Kết hôn không đơn giản – [Chương 9.4]

Từ Minh Bồng âm thầm mắng trong bụng, hai người cách một lớp kính, rõ ràng nhìn thấy nhưng lại không chạm vào được, thật sự ép người mà. Cô hiểu bây giờ có ở lại cũng không giúp được gì, thời gian thăm bệnh cũng đã hết, cô đành phải đi đến khách sạn đã đặt trước.

Khách sạn có kiến trúc khá cổ, Philadelphia là thành phố có từ rất xưa rồi, tràn ngập các loại truyền kỳ ma quái, nhưng Từ Minh Bồng tuyệt không thấy sợ. Quỷ rất có lợi, không giống mấy thần linh cao cao tại thượng, cô có thể thương lượng với quỷ, chỉ cần có thể làm cho Cố Hằng Chỉ khỏe lại, lấy đi nửa dương thọ của cô cũng không sao…

Trời à, mình đang nghĩ cái gì thế không biết?

Trong phòng khách sạn, Từ Minh Bồng nằm thả lỏng trên giường, nhìn trần nhà loang lổ, có cảm giác dở khóc dở cười. Cô khác ba mẹ, là người không hề mê tín, nhưng tại thời điểm này, khó tránh khỏi cầu nguyện, tin cậy quỷ thần. Ca mổ thành công — nghĩ đến bốn chữ này, bất luận thế nào cũng đã an ủi cô vô cùng, cô biết anh nhất định sẽ tỉnh lại, bởi vì lòng tin có sức mạnh rất lớn…

Một ngày hao phí hết sức lực, tại một nơi không quen biết, cô nặng nề chìm vào giấc ngủ, một giấc ngủ không mộng mị.

Một tuần sau, Cố Hằng Chỉ tỉnh lại.

Anh hồi tỉnh cũng không có gì kịch tính, chỉ là thuốc tê đã hết tác dụng, cơ thể phục hồi chức năng, đầu óc bắt đầu hoạt động, chẳng khác gì một người ngủ no mắt rồi… thì tỉnh.

Chris rất tin tưởng vào lần phẫu thuật này, việc anh ấy tỉnh lại cũng không ngoài dự đoán của anh, anh đã kiểm tra lần nữa sau khi Cố Hằng Chỉ tỉnh, xác định miệng vết thương và mọi thứ ổn định, nhưng suốt một năm không nghe được, khôi phục lại thính lực gây áp lực lớn lên bộ não, phải làm vật lý trị liệu một thời gian, anh ấy còn phải nghỉ ngơi và lấy lại sức khỏe để bộ não làm những việc còn lại. Phục hồi.

Anh làm trị liệu đã mười ngày. Trong suốt thời gian đó, Chris luôn hỏi Từ Minh Bồng. “Chị có muốn qua gặp anh ấy không?”.

Cô lắc đầu. “Không, hiện tại anh ấy cần nghỉ ngơi, tôi không muốn tạo gánh nặng cho anh ấy”.

Chris cười cười, không nhiều lời.

Gần cuối tháng, Cố Hằng Chỉ đã phục hồi tốt sau ca mổ, vẫn đinh ninh tuần tới Từ Minh Bồng sẽ đến đây. Anh phục hồi khá thuận lợi, chỉ cần không quá ồn ào, còn đối thoại bình thường thì không vấn đề gì. Chris Lee đưa hai tay ra, cười nói. “Chúc mừng! Hoan nghênh anh đã trở lại với thế giới ầm ỹ này!”.

Cố Hằng Chỉ nở nụ cười, mặc dù anh chàng này từ lúc anh tỉnh lại đến giờ cứ líu ríu như chim sẻ ồn muốn chết, nhưng đối với một người không nghe được gì đã một năm như anh, tiếng nói người khác như cứ tiếng trời vậy.

Nhưng mà, tươi cười trên mặt anh tắt ngúm sau một giây, mặt cứ đờ ra.

“Làm sao vậy… À, Angela, chị vào được rồi”. Chris vẫy vẫy tay, Từ Minh Bồng đứng ngoài cửa chờ bọn họ làm kiểm tra xong, bước vào. Biểu tình trên mặt cô rất thản nhiên, nhìn không ra hỉ nộ ái ố, Chris cười, giải thích. “Thật ra, chị ấy đã đến nửa tháng trước rồi, còn nói muốn mang cho anh một niềm vui bất ngờ”.

Niềm vui bất ngờ?! Anh nhìn là biết chỉ có bất ngờ chứ chả vui vẻ gì rồi đây!

Nửa tháng, trời a trời… Cố Hằng Chỉ dựng hết tóc gáy toàn thân lên, lấy lại được khả năng nghe giờ chẳng làm anh mừng rỡ gì nổi nữa, anh nhìn Từ Minh Bồng, biết phải giải thích cho cô rất nhiều chuyện, anh nói với người nhà ở Đài Loan là cuối tháng mới mổ… Tất nhiên là nói xạo.

Anh quay sang Chris, muốn nhờ anh ấy làm ơn nói cái gì đi, đối phương nhún nhún vai. “Thôi không còn vấn đề gì nữa, chắc hai người có rất nhiều chuyện muốn nói? Được rồi, vì thân thể khỏe mạnh, tốt nhất anh nên đi đứng nhiều vào”. Rồi nhìn về phía Từ Minh Bồng, cười. “Vườn trong viện rất đẹp, chị có thể nói anh Cố dẫn đi dạo”.

Anh ấy nói xong, cười meo meo theo những bác sĩ y tá khác rời khỏi phòng, trong phòng bệnh chỉ còn lại hai vợ chồng, Cố Hằng Chị bị ánh mắt của cô chíu thẳng vào rát như mèo cào ngực, chỉ có thể xấu hổ tìm đề tài để nói. “Lady… Có khỏe không?”.

Thực ra anh muốn hỏi cả hai vị “phu nhân”, một người một mèo. Từ Minh Bồng nghe xong, không lên tiếng, chỉ đi đến, kéo ghế dựa ngồi xuống, tiếp theo lôi tấm bảng ra, viết lên trên. “Đều khỏe”.

Da đầu Cố Hằng Chỉ bắt đầu run lên, cảm giác tê tê vì thuốc mê chưa hết tác dụng. “Bồng Bồng…”.

“Theo em đi”.

Cô không để ý đến anh, xoay người đi ra ngoài, Cố Hằng Chỉ không hiểu gì bước đi theo. Hai người đến chỗ điện thoại công cộng trong bệnh viện, cô dúi cho anh ít tiền lẻ, sau đó viết lên bảng. “Gọi cho ba mẹ, tự anh giải thích với bọn họ”.

Aizzz, hiện tại anh thật xác định, Từ Minh Bồng cực kỳ hiểu anh.

Cố Hằng Chỉ cầm lấy điện thoại, đút tiền vào, ngoan ngoãn nhấn tám con số.

“Mẹ? Con là Hằng Chỉ… Dạ, con khỏe lắm, mẹ à, ngày con mổ… À ờ, trước tiên, là vì bác sĩ cảm thấy ngày này mổ tốt… Dạ, lịch hoàng đạo là do lão tổ tông vĩ đại của Trung Quốc phát minh ra thôi, người nước ngoài cũng tin… Đúng rồi, cho con gặp ba chút đi mẹ…”.

Cố Hằng Chỉ nói chuyện với ba mẹ xong, đã hơn một năm không nghe được tiếng người nhà, lỗ tai anh nóng nóng, dù có bị mẹ lải nhải cũng thấy thực là khoái. Gác điện thoại lên, quay người lại, cảm giác hớn hở lập tức teo lại khi nhìn mặt Từ Minh Bồng. Tuy biết là việc này sớm hay muộn cũng phải bùng nổ, nhưng anh không nghĩ tới mình mới tỉnh dậy mà lại muốn tiêm thuốc mê cho bất tỉnh quên đi.

“Anh không muốn hai ông bà lo lắng…”.

Từ Minh Bồng gật đầu, đối với ba mẹ, chỉ cần trấn an họ là tốt rồi, nhưng còn với cô?

Nếu không phải cô qua đây sớm hơn dự kiến, chắc anh cũng sẽ lừa cô cho qua mọi chuyện như thế?

Băn khoăn của anh, bất an của anh, cô hiểu hết, nhưng vì hiểu hết, nên cô mới không vui. Thật may là anh khỏe lại, nhưng bây giờ cô không thể thản nhiên khi thấy anh lại gạt mình ra ngoài hiện thực như vậy nữa, đã là vợ chồng… Cô không muốn anh làm thế.

Cô cần thời gian suy nghĩ, nhưng Cố Hằng Chỉ cần có người chăm sóc.

“Đi tản bộ, vừa đi vừa nói”.

Cô viết lên bảng như thế, Cố Hằng Chỉ nhìn, đành phải gật đầu.

Xem ra bà xã đại nhân bốc hỏa lớn, chỉ sợ lúc này lành ít dữ nhiều….

Hết chương 9.

=)) “lành ít dữ nhiều” nha các nàng.

3 thoughts on “Kết hôn không đơn giản – [Chương 9.4]

Nói iêu bạn Haran đi ~o(≧▽≦)o~

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s