Nhật ký chia tay – [Chương 4.1]

Hóa ra, hy sinh cũng là 1 loại hạnh phúc, không có đối tượng để hy sinh cho, là 1 việc thực chua xót.

Chương 4:

Anh bây giờ, nên làm cái gì? Có năng lực làm cái gì?

Suốt 1 tháng, đây là câu hỏi xuất hiện thường xuyên nhất trong tâm tình mờ mịt của Nhậm Mục Vũ.

Có mấy buổi sáng sớm, anh vẫn theo bản năng, ra khỏi cửa mới sực nhớ nhìn chằm chằm vào 2 phần đồ ăn sáng trên tay.

Liên tục 1 tuần, anh phải 1 mình ăn 2 phần thức ăn, kị dị là, cân nặng ngược lại cấp tốc đi xuống, gần đây nhóm y tá mỗi lần gặp anh, đều từ chào hỏi đơn giản biến thành. “Bác sĩ Nhậm, gần đây anh gầy đi nhiều quá, không ăn được hay quá bận? Phải chăm sóc thân thể chứ!”.

Có sao? Anh cố gắng hồi tưởng.

Gần đây không bận bịu gì, cuộc đời anh sống tới bây giờ chưa từng nhàn rỗi như mấy ngày qua.

Sau này, anh đã không cần làm bữa sáng cho ai, nhưng thói quen sáng sớm đồng hồ sinh lý vẫn không khống chế được, luôn tỉnh giấc đúng 6 giờ sáng, sau đó nhìn chằm chằm vào trần nhà, đầu óc hoàn toàn trống rỗng, chờ thời gian trôi qua.

Nếu là trước đây, anh sẽ dùng 20 phút rửa mặt chải đầu, 30 phút làm bữa sáng, nửa giờ lái xe đến nhà cô, sau đó là tốn thêm nửa giờ lôi 1 đầu quỷ xấu ngủ nướng rời khỏi ổ chăn, nửa giờ kế tiếp ăn sáng với cô và chuẩn bị hết thảy mọi thứ, đưa cô đi làm xong thì đến bệnh viện là vừa vặn đúng giờ.

Nếu buổi sáng không có ca khám bệnh, anh sẽ về lại nhà cô, tận dụng thời gian thay cô chuẩn bị mọi vật phẩm thiết yếu hằng ngày, chơi đùa với chú chó để nó giải tỏa cảm xúc, miễn cho nó buồn chán nổi chứng, phát cáu với Tâm Ảnh.

Đôi lúc anh sẽ nói chuyện với nó. “Ngoan nhé, vì tiểu chủ nhân xinh đẹp của mi là bảo bối số 1 trong lòng ta”.

Giữa trưa giờ ăn cơm, anh sẽ gọi điện thoại cho cô, hỏi cô hôm nay ăn gì.

Nếu ra ngoài được, anh sẽ đi mua vài thứ qua cho cô ăn, nếu không ra được, cũng sẽ dỗ cô miễn cưỡng ăn vài thứ qua điện thoại, buổi tối anh sẽ lại làm sushi cô thích nhất đền bù khẩu vị cho cô.

Cô ghét thịt béo mỡ mạc, đánh chết cũng không ăn.

Cà rốt thì nói có mùi lạ, cũng không ăn.

Cà tím? Nói là cắn vào đã có mùi kì quái, ăn lại càng ghê tởm.

Tâm Ảnh kiêng ăn cực độ, làm anh thực buồn rầu. Đứng ở quan điểm bác sĩ, anh thường khuyên cô nên ăn uống cân đối, nhưng mỗi lần nhìn cô ăn cơm, bộ dáng con dâu nhỏ bị ngược đãi, sắc mặt ấm ức, anh lại không kiềm được ăn hộ cô những thứ cô không muốn ăn, nhường phần cô thích ăn cho cô.

Gặp phải cô, con người sống nguyên tắc trong anh không còn sót lại chút gì, anh vẫn biết, đời này anh nằm trong tay cô, không cứu nổi.

Này đó, đều là trở thành 1 phần trong cuộc sống của anh, đột nhiên 1 ngày, cái gì cũng không cần làm nữa, thời gian lập tức thừa thãi ra. Cảm nhận được, không phải nhàn rỗi, mà là mờ mịt.

Thời gian nào đó trong quá khứ, anh đưa cô đi làm.

Dịp nào đó trong quá khứ, anh nấu bữa tối cho cô, cùng cô xem ảnh.

Lúc nào đó trong quá khứ, anh đang nghe cô làm nũng, cảm thụ thân thể mềm mại của cô, dây dưa hoan ái.

Bây giờ, thời gian dư thừa ra, anh không biết anh nên làm cái gì, còn có thể làm cái gì?

Hóa ra, hy sinh cũng là 1 loại hạnh phúc, không có đối tượng để hy sinh cho, là 1 việc thực chua xót.

Khi làm việc, trong đầu anh không hiểu mình làm vì ai, trước kia toàn tâm toàn ý lao tâm khổ tứ vì cuộc sống tương lai của cả 2, còn bây giờ? Thiếu cô trong tương lai đó, tích cực làm việc còn có ý nghĩa gì?

Nếu có cơ hội, anh muốn nói cho cô nghe 1 lần nữa cô có ý nghĩa trọng đại với anh biết bao nhiêu… Ngay chính ngày hôm đó, trong óc đột nhiên nảy ra ý định.

Đúng vậy, nếu có cơ hội!

Anh bắt đầu tự hỏi theo 1 phương hướng khác.

Anh biết anh chưa từng bày tỏ tấm lòng cho cô hiểu, cứ nghĩ cô đã biết; thậm chí khi cô nói muốn chia tay, anh cũng dễ dàng buông tay cho cô ra đi, ngu xuẩn tin tưởng rằng chỉ cần cô hạnh phúc là đủ.

Nhưng mà, anh chưa bao giờ nói, làm sao cô biết, nếu anh giao phó toàn bộ sinh mệnh mình cho cô, làm sao cô lại không nhận?

Anh có lẽ không lãng mạn, nhưng tình yêu dành cho cô, tới bây giờ chưa từng thiếu.

Lần đầu tiên, anh mãnh liệt nghĩ sẽ nói những lời này thật chân thành cho cô nghe. Có lẽ, bọn họ còn có cơ hội.

 

Truyện này chương lẻ là tâm sự của chị Ảnh, và chương chẵn là tâm sự của anh Vũ… Chị thì 1 chương dài lê thê… Anh thì 1 chương ngắn hơn :”< Sẽ cố gắng edit nhanh hơn ♥

À, P.S : WordPress mới đổi giao diện mới, đẹp ghê *hí hí*

3 thoughts on “Nhật ký chia tay – [Chương 4.1]

Nói iêu bạn Haran đi ~o(≧▽≦)o~

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s