Nhật ký chia tay – [Chương 3.1]

Không hề có anh.

Chia tay ngày đầu tiên, nhận ra anh là người đàn ông tốt hiếm có.

Không có ý chí, nhung nhớ những ngày anh còn ở bên cạnh.

Chia tay tháng thứ nhất, nhận ra anh vẫn đang ở trong lòng.

Tồn tại khắc sâu, chưa từng mờ đi.

Chia tay tháng thứ hai, có thể hay không, thật ra đã sớm hối hận.

Cũng không dám thừa nhận với chính mình? Vì không muốn thừa nhận sự sai lầm của mình, không muốn hối hận?

 Chương 3:

Mơ mơ màng màng tỉnh ngủ, chộp lấy đồng hồ báo thức đầu giường –

“Óa!”. Giây tiếp theo, Lương Tâm Ảnh như lửa đốt đằng mông nhào khỏi giường nhanh hơn tên bắn, vọt vào phòng tắm.

“Nhậm Mục Vũ chết tiệt! Không gọi mình dậy, nếu hại em muộn, anh nhất định sẽ chết – ”. Mắng một nửa, mới nhớ ra bọn họ đã chia tay, ngay lúc 3 giờ rạng sáng nay.

Anh đã không còn nghĩa vụ phải gọi cô rời giường nữa.

“Quên đi, không gọi cũng không sao, không có người Morning Call mình vẫn có thể dậy đúng giờ…”. Cô gượng gạo bổ sung thêm, áp chế cảm xúc khó hiểu kia xuống, âm thầm tự nhủ ngày mai nhất định phải tập thói quen đặt đồng hồ báo thức.

Hôm nay là ngoại lệ, ngày hôm qua khóc quá mệt mỏi, bất tri bất giác ngủ thiếp đi, từ ngày mai, cô nhất định sẽ điều chỉnh quy luật cuộc sống.

Đúng, chính là như thế!

“Mẹ nó! Tóc làm gì phải để dài như vậy? Ngày mai đi tiễn!”. Cơn tức giận vô cớ bốc lên đỉnh đầu, cô phiền chán chải chải cào cào, vô ý làm đứt mấy nhúm, đau đến nỗi muốn rớt nước mắt.

Trước kia nhìn Nhậm Mục Vũ chải nó, nó mềm mại nghe lời lắm mà, cũng không khiến cô thấy 1 tia đau đớn, anh còn nói tóc cô rất tốt, cho nên mỗi lần dậy muộn dù không kịp chải, chỉ ngồi trang điểm, cũng sẽ có người đứng sau chuẩn bị hết thảy cho cô…

Không biết dỗi ai, cô căm giận không chải nữa, quăng cái lược xuống bàn, vừa vặn nó rơi xuống chân, đau đến á khẩu.

Bực quá đi! Ngay cả cái lược cũng đối nghịch với mình!

Bực bội với gót chân vẫn đang ẩn ẩn đau, sửa sang dung nhan ổn, cô lao ra khỏi nhà, sực nhớ – tiêu rồi, phải đi mấy chuyến xe bus?

Xe cộ ở Đài Bắc thật sự loạn, muốn biết phải đi xe nào, đi đường nào gian nan như lên trời.

Cho nên cô chưa từng tìm hiểu, dù sao Nhậm Mục Vũ sẽ xuất hiện trước cửa nhà cô mỗi sáng, cùng cô đi làm, trở thành lái xe đưa đón miễn phí cả năm.

Ngồi nhầm 1 chuyến, lại vòng vo 2 chuyến, thật vất vả rốt cuộc cũng tới công ty.

Không cần phải nói, đương nhiên là muộn giờ.

Đánh mất mọi thứ thói quen, làm cô ảo não cả buổi sáng.

Giữa trưa đồng nghiệp mời ăn cơm, cô không đi, cũng không phải cảm xúc chìm nghỉm, chỉ là không muốn ăn.

Cầm điện thoại nhấn dãy số quen thuộc, mới giật mình nhận ra, hành động đó đã trở thành bản năng, giống như đã có từ lúc địa cầu sinh ra.

Anh ấy đã không phải là của mày nữa thì sẽ không vì 1 câu bốc đồng của mày. “Không thấy anh, em ăn không vô”. Sau đó lập tức chạy như bay tới cùng mày đi ăn…

Ngực rầu rĩ nặng nề, mất mát cái gì, bỏ cả 2 bữa sáng – trưa, không hề thấy đói.

Cả một ngày, cô ngơ ngơ ngẩn ngẩn, tan tầm rồi, việc thứ nhất cô làm chính là đi cắt mái tóc nuôi dài suốt 7 năm.

Mưa gió ào ạt ngoài cửa đã hơn 1 giờ, hôm nay ra ngoài vội vã, quên mất không có người đưa ô cho mình, về đến nhà mưa đã tạt ướt như chuột.

Không yên lòng, ăn 1 chén mỳ gói rồi trở về phòng, giật mình nhận ra từ lúc nào tay đã đang cầm bút, dưới trang giấy ngập đầy chữ – viết thư cho Nhậm Mục Vũ.

Cô tê tái.

Đã chia tay, còn viết thư gì nữa!

Thói quen thật là đáng sợ, 7 năm qua, mọi chuyện trong lòng cô, toàn dùng bút viết cho anh, giống viết nhật ký, chuyện đã thành nếp, nhất thời khó mà sửa được.

Dọn dẹp giấy viết thư, rút ra 1 cuốn sổ viết nhật ký đã mua từ lâu mà chưa viết dòng nào.

Không thể viết thư, vậy chuyển thành viết nhật ký đi!

Ngày 15 tháng 7 năm 91

Thời tiết : mưa dầm dề, tâm tình tỉ lệ thuận với thời tiết.

Hôm nay, là ngày đầu tiên sau khi chia tay, tệ hết nói nổi, nhưng không phải vì đau khổ do chia tay, mình kiên quyết phủ nhận lý do này!

Mình nghĩ, chắc mình còn chưa thể quen! Ít nhất mình tin là như vậy.

Ở bên anh ấy đã lâu lắm rồi, có nhiều chuyện cuộc sống đã hòa cùng 1 nhịp thở với anh ấy, bây giờ xóa bỏ hết thảy, cuộc sống trở nên hoàn toàn rối loạn, cảm thấy làm chuyện gì cũng không hợp lý…

Là đau lòng sao?

Đương nhiên không phải, mình lại kịch liệt phủ nhận lý do này lần 2.

Giống như 1 mâm toàn đậu đỏ, đậu xanh lẫn lộn, làm sao có cách nhặt ra hết được? Luôn cần thời gian, đúng không?

Aizzz, 7 năm, thật sự là con số đáng sợ!

Sau này, bất giác mình nghĩ thầm, anh ấy có giống mình không, có không thể thích ứng ngay lập tức cuộc sống thiếu vắng 1 người không?

Mình nghĩ là có! Dù sao cả 2 đã từng dung hợp thân mật lẫn nhau, đột nhiên tách ra, khó tránh khỏi cảm thấy có chút mất mát.

Không thể phủ nhận, anh ấy là người đàn ông tốt hiếm có, ở bên mình mấy năm nay, tình cảm sâu đậm tuyệt đối trung trinh, chưa bao giờ liếc nhìn cô gái khác 1 cái, thiên tiên hay mỹ nữ cũng như nhau.

Còn nữa, anh ấy chưa từng nói nặng mình 1 câu, càng miễn bàn tới chuyện cãi vã, toàn là mình cáu với anh trước.

Mỗi lần mình gặp chuyện không vừa lòng ngoài đường, về nhà toàn bực dọc với anh, anh cũng chưa bao giờ so đo với mình, bây giờ ngẫm lại, nhiều lúc mình nói chuyện cực kỳ vô lý, anh vẫn chịu được.

Người đàn ông như thế, mình lại buông tay cho anh ấy ra đi.

Tiếc nuối không?

Tuyệt – đối – không – tiếc! Kiên quyết phủ nhận lần thứ 3.

Người nói muốn chia tay là mình, còn tiếc nuối cái gì?

Làm tổn thương người đàn ông tốt như vậy, trong lòng cảm thấy áy náy quá, mình biết anh toàn tâm toàn ý với mình, chẳng qua – có lẽ anh không thể cho mình khát vọng với tình yêu!

Anh không sai, cái sai là mình không biết chừng mực, đã có được sự quan tâm chăm sóc của anh, còn thấy trống rỗng trong lòng, thấy bất mãn.

Có phải mình tham lam quá không?

Nhớ hôm qua, khi anh hỏi mình trong điện thoại. “Anh ta có thể cho em nhiều niềm vui anh không thể cho đúng không?”.

Mình dường như có thể nghe được tiếng lòng anh tan nát, trái tim anh âm thầm rỉ máu, anh đã chịu bao nhiêu đau đớn mới có thể nói ra những lời này?

Phút giây đó, mình thấy bản thân thật quá tàn nhẫn.

Mình nghĩ, anh nhất định sẽ bị tổn thương sâu sắc. Đáy lòng, có vị chua xót không lời…

Là đau lòng sao?

Làm sao có thể? Lần thứ 4 mình… Aizz, biết rồi, biết rồi! Mình quả thật cảm thấy mất mát, đau lòng, tiếc nuối, dù có cực độ mãnh liệt trịnh trọng kiên quyết phủ nhận đi chăng nữa, cũng không thể thay đổi được chuyện này, mình chỉ cố gắng giải tỏa áp lực cảm xúc thôi mà.

Mình từng yêu anh ấy nhiều như vậy, lòng sao có thể không đau?

Nhưng mình nghĩ, đây chính là thời kì quá độ, qua 1 thời gian, mình sẽ quen với việc không còn anh bên cạnh nữa, người cũng chỉ là 1 loài động vật tuân theo thói quen, đúng không?

Đặt bút xuống, mình cầu chúc ngày mai tốt đẹp!

P.S: Chia tay ngày đầu tiên, nhận ra anh là người đàn ông tốt hiếm có, không có ý chí, nhung nhớ những ngày anh còn ở bên cạnh…

Thu hồi nhật ký, sắp xếp gọn gàng mọi thứ, cô đặt đồng hồ báo thức, quyết định ngày mai phải dậy thật sớm, thong dong ung dung trải qua 1 ngày, sẽ không còn thấy mọi chuyện đều vô lý đi?

7 thoughts on “Nhật ký chia tay – [Chương 3.1]

  1. temmmm ^0^
    ham hố mở máy trc khi lên giường zzzz
    may sao lại có tem áh….đợi tr này của nàng hoài áh…. “cười tươi như hoa”
    giờ chị mới thấy chia tay anh buồn chưa…còn dài dài…….
    mà cắt tóc dài 7 năm luôn…tiếc quá đi……T__T
    thôi ta đi ngẩu đây…nàng ngẩu ngon nha…….^_^

Nói iêu bạn Haran đi ~o(≧▽≦)o~

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s