Yêu phải cô nàng bán thân – [Chương 8]

“Mẹ, Tử Xá tới, con xuống đón anh ấy”. Di động trên bàn vang lên, Mạnh Thiên Bình nhảy dựng khỏi chỗ ngồi, nắm di động lên quay đầu nói với mẹ.

Cô muốn tranh thủ thời gian này xuống lầu dặn Dịch Tử Xá trước, muốn anh đừng nói lung tung, nếu mẹ có hỏi cứ để cô trả lời, mặc kệ cô nói lời hoang đường gì cũng đều để tạo lòng tin với mẹ thôi, không có ý khác hoặc mơ tưởng gì, mong anh bỏ qua.

Ban nãy mẹ cúp máy với anh xong liền khẩn cấp hỏi cô liên tục 1 đống vấn đề.

Trong đó có liên quan cả vấn đề cá nhân của anh, rồi làm sao bọn họ quen nhau dẫn tới kết hôn, nhưng hỏi nhiều nhất vẫn là cặn kẽ từ đậu tới vỏ một tháng qua cuộc sống chung của cả hai như thế nào.

Cô từng nói với Dịch Tử Xá mẹ là thiên tài, tuy chỉ bàn trong phạm vi bếp núc. Nhưng nói thật, người chỉ một lần nếm thử đã có thể làm lại như đúc món ăn của tất cả các quán như mẹ cô sao có thể không thông minh được?

Mẹ luôn rất thông thái, chỉ không thích bon chen cùng thời vận mà thôi.

Lấy phải người chồng đoản mệnh, trước khi chết còn vì sinh bệnh mà tiêu tán hết gia sản, để lại cho bà 2 đứa con nhỏ dại, bà vất vả lắm mới nuôi được 2 đứa nên người, chống đỡ để cuộc sống không quá túng bấn mấy năm trời cho đến tận khi mất đi cánh tay phải và công việc, rồi phải đón nhận tai họa xảy ra trên người con gái mình.

Mẹ, không chỉ thông minh, bà còn rất kiên cường. Mạnh Thiên Bình cảm thấy sự kiên cường của cô là di truyền từ mẹ, còn Sĩ Ngạn được bà di truyền cho thông minh.

Tóm lại, đối mặt với mẹ không được sơ sẩy, cô phải cẩn trọng mới được, cũng phải cảnh báo Dịch Tử Xá biết cách ứng phó.

“Anh ở đâu?”. Tiếp điện thoại, cô lấy tốc độ nhanh nhất bay nhanh xuống lầu.

“Vừa ngừng xe, xuống xe chuẩn bị tới nhà mẹ vợ”.

Anh còn có tâm tình nói giỡn với cô, sắp chết tới nơi rồi!

“Hướng nào? Xe đậu ở đâu?”. Cô nhanh chóng hỏi.

“Sao vậy, đậu xe ở đây sẽ bị xe cẩu kéo đi sao?”.

“Rốt cuộc anh ở đâu?”.

“Cửa hàng bánh ngọt đối diện ngõ”. Giọng nói sốt ruột của cô cũng làm anh lo lây.

“Ở đó chờ em”. Cô đã xuống tới lầu 1, đẩy cổng chạy tới cửa hàng bánh ngọt theo lời anh nói.

Cửa hàng đó chỉ cách nhà cô chưa đầy 200m, lập tức tới ngay.

Mạnh Thiên Bình thấy anh nhìn cô, đi về phía cô, nhưng cô không dừng bước chạy, vội vã đến trước mặt anh, chụp lấy cánh tay anh kéo đi.

“Đi, lên xe”.

“Lên xe? Vì sao muốn lên xe?”. Anh kinh ngạc, hơi giãy ra. “Đã tới nơi rồi, ít nhất cũng phải chào mẹ – ”.

“Lên xe trước! Em có lời muốn nói với anh”. Cô nhịn không được ngắt lời.

“Có chuyện thì cứ nói, cần gì phải lên xe?”.

Cô lo lắng quay đầu nhìn, chỉ sợ mẹ đuổi theo sau, gặp cảnh 2 người bọn họ bày mưu. May mắn, cô không thấy bà đâu.

“Tự nhiên anh chui đầu vô lưới nói với mẹ muốn tới đón em làm chi?”. Đầu vừa chuyển, cô lập tức nhăn mặt hỏi anh.

“Lúc trước anh đã nói trong điện thoại sẽ cùng em về nhà, sao em lại tự về, còn đi xe bus? Muốn hại chết anh hả!”. Mặt anh cũng nhăn nhúm như mặt cô, tức tối mắng ngược lại cô.

Mạnh Thiên Bình trợn mắt nhìn anh, hoàn toàn không biết anh đang nói gì, nhưng bây giờ không phải lúc thắc mắc.

“Bây giờ cấp bách lắm”. Cô nói. “Vì anh nói với mẹ em chuyện chúng ta kết hôn nên vừa rồi mẹ hỏi em rất nhiều vấn đề, em chỉ đơn giản trả lời chút xíu, để tránh mẹ cũng hỏi anh, 2 người chúng ta lại đáp khác nhau”. Không đợi anh phản ứng, cô lại nói tiếp –

“Chúng ta quen nhau được chừng hơn nửa năm, cách chúng ta quen biết cứ giữ như trước : anh thiếu chút nữa lái xe đụng phải em, sau đó đưa danh thiếp muốn bồi thường cho em. Em không tìm anh, nhưng chúng ta tình cờ gặp lại, anh bắt đầu theo đuổi em – ”.

Nghe đến đó, Dịch Tử Xá không khỏi nhướng cao mày.

“Em phải trả lời vấn đề của mẹ, nói vậy có vẻ hợp lý”. Hai má nóng nóng đỏ lên, Mạnh Thiên Bình nhịn không được giải thích với anh.

“Em nói tiếp đi”. Anh gật gật đầu, tỏ vẻ anh hiểu lý do của cô.

“Nhưng em từ chối sự theo đuổi của anh, vì em vẫn cảm thấy mình không xứng với anh, nhưng chuyện Sĩ Ngạn – chuyện tai nạn của Sĩ Ngạn – đẩy em vào đường cùng, chỉ có thể cầu xin anh giúp đỡ”.

“Sau đó anh thừa nước đục thả câu bức em lấy anh?”. Dịch Tử Xá nhịn không được nói.

“Anh không phải loại người như vậy”. Cô nhíu mày với anh, giống như đang trách cứ.

“Chứ là loại người nào?”. Anh ngạc nhiên.

Cô không trả lời vấn đề của anh, còn nói tiếp. “Anh nghe em gặp khốn cảnh, không chút do dự lập tức cho em mượn 100 vạn tiền mặt, hành động khẳng khái làm em cảm động lại cảm kích, hoàn toàn không biết cám ơn anh thế nào, cho nên – ”.

“Đành phải lấy thân báo đáp?”. Anh chu môi tiếp lời.

“Không phải”. Cô trừng mắt liếc anh 1 cái, có điểm bực bội vì anh hễ chút lại giỡn luôn miệng. “Anh để em nói hết đã có được không?”.

Anh nhún vai, ngậm miệng.

“Cho nên em liền đáp ứng làm bạn gái anh, vì công việc của anh quá bận rộn nên em quyết định chuyển tới nhà anh ở, tăng thêm thời gian tìm hiểu giữa cả 2. Cuối cùng vì em yêu anh mới đồng ý lời cầu hôn, gả cho anh. Nhưng vì công việc của anh thật quá sức bận rộn, nên không có thời gian về nhà mẹ đẻ với em, còn em vì lo lắng trở về 1 người cũng không được, mẹ sẽ không tin nên cũng không dám về”.

“Mẹ tin chuyện hoang đường đó?”. Dịch Tử Xá vẫn không kìm được, cảm thấy tài năng nói dối của cô đúng là 1 chút thiên phú cũng không có.

“Mẹ em cũng không nói bà sẽ không tin!”. Cô trừng mắt, cảm giác như bị làm nhục.

Anh lim dim. “Tin anh đi, bà không tin đâu, ở trong lòng ấy”.

Mạnh Thiên Bình vốn định phản bác, nhưng nghĩ đến nếu anh nói đúng, mẹ căn bản không tin lời cô, mà cô cứ nghĩ bà tin còn ba hoa chích chòe nói dối như thế… Trời ạ, nếu thật thì làm sao gột sạch vết nhơ nổi? Cô càng nghĩ càng hoảng, càng nghĩ càng muốn khóc.

“Dịch Tử Xá, bây giờ phải làm sao?”. Cô nhanh nắm lấy ống tay áo anh, vẻ mặt bất lực và khủng hoảng, gấp tới độ sắp khóc.

“Anh đã nói sẽ về cùng em mà em không nghe, giờ thì đáng đời chưa?”. Anh hừ mũi, lời thì ác liệt nhưng tay vẫn nhẹ nhàng nắm lấy tay cô. “Ngoại trừ chuyện hoang đường đó, em còn nói gì với mẹ?”.

“Một ít chuyện sinh hoạt hằng ngày. Mẹ thật thông minh, muốn biết kĩ càng mấy thứ nhỏ nhặt nữa”.

“Vậy sao em ngốc thế? Thông minh không phải di truyền sao?”. Anh chế nhạo cô.

Mạnh Thiên Bình dừng chân, tức giận liếc anh. Cô sắp khóc tới nơi, anh còn chế nhạo! Không ngờ anh lại thình lình cúi người, hôn cô 1 cái.

Cô cứng họng, ngơ ngác nhìn anh, hoàn toàn không hiểu chuyện gì xảy ra. Cô tròn mắt. “Anh làm gì?”.

“Nhìn em tức thật đáng yêu, làm anh kìm lòng không được”. Anh nhếch miệng nói.

Cô lại tròn mắt, cảm giác trong người có luồng khí nóng phóng thẳng lên mặt.

“Anh còn giỡn được, bây giờ là lúc nào rồi còn có tâm tình chơi giỡn!”. Cô nghiêm giọng trách cứ, không nghĩ tới anh nhìn cô tức giận đỏ mặt lại càng thấy dễ thương, hai mắt cô bị đèn đường chiếu sáng, xấu hổ khiếp sợ gì đều đã bày ra không sót một thứ dưới mắt anh.

Dịch Tử Xá không thể ngăn mình động lòng, trái tim anh đập loạn, không kiềm chế được đưa 1 tay ra kéo cô vào lòng, hôn cô lần nữa. Nụ hôn này so với cái hôn chuồn chuồn lướt nước ban nãy hoàn toàn khác, anh hôn cô nhiệt tình mà mạnh bạo, dịu dàng mà nồng cháy hôn cô, đến nỗi đầu óc cô choáng váng, quên sạch mọi thứ.

“Khụ! Khụ!”.

Trận ho khan thình lình ở ngã tư đập tỉnh hai kẻ si tình môi kề môi thắm thiết.

Dịch Tử Xá siêu cấp khó chịu bị người khác quấy rầy, hơn nữa bà xã đại nhân đột nhiên dùng sức đẩy anh ra, càng làm anh khó chịu tới cực điểm. Anh quay đầu tính trừng mắt nhìn kẻ chết tiệt vừa can đảm dám quấy rầy 2 vợ chồng bọn họ, đang định chửi ầm lên thì –

“Mẹ!”. Mạnh Thiên Bình xấu hổ đỏ bừng mặt, khẽ gọi 1 tiếng.

Mặc dù bị hoảng hồn vì người phá rối 2 vợ chồng lại là mẹ vợ, Dịch Tử Xá vẫn cố gắng không để lộ mình đang sợ hãi, trầm ổn cúi đầu chào bà.

“Mẹ”. Anh cung kính gọi, kế tiếp nhìn bà cười 1 cái lóa mắt tưởng chiếu sáng được cả trời đêm. “Lần đầu gặp mặt, mẹ khỏe, con tên Dịch Tử Xá, trễ như vậy mới tới chào mẹ, mong mẹ tha thứ. Còn có – a? Con quên mang xuống xe”. Anh ngạc nhiên nhìn hai tay trống trơn.

“Cái gì vậy?”. Mạnh Thiên Bình hỏi.

“Chờ anh 1 chút”. Anh không trả lời, chỉ nói như vậy rồi xoay người rời đi.

Mạnh Thiên Bình và mẹ nheo mắt nhìn, bước theo.

Nhìn anh mở cửa xe, cúi người lục lọi lấy ra 1 hộp – rong biển núi nguyên bản?

Hai mẹ con không hẹn mà trố mắt, rồi quay qua nhìn nhau, vẻ mặt cực kì mờ mịt.

Ra là rong biển núi? Là 2 mẹ con nhìn lầm, hay anh thứ anh cần lấy còn nằm trong xe, hay trong hộp giấy này không phải rong biển mà là cái khác?

“Rầm!”.

Cửa xe đóng lại, hiển nhiên trong xe không có thứ khác, vậy ra –

“Mẹ, con biếu mẹ”. Dịch Tử Xá cầm 2 tay đưa cho mẹ vợ, sau đó nghiêm trang nói. “Tặng mẹ nguyên quả núi, chúc mẹ khỏe mạnh như núi”.

Không gian nháy mắt lặng im như tờ, không ai cử động, không ai lên tiếng, sau đó đột nhiên, Mạnh Thiên Bình phụt cười.

“Ha ha ha……”. Cô ôm bụng cười to, ngay cả bà Mạnh đứng bên cạnh cũng nhịn không được cười rộ lên.

Dịch Tử Xá không phải ngu ngốc, đương nhiên biết hành động của mình nhất định buồn cười, vì thực ra anh cố ý muốn đánh vỡ không khí ngại ngùng lần đầu gặp mặt mới xuất chiêu này, nhưng 2 mẹ con sao lại cười khoa trương vậy chứ?

Anh bất đắc dĩ nhìn 2 người, ánh mắt bất tri bất giác trở nên dịu dàng.

Bà Mạnh thu hết mọi cảnh vào trong tầm mắt, tuy lời con gái kể lúc nãy đầy lỗ hổng, vừa nghe bà đã biết nó nói dối mình. Nhưng ánh mắt không bao giờ gạt người, khi con gái nói cho bà nghe chàng trai này tốt thế nào, trong mắt chứa đựng hạnh phúc và quan tâm, bà luôn chú ý.

Về phần chàng trai trước mắt, tuy rằng bề ngoài trẻ tuổi, khí chất phi phàm, khí thế bức người, nhưng ánh mắt vẫn ngóng nhìn con gái bà dịu dàng nồng thắm, cậu ta thực lòng yêu nó.

Bọn họ là lưỡng tình tương duyệt*, không có gì miễn cưỡng trong đó, như vậy là đủ rồi.

(*lưỡng tình tương duyệt – 两情相悦 = tình cảm đến từ cả 2 phía)

Lo lắng suốt 1 tháng rốt cuộc cũng buông lỏng được, bà nghĩ, chắc bà ngủ ngon được rồi?

Nhất định là được.

 ♥

Bà Mạnh lần đầu gặp Tử Xá không khí tương đối vui vẻ, trên thực tế có thể nói trò chuyện rất hợp, chỉ tiếc thời gian đã trễ lắm rồi. Bà Mạnh lộ ra biểu tình ‘mẹ vợ càng nhìn con rể càng vừa lòng’, Mạnh Thiên Bình cũng thả lỏng.

Cô bấu mấy ngón tay vào lòng bàn tay, ngăn chặn bản thân hoảng sợ xúc động muốn thét chói tai.

Dịch Tử Xá vì sao muốn làm như vậy, anh có hiểu mình đang làm gì không?

Trò chuyện với mẹ thật là vui, trái 1 tiếng mẹ vợ, phải 1 tiếng mẹ vợ làm bà cười rạng rỡ, cười không ngừng, anh còn nhận lời nhất định sẽ thường đưa vợ về nhà mẹ đẻ, cuối cùng còn mời mẹ hỏi bà có muốn dọn đến ở cùng 2 vợ chồng không, nói trong nhà vẫn còn dư phòng cho mẹ và em vợ ở.

Anh rốt cuộc đang làm gì, có nhớ quan hệ của họ chỉ là 1 hợp đồng không, đến lúc trình diễn xong sẽ tan cuộc?

Để chính mình diễn giả yêu thực anh đã là tội của cô, nên cô đã sẵn sàng tâm lý chịu phạt, biết mình nhất định sẽ đau lòng. Nhưng mẹ làm sai chuyện gì, vì sao cũng bị dìm xuống nước, sau này sự thật bọn họ chia tay nhau sẽ làm bà khổ sở thất vọng, chịu đả kích, phẫn nộ?

Ngay từ đầu cô đã không hy vọng mẹ gặp anh, cho dù mẹ có biết 2 người kết hôn hay không, cô cũng không hy vọng anh xuất hiện trước mặt bà, chỉ cần không tiếp xúc sẽ không sinh cảm tình, chỉ cần cảm tình không sâu, sau khi bọn họ ly hôn xong, mẹ sẽ khổ sở hay tức giận, nhưng ít nhất không bị tổn thương, còn bây giờ……

Thời gian trôi đi còn chậm hơn sên bò, Mạnh Thiên Bình như đứng đống lửa như ngồi đống than, phải miễn cưỡng cười vui với bọn họ.

Rốt cuộc, bà Mạnh đột nhiên nhớ tới mai không phải ngày nghỉ, Dịch Tử Xá phải đi làm nên chủ động chấm dứt cuộc nói chuyện, đứng dậy đuổi 2 vợ chồng về nhà nghỉ ngơi.

Bà kiên trì tiễn bọn họ ra tận xe, sau đi nhìn cả 2 lên xe, vẫy tay từ biệt, thẳng đến khi xe khuất dạng, hình ảnh bà vẫn đứng vẫy tay trong gương chiếu hậu.

Mạnh Thiên Bình đau lòng thiếu chút nữa rơi nước mắt, cô cảm thấy mình thật bất hiếu, thật xin lỗi mẹ. Cô phải nghĩ biện pháp ngăn chặn tình huống chuyển xấu sau này mới được.

“Dịch Tử Xá – ”. Cô xúc động mở miệng, muốn cùng anh nói, không nghĩ đột ngột bị anh ngắt lời.

“Giờ không cần nói chuyện với anh”.

Giọng anh chất lửa giận làm cô ngạc nhiên sửng sốt, không tự chủ được chuyển mắt nhìn anh, nghĩ mình nghe lầm.

Không, cô không nghe lầm, mặt anh lạnh lẽo, nhếch môi, hai tay nắm chặt vô lăng, tỏa ra hơi ‘anh đang giận’.

Nhưng vì sao anh giận, người nên giận và có tư cách giận là cô mới đúng, không phải sao?

Anh không nên kéo người nhà của cô liên lụy vào hợp đồng của bọn họ, không nên xúc động nhiệt huyết dâng trào vuột miệng thừa nhận chuyện bản thân không làm được, tối không nên đã biết là tuyệt vọng còn nhen cho người ta 1 tia hy vọng. Nghĩ đến đó, nghĩ đến cảm giác tương lai của mẹ, cô không thể chịu đựng được. “Chúng ta cần nói chuyện”.

“Anh đã nói bây giờ đừng nói chuyện với anh!”. Anh nghiến răng nghiến lợi.

“Chúng ta rất cần nói chuyện”. Cô không hề sợ hãi, kiên định nói.

“Chuyện gì?”. Cô cứ khăng khăng làm anh càng tức hơn, rít lên.

“Biểu tình của em đã quá rõ, chứng tỏ em không thích anh tới gần người nhà em, càng không hy vọng mẹ em thích anh, quý anh, hận anh hôm nay thà đừng tới, hận anh đáng lẽ không cần, không nên xuất hiện ở trong đời em!”. Dịch Tử Xá không khống chế được rống to, dừng xe gấp vào ven đường, để tránh gặp chuyện không may.

Mạnh Thiên Bình bị anh hét vô lỗ tai, ong ong, đầu cũng quay cuồng.

Cô không hề biết mình để lộ nhiều cảm xúc như thế, cứ nghĩ mình khống chế được, che dấu giỏi, không ngờ đều bị anh nhìn thấy hết, chẳng qua anh nói sai rồi.

“Em không hận anh. Bây giờ không hận, về sau cũng sẽ không”. Cô nhìn anh chăm chú.

“Nhưng em không muốn anh tới gần người nhà em, không muốn mẹ em thích anh!”. Anh xoay người, nghiến răng nghiến lợi lên án.

“Đúng là em không muốn”.

“Em!”. Dịch Tử Xá đột ngột siết chặt tay cô, lại bị lời nói kế tiếp của cô làm sững người.

“Vì quan hệ vợ chồng giữa chúng ta đã sắp kết thúc, vì sao còn để liên lụy tới mẹ em?”. Cô nhìn anh khổ sở. “Mẹ càng thích anh, quý anh thì khi biết được chân tướng sự thật sẽ chỉ càng không thể tha thứ được cho anh, càng thêm đau lòng khổ sở mà thôi. Từ một chuyện đơn giản, sao cứ phải phức tạp nó lên? Dịch Tử Xá, em cầu xin anh 1 chuyện, đừng liên lạc với mẹ em nữa được không?”.

“Nếu quan hệ vợ chồng giữa chúng ta không chấm dứt thì sao?”. Anh im lặng trong chốc lát, không đáp mà hỏi lại.

Mạnh Thiên Bình ngẩn người. “Cái gì?”.

“Anh nói nếu quan hệ vợ chồng giữa chúng ta không chấm dứt thì sao?”. Giọng anh khẩn trương.

Cô tròn mắt, không hiểu anh nói vậy là có ý gì.

Quan hệ vợ chồng không chấm dứt? Đợi đến khi cô dâu được chỉ định kia bỏ qua cho anh, lợi dụng thành công việc lấy cớ đã kết hôn mà trốn tránh cô ấy, vượt qua cửa ải khó khăn rồi, không phải hợp đồng giữa họ sẽ kết thúc sao? Y như thương lượng lúc trước, bọn họ sẽ làm thủ tục ly hôn, để đối phương tự do. Hết thảy đều là vì nó, anh mới hoảng hốt tột độ, không tiếc tiền mua cô phụ anh diễn trò, đúng không?

Không chấm dứt? Điều này sao có thể? Nhưng nếu thật không cần chấm dứt… Quan hệ vợ chồng của cô và anh không chấm dứt……..

“Sao lại không nói gì, trả lời vấn đề của anh đi!”. Chờ mãi không thấy cô trả lời, Dịch Tử Xá nôn nóng quát lên.

“Em không biết”. Cô nghẹn lời, tiếng nói thiếu chút nữa không thoát ra khỏi cổ được.

“Chết tiệt, không biết là ý gì? Em nói rõ cho anh!”. Giọng anh càng lúc càng lớn, siêu cấp bất mãn với câu trả lời của cô.

Cô nuốt nước bọt, im lặng lúc nữa, mới thong thả khàn giọng đáp. “Em không biết có phải anh đang thử em hay không, nếu là đang thử thì – ”.

“Thử? Mắc gì anh phải thử em?”. Trán anh nổi gân xanh, không tin được rống lên.

“Em không biết”.

“Không biết còn nói làm quỷ gì? Chết tiệt, em mau nói thật, trong lòng em rốt cuộc đang nghĩ gì? Nói!”. Anh sắp điên lên.

“Em……”. Cô lại nghẹn ngào.

“Sao?”. Dịch Tử Xá trừng mắt, đèn đường rọi xuống 1 nửa khuôn mặt tức tối nhìn khủng khiếp dọa chết người, nhưng cô lại không thấy sợ.

Tiến thoái lưỡng nan?

Nếu tiến hay lùi cũng chỉ còn đường chết, vậy cô còn lăn tăn cái gì? Chẳng lẽ muốn níu kéo vài ngày hạnh phúc ư – hạnh phúc giả tạo.

Đủ, quá đủ, lòng tham con người đã đủ rồi, cơn mơ đẹp gần 1 tháng cô cũng nên vừa lòng, nên tỉnh lại, nếu dựa vào chính mình vẫn không thể tỉnh, vậy cứ để anh giúp đánh vỡ nó, đánh vỡ giấc mộng này đi.

“Nếu quan hệ vợ chồng giữa chúng ta không chấm dứt”. Cô mấp máy môi. “Vậy em sẽ cảm tạ ông trời, cảm tạ đã biến giấc mơ của em thành sự thật, tiếp tục có được tất cả”. Rồi, cô cúi đầu, nuốt nuốt nước bọt mới nói tiếp chuyện quyết định sống chết của mình. “Vì, em muốn có được anh, em… đã yêu anh mất rồi, Dịch Tử Xá”.

Nói xong, cô nhắm mắt lại, không biết tự lúc nào nước mắt đã đầy khóe mi, lăn dài trên má cô.

Tốt lắm, xong, giờ anh sẽ nói cô “chim sẻ đừng mơ bay lên cành cao biến phượng hoàng”, cho dù không cẩn thận bay lên, cũng không thể biến phượng hoàng được, chim sẻ chỉ có thể là chim sẻ, giống như cổ tích Lọ Lem, cổ tích mãi mãi là cổ tích, không thể xảy ra hoặc xuất hiện trong thế giới thật. Tỉnh đi, đồ ngốc.

“Em vừa nói gì? Nói lại lần nữa đi”. Anh trầm giọng.

Nói lại lần nữa? Tuy rằng lời cô nói nghe suông như đọc thông báo, nhưng thực ra cũng là lời thú nhận, chứng cứ phạm tội rõ rành rành chỉ còn đường chết, tự hủy diệt bản thân tới đau đớn, anh lại yêu cầu cô lặp lại, thừa nhận lần nữa?

“Vì, em muốn có được anh, em đã yêu anh mất rồi, Dịch Tử Xá”.

Dịch Tử Xá không mở miệng nói chuyện, anh nhanh như chớp lái xe xuống đường, dùng tốc độ vũ bão mà đi, giống như muốn về nhà nhanh 1 chút, sớm 1 chút đá cô khỏi đó.

Không, anh vội vã về nhà như vậy, có lẽ là vì……

“Anh không có gì muốn nói với em sao?”. Siết chặt tay thành nắm đấm, Mạnh Thiên Bình nhịn không được hỏi.

“Về nhà nói sau”. Giọng anh lạnh lùng cứng rắn.

Quả nhiên. Cô nhắm mắt lại, ngăn 2 hàng nước mắt chảy ra. Anh vội về nhà như thế, chính là muốn lấy bản hợp đồng giấy trắng mực đen kia cho cô đọc lại, muốn cô xem cho rõ giữa bọn họ chỉ là 1 bản hợp đồng, cô đừng mơ ước gì về anh nữa.

Đúng thế. Vậy cũng tốt, thật sự rất tốt.

Cô cúi đầu, nước mắt ào ạt đổ xuống, đau lòng, rơi không tiếng động.

Hết chương 8.

Miss Hoang Tưởng của năm : Mạnh Thiên Bình = =”

16 thoughts on “Yêu phải cô nàng bán thân – [Chương 8]

Nói iêu bạn Haran đi ~o(≧▽≦)o~

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s