Nhật ký chia tay – [Chương 3.2]

Đúng vậy, ngày hôm sau rời giường đúng giờ, kinh nghiệm hôm qua, tìm hiểu tuyến xe bus trước, không ngồi nhầm xe nữa, cô đến thậm chí còn sớm hơn bà lao công quét công ty.

Sau đó, ngẩn ngơ nhìn văn phòng không một bóng người.

Ăn chút gì đi! Bữa sáng là nguồn sức sống cả ngày!

Cô lấy lại tinh thần, ra ngoài mua đồ ăn sáng, vừa đưa lên miệng cắn 1 miếng –

Ặc! Bánh trứng bột này là kẻ ngốc của thế kỷ nào làm vậy? Khó ăn muốn chết!

Cô lập tức nhè ra toàn bộ, ra bình nước rót 1 ly súc miệng, muốn xóa sạch cảm giác mỡ mạc đầy trong họng.

Nhậm Mục Vũ biết cô khẩu vị nhẹ, ít dầu ít muối, mỗi ngày buổi sáng tới đón cô đi làm, đều làm trước bữa sáng trước, cùng 1 ly nước trái cây dưỡng nhan sắc.

Hôm nay, bữa sáng là mua khi xuống xe bus, trên đường tìm không thấy tiệm nào bán nước trái cây, cho nên phải mua ở canteen công ty.

Nhìn bánh trứng bột cắn dở 1 miếng cộng với ly nước chanh nhạt thếch, cô hoàn toàn không muốn ăn nữa.

Trên đời này không có ai nắm được khẩu vị của cô như anh, mấy năm nay, khẩu vị của cô bị anh dưỡng thành đỏng đảnh mất rồi.

Thật ra khả năng nấu nướng của cô không hề kém, chỉ là anh chiều cô quá, mọi việc đều thay cô chuẩn bị chu đáo, căn bản cô không cần hao tâm tổn sức.

Quyết định rồi! Ngày mai phải tự làm bữa sáng, không cần đi ăn mấy thứ đồ vớ vẩn của tiệm này nữa!

Để thưởng cho cái bao tử đói meo chưa được đối xử tử tế, sau khi tan tầm, cô đi ăn đại tiệc xa xỉ, nghĩ đến nhồi đầy bụng, cũng có thể nhồi đầy cái đầu trống rỗng của mình.

Về nhà, pha nước ấm tắm, nhưng không nhớ nổi trước đó mình đã ăn cái gì hay chưa.

Mặc xong quần áo, cô trở về phòng viết nhật ký.

Ngày 16 tháng 7 năm 91.

Thời tiết mùa hạ có chút mưa bụi, tâm tình vẫn tệ như cũ.

Xem ra mong đợi ngày hôm qua không thành hiện thực được. Tâm tình hôm nay vẫn giống như thời tiết – mây đen dày đặc.

Mình nghĩ, là vì mình bị bỏ đói mới thế. Căn cứ theo báo cáo y khoa, khi người ta đói bụng, huyết áp cũng chậm lại, sau đó cảm xúc sẽ hạ xuống thậm tệ.

Mình nghĩ mình thuộc tình trạng đó.

Ăn không ngon, ngủ không yên, tâm tình mà tốt được thì đúng là nói nhảm.

Hóa ra, không chỉ có đàn ông mới “đường đến trái tim đi ngang qua bao tử”, phụ nữ cũng thế.

Hiện tại mình nhịn không được muốn thầm oán. “Em nói anh Nhậm Mục Vũ, sao trước đây lại tốt với em như vậy? Dung nhập quá sâu vào cuộc sống của em, bây giờ thiếu anh, ngày cũng không biết phải làm sao để trôi qua”.

Được rồi, không vấn đề gì, ngày mai bắt đầu dậy sớm hơn, tự chuẩn bị bữa sáng cho mình, nên giờ đi ngủ dưỡng nhan sắc đi.

Mình nghĩ, mình hẳn có thể lại chúc phúc chính mình, ngày mai sẽ rất tốt?

P.S: Hôm nay, ngày thứ 2 sau khi chia tay Vũ, cảm xúc vẫn tồi tệ…

Ngày thứ 3, cô thức dậy rất sớm, nấu đồ ăn sáng, ních no bao tử, không còn phải bụng đói đi làm nữa.

Hôm nay công việc đúng là kinh khủng, 1 khoản tiền chuyển qua chi phiếu không thực hiện được, thành nợ khó đòi, cấp trên gây áp lực làm cô oan ức không chịu nổi, đó đâu phải toàn bộ lỗi của kế toán cô chứ, cô cũng đã cố gắng thúc giục chủ khoản rồi, người ta không chịu, cô biết làm sao? Tự nhiên trách tội cô không có năng lực.

Về nhà, sự ân cần thăm hỏi và dặn dò trong quá khứ không xuất hiện.

Cô tưởng giống như trước, tìm ai đó để cô vừa ôm vừa khóc, tưởng muốn cố tình gây sự đập phá 1 phen, bốc đồng xả hết cảm xúc ra… Nhưng mà bây giờ còn có ai bao dung làm cái hố cho cô xả rác xuống nữa đây?

Tìm không thấy tiếng người nói, bên người trống rỗng, điện thoại cũng im lìm, toàn bộ căn hộ tĩnh mịch đến dọa người.

Vì thế cô mở TV, muốn quanh mình có chút âm thanh.

Bên tai truyền tới tiếng cười trong tiết mục hài, cô lại không thấy buồn cười chút nào.

Tắt TV, đành phải trở về phòng viết nhật ký tiếp.

Ngày thứ 4 –

Không muốn trở về đối mặt với 4 bức tường trống rỗng, cô cùng đồng nghiệp đi hát KTV, hò hét hơn nửa đêm, thẳng đến rạng sáng mới chia tay nhau về nhà, đứng trong màn đêm lạnh lẽo, chợt nhớ ra cô đã không còn người bạn trai tốt tính dù hơn nửa đêm vẫn sẵn sàng bỏ chăn ấm nệm êm, không oán không hận đi đón mình nữa…

Ngày thứ 5 –

Tủ lạnh trống trơn, dầu gội đầu đã “vắt đến giọt cuối cùng” từ hôm qua, sau khi tan tầm, cô đi mua 1 dây toàn bộ đồ dùng cần thiết, cả buổi tối ngồi giặt quần áo, dọn dẹp nhà cửa, mệt muốn chết. Đêm đó viết nhật ký : Nhậm Mục Vũ là siêu nhân! Thật muốn biết làm sao anh ấy có thể làm hết nhiều chuyện như vậy mà chỉ có 1 người???

Ngày thứ 6 –

Ngày cuối tuần, cô tắm cho Luck, bị nó cào xước mu bàn tay.

Giữa trưa cho nó ăn, nó cũng không chịu ăn, không hiểu tính tình bị sao, ghét bỏ đồ cô nấu, hay thái độ của cô không đủ thành khẩn cung kính?

Khi lấy oxy già khử trùng, miệng vết thương đau xót, cô dùng ánh mắt hận lên án Luck nằm trong góc.

Kêu nó cũng không để ý, muốn ôm nó lại không cho cô ôm, kiêu ngạo, không thèm để chủ nhân vào trong mắt.

Tâm tình sắp rớt xuống đáy, còn khiêu khích cô như vậy, cô tức giận đến không muốn để ý nó nữa, trở về phòng viết nhật ký, kịch liệt lên án chó hư vô tâm cào chủ.

Ngày thứ 7 –

Tuy rằng không đi làm, nhưng vẫn dậy sớm, làm đồ ăn ngon đến khẩu vị đỏng đảnh của mình cũng không thể soi mói xong, cô bắt đầu tin tưởng sẽ có được 1 ngày tốt đẹp.

Thong dong hết nửa ngày, cô đi xem phim, thuận đường mua mấy đĩa CD về nhà thưởng thức, giết thời gian buổi chiều.

Cô vừa lòng, 1 ngày nhàn nhã như thế, hẳn coi như là tốt đẹp đi?

Trước khi ngủ tháo trang sức, dùng miếng bọt biển tẩy trang 2 bên mắt, cô từ từ nhắm mắt lại, vốc nước gột đi cảm giác cay cay xót xót của sữa rửa mặt, quờ quạng tìm khăn lau, mở mắt ra, sững sờ nhìn cái khăn quen thuộc trong tay, là của…

Ngẩng đầu, ánh mắt chạm tới cặp bàn chải đánh răng và ly nước súc miệng, ngực giống như bị cái gì đâm vào, nhanh chóng thu dọn những vật không cần thiết này đi.

Mở tủ quần áo thay áo ngủ, thứ đầu tiên chạm vào tay, là bộ pijama to lớn của đàn ông, kiểu dáng y hệt bộ của cô – là 1 cặp pijama tình nhân, cô đặt may vì anh…

Nhìn phía mặt bàn, khung ảnh 2 người chụp chung thân mật, là 2 năm trước đi du lịch mũi Bitou* cùng anh.

Cô cầm lấy khung ảnh, khẽ vuốt qua gương mặt sáng ngời trên kính, cả 2 cười tươi ngọt ngào thỏa mãn, Luck ở bên dựa vào người cô, cọ cọ quấn quít bên chân.

Cô giật mình hiểu ra vì sao nó không được bình thường.

Ngồi xổm xuống, vuốt ve bộ lông của nó. “Trong lòng mày nhớ anh ấy lắm phải không?”. Hóa ra, nó cũng giống cô…

Nhưng mà, anh đã ra đi rồi, bọn họ phải tự lập tự cường, không thể cứ yếu đuối mãi được!

Cô nhắm mắt, hít sâu 1 hơi, tìm thùng giấy, thu dọn mọi thứ liên quan đến anh, dán lại thật chặt.

Ngày 21 tháng 7 năm 91.

Thời tiết : trời có lương tâm, bớt nóng.

Tâm tình : âm tình bất định.

Ngày thứ 7 không có anh…

Tốt lắm, mình vẫn kéo dài hơi tàn như cũ, vẫn sống bình thường.

Có thể thấy mình không phải không thể sống thiếu anh, ha!

Không cần nghiên cứu tiếng cười của mình là vui vẻ, chua xót, châm chọc hay là vô tình cười gượng chả có ý nghĩa gì, dù sao điểm quan trọng là : mình còn cười được!

Hết 1 tuần rồi. Vì sao mình cảm thấy 1 tuần này dài đằng đẵng? Ngày nào cũng có những chuyện nho nhỏ phát sinh, giống như từ lúc thiếu anh, cái gì cũng không còn thích hợp nữa, làm tâm tình của mình hệt như thị trường chứng khoáng Đài Bắc, cứ thụt lùi mãi không có đường lên, mệt mỏi, không biết đến khi nào mới có thể tăng trở lại.

Xem ra, trước đây mình ỷ lại vào anh quá nhiều, nên kiểm điểm.

Mình là 1 cô gái độc lập tự tin lại xinh đẹp trong thời đại mới, yếu đuối như vậy thật sự không giống mình.

Thật ra, không riêng gì mình, Luck thoạt nhìn cũng rất nhớ anh, mình cho cái gì nó cũng không chịu ăn, nhớ ngày trước nó có vẻ thích Vũ nhiều hơn, phản đồ này!

Mình từng nói. “Đúng thôi, đại gia anh là người tiêu tiền mua nó, nó nào dám không theo anh chứ?”.

Anh đáp. “Cái đó và người nào tiêu tiền có liên quan gì? Giá trị của loài chó không nằm ở đó đâu”.

“Vậy nhất định nó là chó cái, chó háo sắc!”.

Anh cười cười nói cho mình. “Đáng tiếc, nó là chó đực”.

Tuy rằng mất mặt, nhưng sự thật vẫn là sự thật, Vũ mê người hơn mình, có sức hấp dẫn hơn, Luck yêu thích anh ấy hơn yêu thích mình.

Anh thường nói. “Đối xử với những vật cưng nhỏ phải có tình cảm, em không được lúc nào cũng hung hăng với nó”.

Có sao?

Được rồi, được rồi! Mình là người không có tính nhẫn nại, khó trách nó không quấn mình, mỗi lần thấy Vũ đều vui vẻ quẫy đuôi, còn nói nó không thành thật, theo mình thấy, nó là thành thật nhất.

Vũ giúp nó tắm rửa, chải lông cho nó, còn dịu dàng vuốt ve nó, chơi đùa với nó, còn mình sau khi bị nó cào xong chỉ xem thường nó, bảo nó hư đốn trong nhật ký, khó trách nó nhớ nam chủ nhân hiền lành thân thiết của nó nhiều như thế.

Nếu nó biết, nam chủ nhân của nó không bao giờ trở lại nữa, không biết nó có tuyệt thực kháng nghị không đây?

Ơ… Hình như hôm nay đã bắt đầu tuyệt thực rồi.

Chó cũng có khí tiết, không thèm ăn đồ mình nấu sao?

Aizz, suy nghĩ nhiều quá. Hôm nay đã dọn dẹp mọi thứ nhắc mình nhớ tới anh, vì chính người cứ hơi 1 tí đã nghĩ về anh, thì làm sao chó lại không?

Ngày thứ 7 tự cầu chúc bản thân, ngày mai sẽ rất tốt.

P.S: Ngày thứ 7 sau khi chia tay, vứt bỏ tất cả những thứ của người yêu cũ, phong khóa kỹ càng, hy vọng hỗn loạn suy nghĩ này cũng có thể chôn vùi dưới lớp bụi thời gian…

 

Chú thích:

Mũi Bitou : Nằm ở Bắc Đài Loan, là 1 trong nhiều thắng cảnh đẹp của Đài Loan.

Haran chuẩn bị làm đoản văn “Trường Môn Phú” của tác giả Thiện Vũ :) Rất cảm động, bạn mới đọc xong hôm qua, cực kỳ hay… Mọi người biết câu “Kim ốc tàng kiều” chứ? Có thể nói, đọc xong Trường Môn Phú, mọi người sẽ hiểu vì sao lại có câu nói này. Gần đây sắp hoàn tất tín chỉ, sắp thi tới nơi, truyện cũng không post đều nữa, bạn thấy có lỗi với mọi người quá, hy vọng mọi người tiếp tục ủng hộ nhà bạn nhé, thói quen hằng ngày của bạn là kiểm tra mail xem có ai Like hay Com cho nhà bạn không *hị hị* :x Iu mọi người ♥

Advertisements

7 thoughts on “Nhật ký chia tay – [Chương 3.2]

      • Còn đầy rẫy, đấy là dấu hiệu của sự thiếu tự tin. Ko dám tin vào việc thực hiện đúng kế hoạch cho nên cứ cá vào nồi mới tính, tất nhiên ai đó sẽ phải chờ

Nói iêu bạn Haran đi ~o(≧▽≦)o~

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s