Kết hôn không đơn giản – [Chương 8.4]

Cố Hằng Chỉ lót một lớp khăn mềm vào cái làn, cẩn thận đặt Lady đang bị thương hôn mê vào đó, đặt một lớp khăn khác lên miệng vết thương cho nó.

Hai vợ chồng mặc nguyên quần áo ngủ, gọi quản lý tòa nhà báo cảnh sát dùm họ, tiện thể trông nhà dùm, rồi kêu taxi đến bệnh viện thú y. Trên đường, Cố Hằng Chỉ nắm cánh tay dính máu của cô, lo lắng hỏi. “Em có bị thương không?”.

Từ Minh Bồng tái nhợt, nghiêm mặt, lắc đầu, Cố Hằng Chỉ mới nhẹ nhàng thở ra.

Buổi tối đó đúng là hỗn loạn, bọn họ đem Lady đến bệnh viện, còn phải về nhà để giải thích với cảnh sát, Cố Hằng Chỉ không thể để cô về một mình, Từ Minh Bồng cũng không dám tùy tiện hành động một mình, hai người trở về căn hộ thì cảnh sát đã đến, cô kể cho họ nghe toàn bộ sự việc, miêu tả diện mạo tên trộm, cảnh sát nhìn về phía Cố Hằng Chỉ. “Còn… Khi đó anh nhà ở đâu hả chị?”.

“Anh ấy không biết, anh ấy đang ngủ”.

“Hả?”.

Từ Minh Bồng thản nhiên nói. “Tai anh ấy không nghe được”.

“Ôi, hóa ra là vậy”. Chú cảnh sát xấu hổ liếc mắt nhìn người chồng khỏe mạnh đứng kia, nhìn không ra, thì ra anh ta bị điếc?. “Thật may vợ anh đã tỉnh táo, tên đó cũng chỉ là trộm vặt…”.

Trộm vặt? Chỉ là một tên trộm vặt cũng đủ làm cô sợ chết khiếp, vẻ mặt Từ Minh Bồng đờ đẫn, không nói nên lời.

Kiểm kê toàn bộ tài sản mất cắp xong, cảnh sát ra về. “Chúng tôi về trước, hai người chờ đến khi trời sáng hãy đến cục cảnh sát lập hồ sơ”.

Từ Minh Bồng đờ đẫn gật đầu, Cố Hằng Chỉ đứng bên sắc mặt âm u, biểu tình nhìn cũng không tốt mấy.

Tới khi hết thảy đã ổn định, di động của Từ Minh Bồng reng lên, là bác sĩ thú y gọi tới. “Lady rất tốt, dù có bị thương nội tạng một chút, nhưng không nghiêm trọng, đêm nay chị cứ để nó lại đây cho tôi quan sát, ngày mai hẵng đến gặp nó”.

“Cám ơn anh…”. Đây đúng là sự kiện duy nhất đáng ăn mừng của hôm nay, Từ Minh Bồng thở phào một hơi, tìm trong đống hỗn loạn tấm bảng, viết cho Cố Hằng Chỉ xem. “Lady không sao rồi”.

Mặt Cố Hằng Chỉ không chút thay đổi, thấy cô bắt đầu thu dọn. Nhìn dáng vẻ cô bình tĩnh lắm, nhưng tay vẫn đang khiếp đảm run run, anh đi lên trước, dừng tay cô lại. “Trước tiên cứ ngủ đi, ngày mai anh dọn cho”.

Từ Minh Bồng bị ôm vào trong ngực, nhưng độ ấm của anh không an ủi được sự hoảng loạn trong lòng cô. “Em, em không ngủ được…”.

“Ngoan, không có việc gì nữa rồi”. Cố Hằng Chỉ nhìn biểu tình sợ hãi của cô, hôn lên môi cô. Anh ôm cô trở về phòng, sau đó cả hai cùng nằm trên giường, với lấy cái chăn quấn quanh cô thật chặt, xoa xoa lên lưng cô. “Không sao nữa rồi… Em không sao, Lady cũng không có việc gì…”.

Anh một lần lại một lần, kiên nhẫn an ủi cô, Từ Minh Bồng thế mới chậm chạp bớt run rẩy.

Vốn tưởng sẽ không ngủ được tối nay, nhưng thần kinh căng như dây đàn ban nãy, giờ thả lỏng toàn bộ, Từ Minh Bồng dần chìm vào giấc ngủ. Cố Hằng Chỉ ôm từ phía sau cô vợ được bọc trong chăn như cái kén tằm, khẽ vuốt mặt cô, xót xa nhìn thấy hàng nước mắt rỉ ra từ khóe mắt vợ.

Em chống cự đến giờ phút này, thật không hề dễ dàng đúng không em?

Ánh mắt anh kịch liệt đau, lồng ngực tức tối, hoàn toàn nhận ra sự bất lực của bản thân. Một tháng nay, anh nỗ lực học đọc khẩu hình miệng, dù vẫn chưa thể giao tiếp bình thường, nhưng cũng mơ hồ nhận ra được vài từ. Hơn nữa Từ Minh Bồng luôn tự giác giúp đỡ anh, nhìn khẩu hình miệng cô đã quen, vừa rồi cô nói chuyện với anh cảnh sát, không phải anh nghe được tất cả, nhưng…

“Anh ấy không biết, anh ấy đang ngủ”.

“Tai anh ấy không nghe được”.

Nét mặt cô thật bình thản, như thuật lại một điều bình thường hiển nhiên, ngay cả một câu oán giận cũng không có, chỉ yên lặng đáp trả, giống như cô sợ khi anh biết được sẽ chán ghét bản thân, thật cẩn thận. Nhưng khi gặp tên trộm trong nhà, anh lại không biết không thấy, còn nằm trong mộng đẹp ngủ ngon, một mình cô đối mặt với hắn, sẽ mang tâm trạng gì?

Còn nữa, nếu gặp phải tên trộm lỗ mãng hơn, không nghe lời cô dọa mà bỏ đi thì sao?

Anh không dám đoán thêm.

“Bồng Bồng…”.

Nhẹ giọng gọi vợ yêu trong lòng, Cố Hằng Chỉ siết chặt thêm vòng ôm, anh không biết phải làm gì để nghe được tiếng cô gọi, mặc dù trong lòng đau như dao cắt, cũng không thể nghe được tình cảm của chính mình. Anh nằm trong bóng đêm mở mắt thao láo, không thể ngủ. Mất đi khả năng nghe hóa ra là một chuyện thật đáng sợ, Cố Hằng Chỉ không muốn nghĩ quá nhiều về tương lai, cũng không muốn nghĩ về hiện tại, vì đối mặt với hiện tại, anh thấy tuyệt vọng…

Thật sự mình phải sống như thế này cả đời sao?

Một buổi tối tai họa tràn ngập như thế, anh sinh ra nghi hoặc với sự thật vốn tưởng bản thân đã chấp nhận.

Hết chương 8.

Các nàng hãy tin là Cố ca chưa bao vờ đầu hàng trước số phận :”) Xì poi thế thôi *hê hê*

5 thoughts on “Kết hôn không đơn giản – [Chương 8.4]

Nói iêu bạn Haran đi ~o(≧▽≦)o~

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s