiếng Trung nói thì, gọi là… Tim nhỏ*?”.

(*nguyên văn là : 小恬心 – tiểu điềm tâm)

“………………”. Là vợ yêu bé nhỏ phải không*? Từ Minh Bồng quyết định bỏ qua cách phát âm không rõ của anh bác sĩ. “Tôi là vợ anh ấy, có thể dẫn tôi đến gặp anh ấy được không?”.

(*nguyên văn : 小甜心 – tiểu ngọt tâm = người yêu ngọt ngào bé nhỏ =)) hình như hai từ 恬 và 甜 anh bác sĩ soái ca bị nhầm, cơ mà ta cũng chả biết đâu, chém bừa í mà =)) )

Vị bác sĩ trẻ tuổi nhiệt tình hào phóng, chắc là rất hợp tính với Hằng Chỉ đi? Tâm tình hồi hộp ban đầu của cô thả lỏng một chút, không ngờ gặp vẻ mặt muốn nói lại thôi của Chris, ngập ngừng. “Tới văn phòng tôi nói chuyện đã!”.

Vì sao? Cô không hiểu, nhưng chắc bác sĩ có gì quan trọng muốn cô biết. Từ Minh Bồng gật gật đầu, theo bản năng đặt tay lên ngực ngăn nỗi sợ hãi, thái độ cỉa Chris vẫn cực kỳ thân thiết. “Lần đầu tiên chị đến Philadelphia? À, vậy nhất định chị phải nếm thử mấy món đặc sản ở đây, nhà ăn của chúng tôi đồ ăn phong phú lăm, nhất là thịt bò, pho mát Fort…”.

Anh ta cứ nói quang quác quang quác, kéo cô vào trong văn phòng, bên trong sáng sủa sạch sẽ, rất giống thư phòng bình thường. Anh mời cô ngồi trên sofa, nhờ cô y tá pha hai ly cafe, nhấp một ngụm rồi nói. “Tốt lắm, tôi phải nói cho chị hay, ca mổ của anh Cố vừa kết thúc xong”.

“…… Cái gì?!”. Từ Minh Bồng tròn mắt, không thể tin. “Không đúng, không phải lịch mổ của anh ấy là vào cuối tháng sao?”. Mà hiện tại… Còn chưa đến giữa tháng!

Đầu ngón tay cô run lên, hơi ấm từ tách cafe tỏa ra không thể trấn định cô nổi, vì sao lại mổ trước lịch? Có phải phát sinh tình huống nguy hiểm gì không?. “Làm sao có thể…”.

“Đây là quyết định của anh Cố, chúng tôi đã bàn bạc kỹ, chuyển ngày mổ sang hôm nay”. Chris nói, vẻ mặt nghiêm nghị. “Chúng tôi tôn trọng ý kiến của bản thân người bệnh, vị trí của khối máu rất sâu, chúng tôi đánh giá rút ngắn thời gian phẫu thuật sẽ rất phiêu lưu, nhưng anh ấy không muốn người nhà chịu giày vò nữa”.

Từ Minh Bồng như bị sét đánh, cả người cứng đờ, không nhúc nhích nổi.

Tin không lường trước được giáng xuống đầu cô, vì sao anh cứ thích độc đoán như vậy? Ngay cả quyền lợi ngồi ngoài phòng mổ chờ anh cũng không cho cô. Đã hai tháng kể từ khi họ nói chuyện lần cuối qua MSN, một chữ anh cũng không tiết lộ cho cô biết… Từ Minh Bồng dụi hai mắt, hốc mắt nhói đau, không muốn rơi lệ trước mặt người ngoài, nhưng cuối cùng vẫn nhịn không được mà trào nước mắt.

Chris kinh nghiệm phong phú với những trường hợp thế này, chờ cho cô ổn định cảm xúc, mới mở miệng. “Ca mổ rất thành công, không tổn thương đến thần kinh, cũng không xuất huyết nhiều. Không có gì ngoài ý muốn, chờ hết thuốc mê, thân thể anh ấy hồi phục sẽ tỉnh lại. Chị có thể vào gặp anh ấy, nhưng bâu giờ thì chưa được, có gì cần nói, chờ anh ấy tỉnh chị cứ hỏi”.

Im lặng một lúc, Từ Minh Bồng lau nước mắt, gật gật đầu.

Chris dẫn cô vào phòng hồi sức, ca mổ vừa kết thúc cách đây một giờ, trong phòng vẫn còn vài bác sĩ đang quan sát tình hình hậu phẫu của anh. Cố Hằng Chỉ nằm một chỗ, đầu quấn băng trắng, trên mặt bịt máy thở oxy, thân thể còn nối vào mấy cái ống nữa, chỉ số máy đo vẫn đang tính là tốt, không có dấu hiệu nhiễm trùng, nhưng mổ não thì thời gian tỉnh lại không thể xác định.

Nhìn anh như vậy, Từ Minh Bồng vừa đau lòng vừa tức giận, mọi cảm giác hỗn độn đánh nhau bên trong cô, không thể dung hợp.

Chris nói cho cô biết dù quá trình phẫu thuật có thuận lợi nhưng cũng không thể đảm bảo anh sẽ tỉnh lại vô sự, Từ Minh Bồng nghe, một mặt cảm thấy chỉ cần anh tỉnh lại là đã tốt lắm rồi, nhưng mặt khác không cách nào chấp nhận nổi hành vi của anh.

“Cái tên chết tiệt này…”.

Cô mắng bằng tiếng Trung, Chris nghe thấy. “Vằn thắn? Chị đang nói tới đồ ăn Trung Quốc sao?”.

Từ Minh Bồng nghe vậy dở khóc dở cười, cảm giác bực mình liền tản đi, đột nhiên thấy buồn cười không chịu nổi.

“Tạm thời anh ấy còn chưa tỉnh, chị cứ nghỉ ngơi trước đã, ngày mai hẵng đến thăm anh ấy. Đương nhiên, nếu chẳng may có biến cố gì chúng tôi sẽ gọi chị ngay… Thoải mái, chỉ là nếu chẳng may thôi mà!”.

Chẳng may cái đầu anh ta! Tốt nhất anh mau tỉnh lại đi ông chồng tôi ơi!

Mềnh kết anh bác sĩ soái ca thế :”>

Mọi người có thể tìm kiếm thông tin bộ film Philadelphia tại đây – Film kinh điển về đề tài đồng tính và HIV 

Advertisements

10 thoughts on “Kết hôn không đơn giản – [Chương 9.3]

    • Tối qua chị được đọc 4 chương lun á. Thích quá chời. Cảm ơn Haran nhều nờ! Mấy chương gần đây hum còn không khí ảm đảm lúc mờ oppa Hằng Chỉ bị máu tụ nữa. Có chương đọc trào nước mắt. Huhu. Vì tình yêu của chị Bồng Bồng nên anh ấy đã lấy lại được phong độ và có nghị lực để đi Mỹ chữa trị. Hi. Anh bác sĩ cũng đẹp trai. “Pun Pun”. =))

  1. Em uj, ngay maj chj cung end truyen edit duy nhat chj edit. Hoc lam ong xa ak. Truyen do la chj vo bj benh bach cau nang lam ak nhung cuoj cung cung dc hjen tuy. Ma sao chj em mjnh chon 2 truyen nay tuy k gjong nhau nhjeu nhung laj cung gu ak. Ngay maj em cung hoan truyen nay nhen. O la la, edit xong chj nghj daj han su nghjep edit. Nam 2k12 quay laj. Chj cho truyen moj cua em.

Nói iêu bạn Haran đi ~o(≧▽≦)o~

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s