Nhật ký chia tay – [Chương 2.2]

Vũ thương yêu.

Lá thư này, đặt tên là gì nhỉ?

Ừ, em cũng nghĩ vậy! Coi như kỉ niệm 1 năm chúng ta yêu nhau đi!

Ai bảo anh là con cá ngốc không biết đọc thư tình, người ta viết cho anh, anh còn nói lại. “Có việc nói thẳng không mau hơn sao, em làm mất số điện thoại của anh rồi à?”.

Nè! Em cảm thấy thư em viết, lá nào lá nấy đều cảm động lòng người, như thư vợ gửi cho chồng những ngày xa nhau vậy đó! Chỉ thiếu mở đầu viết “Mục Vũ phu quân mong ngày gặp lại”, còn phần nội dung, ngay cả Lâm Giác Dân* đọc còn phải khóc, kết quả, nó bị đối xử như thế nào?

Anh tự hỏi coi, từ lúc Bàn Cổ khai thiên tới nay, có cô gái nào viết thư tình cho bạn trai mà đổi lại được một câu nói làm cho hộc máu vậy không?

Chẳng lẽ anh không biết, chỉ cần là chuyện có liên quan đến anh, em sẽ nhớ rõ toàn bộ sao? Trừ phi cắt đầu em đi may ra em mới không để ý nữa!

Anh nhất định bắt em phải lớn tiếng thông báo bàn dân, em – Lương Tâm Ảnh, yêu đầu cá ngốc nhà anh muốn chết sao?

Hừ hừ, chán ghét anh, cứ 2 3 ngày lại dặn : trời trở lạnh, cẩn thận cảm. Em nói, Nhậm tiên sinh à, anh thôi không hắt mấy bồn nước lạnh vào em nữa, thân thể em chắc sẽ khỏe hơn, trường mệnh trăm tuổi đó.

Mục Vũ, Mục Vũ! Hì hì, ba mẹ anh thật sự biết nhìn xa nha, anh đúng là một cái mõ to tướng, phải gõ vào mới phát ra tiếng được.

Được rồi, em gõ – mõ tiên sinh à, yêu nhau được 1 năm rồi, cái đống báo cáo đó hấp dẫn hơn bổn cô nương em sao? Dám để em lại trong cung làm oán phụ, thẳng thắn mà nói, em có chút khổ tâm…

Rồi, được rồi được rồi! Em biết làm người phải thành thật, vậy được, em không chỉ khổ tâm 1 chút đâu, mà là tâm tình chìm dưới đáy cốc đó, anh biết không? Từ lúc em và anh ở cùng 1 chỗ xong, Tiểu Nghi vẫn chưa hết giận em, lòng em tràn đầy hy vọng anh sẽ coi trọng kỉ niệm 365 ngày ý nghĩa chúng ta ở bên nhau, nhưng ngại niềm vui của mình là nỗi buồn của người khác…

Nhưng ngày hôm qua nhìn anh không có biểu hiện gì, em nghĩ, chắc anh quên không còn 1 xíu!

Đúng vậy, con gái thích mấy chuyện tình cảm nam nữ, sướt mướt như vậy đó, cho nên xụ mặt, giận dỗi là có lý do, anh làm chi phải nói. “Không phải của em là cuối tháng sao? Gần đây sinh lý em hình như hơi loạn”.

Đó! Có là thục nữ cũng sẽ bị anh chọc điên lên ăn nói thô tục! Anh mà còn chọc giận em nữa, đừng nói sinh lý loạn, chắc em mãn kinh sớm luôn! Em đá anh 1 cái là xứng đáng!

Nhưng mà… Aizzz, nhìn anh lo lắng, tức giận không muốn tiêu cũng phải tiêu, bao nhiêu người chê cười cứ mặc bọn họ đi, chúng ta sẽ không chia tay, cứ ở bên nhau làm bọn họ tức chết!

Em biết không phải anh sai, coi như em cảm xúc hóa nó lên quá, để em càu nhàu xong sẽ qua thôi.

Aizz, đồ ngốc, em biết anh căn bản không thèm đọc thư, nếu không anh đã không trưng bộ dạng vô tội “người không phải tôi giết, nhà không phải tôi đốt” ra rồi, mỗi lần nhìn khuôn mặt “ngây thơ vô số tội” của anh là em muốn nóng lạnh, người ta đã gõ nhiều như vậy rồi, anh làm hơn đáp lại 1 chút có được không?

Đúng rồi, chân anh còn đau không? Hôm nay hình như em xuống tay hơn mạnh, ngẫm lại chắc là đau lắm.

P.S: Mõ à, em gõ sắp trật khớp rồi, anh rốt cuộc có thông hay không?

Lại gõ tiếp, chỉ sợ sẽ thành ni cô.

Tâm Ảnh.

Từng lá từng lá, anh đọc, cười, mũi lại cay sắp đổ lệ.

Khi đó, cảm tình cùng cô đang khởi sắc, mỗi ngày đều gặp nhau, vì thế anh nghĩ có việc cô sẽ trực tiếp nói, trong thư chắc không có gì quan trọng để đọc, nên không đặc biệt để ý tới. Lại xem nhẹ những gì tinh tế nhất cô muốn chia sẻ với anh, trong thư tràn đầy tâm sự chua ngọt đan xen khi yêu nhau… Trời ơi! Anh đã bỏ lỡ cái gì?

Bức thư, mở ra bao kỉ niệm xưa cũ trong kí ức, khoảng thời gian tuổi trẻ nông nổi –

Anh vẫn chưa nói hết với cô những điều chôn giấu trong lòng, từ lúc bọn họ còn là bạn bè, tính tình thẳng thắn chân tình của em đã làm anh động lòng.

Nhớ lúc đó, vì muốn mua được sữa đậu nành cô thích, mỗi ngày anh đều rời giường lúc 5 giờ, tinh mơ đã đến cửa hàng để mua bữa sáng, chỉ cần cô nói, bằng mọi giá anh sẽ làm cho cô.

Mấy năm nay tận lực làm việc, là để chuẩn bị cho tương lai của bọn họ, hứa hẹn sẽ lo lắng cho cô khi còn sống, sẽ không để cô khổ sở, đây là điều cơ bản nhất 1 người đàn ông phải làm.

Ấn tượng sâu sắc nhất, là lễ tốt nghiệp Đại học của cô năm ấy, vì anh phải lo luận văn thạc sĩ, không có thời gian đi chúc mừng cô, ngay cả sinh nhật cô cũng bỏ lỡ, rốt cuộc ngày hôm sau lễ Valentine, cô tức giận lấy gối đập anh túi bụi.

“Nào có người nào như anh? Không thấy bóng dáng, ngay cả chocolate cũng không, Nhậm Mục Vũ, anh đi chết đi!”.

“Em thích ăn chocolate?”. Vẻ mặt anh hoang mang. Con gái không phải ai cũng không thích đồ ngọt, sợ béo phì sao?

 “Anh, anh, anh… Anh làm em tức chết!”. Sau đó, suốt 1 tuần, cô đóng cửa không cho anh vào nhà, không chịu gặp anh.

Nên lễ tình nhân của Trung Quốc** năm đó, anh cố ý sắp xếp công việc, ở bên cô cả ngày, làm cô vui.

Người khác chuẩn bị lễ tình nhân như thế nào anh không biết, anh không đưa hoa, mà tặng 1 hộp chocolate Ferrero Rocher***, vì chị bán hàng nói anh rằng bạn gái nhất định sẽ thích.

Lễ tình nhân năm đó, nhà hàng kín hết chỗ, anh ở nhà trổ tài nấu nướng, vì cô nấu cả 1 bàn đồ ăn tràn đầy tình yêu.

Cô thoạt nhìn thật cảm động.

“Em còn chưa tặng quà tình nhân cho anh nha!”. Cô cười hết sức ngọt ngào, vốn tưởng anh lại hờ hững bỏ mặc cô, hôm nay xem như bất ngờ một phen.

“Không cần”. Chỉ cần cô vui là được.

Cô chu môi, lắc lắc đầu. “Không được, em muốn tặng”.

“Được. Vậy quà đâu?”.

“Ngay trước mặt anh nè, không thấy sao?”. Cô nhẹ nhàng áp sát vào ngực anh, dáng vẻ có điểm – ực, hương vị quyến rũ.

Anh ngơ ngác, nhìn cô.

“Sao? Bổn cô nương không đủ tư cách sao?”.

“Ơ, Tâm Ảnh, anh – ”. Đã quên mất muốn nói gì, cô kéo anh, miệng nhỏ thơm mềm hôn lên môi anh.

Đêm đó, cô không về nhà.

Ở bên người anh, ở trong lòng anh, giao toàn bộ mình cho anh.

Cô, lễ tình nhân năm ấy, là món quà trân quý nhất, tốt đẹp nhất.

Anh nghĩ, bọn họ đã muốn tuy 2 mà 1, cũng sớm có chung suy nghĩ sẽ ở bên nhau hết cuộc đời này.

Anh luôn quá bận. Không đủ thời gian bên cạnh cô, ngẫu nhiên đọc được trong mắt cô mấy phần trống trải, lòng anh quặn thắt.

Cho nên 1 ngày đi dạo phố cùng nhau, nhìn thấy chú chó con, anh không chút suy nghĩ mua tặng cô, vì thấy cô cô đơn làm anh đau lòng.

Không quên khuôn mặt nhỏ nhắn tỏa sáng của cô khi đó, ngoài miệng thì nói. “Em không chăm nó đâu!”.

“Anh sẽ giúp em”.

“Giúp thế nào? Một mình em anh còn chưa chăm được”. Cô chu cái miệng nhỏ, bộ dáng thật đáng yêu, anh ngẩn người một lát.

Cô đang ám chỉ gì? Kết hôn? Hay là ở chung?

Anh không hỏi.

Còn chưa chuẩn bị sẵn sàng, chưa nắm chắc sẽ cho cô 10 phần hạnh phúc, anh không dám tùy tiện hứa hẹn điều gì.

“Anh sẽ tận lực”. Anh chỉ có thể trả lời như vậy.

“Vậy mỗi ngày anh phải tới nhà em báo danh?”.

“Ừ”. Điểm này anh làm được, chỉ cần cô không chê anh phiền là tốt rồi. Mặc kệ là người hay chó con, anh đều muốn chăm sóc.

Cho nên, mỗi khi cô hỏi. “Anh có yêu em không?”. Thì, anh chỉ cười, không trả lời.

Hỏi vấn đề đó, giống như đang hỏi. “Anh có thở hay không?”.

Nếu không yêu cô, sẽ không cùng cô tiến triển tới mức thân mật cơ thể.

Nếu không yêu cô, sẽ không làm hết mọi thứ vì cô, lo hết tất cả những việc vặt phiền não trong cuộc sống cho cô.

Nếu không yêu cô, mỗi khắc qua đi hay làm chuyện gì sẽ không lúc nào cũng nghĩ đến cô.

Cô là tất cả, là cuộc sống của anh.

Cô hẳn rõ ràng, trong lòng anh ngoại trừ cô ra, chưa từng có ai khác.

Yêu, không phải chỉ có nói miệng, anh thầm muốn dùng hành động mà chứng minh, so với lời ngon tiếng ngọt bên ngoài càng thêm phần thuyết phục.

Anh còn chăm sóc cô chu đáo, làm tất cả mọi thứ trong khả năng của mình cho cô, chỉ sợ cô buồn, cô không biết sao?

Như vậy hôm nay, cô là vì cái gì, phải rời xa anh?

 

Chú thích:

*Lâm Giác Dân (1887 – 1911) : 1 trong 72 liệt sĩ Hoàng Hoa Cương, tham gia Cách mạng Tân Hợi ở Trung Quốc, trước khi ra đi quyết tử cho Tổ quốc đã để lại thư tuyệt mệnh cho vợ và cha mẹ… Link đọc thêm 

**Lễ tình nhân Trung Quốc : Lễ Ngưu Lang – Chức Nữ gặp nhau.

***Chocolate Ferrero Rocher : Xuất xứ – Italy. Giá 1 hộp 16 viên là 180k @@ Đắt lòi ra…

6 thoughts on “Nhật ký chia tay – [Chương 2.2]

  1. Tên này dở hơi, chỉ biết cố gắng mà ko có lịch. Thế đến 40 tuổi mới lo xong điều kiện thì người ta cũng phải chờ à?

Nói iêu bạn Haran đi ~o(≧▽≦)o~

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s