Nhật ký chia tay – [Chương 4.3]

Ngồi vào bên trong xe, cảm giác sức lực toàn thân đã bị rút hết, anh không rời đi ngay, cũng không làm gì, chỉ vặn radio và nghe, đếm thời gian chậm rãi trôi qua –

“Nghe xong 1 ca khúc hay, đêm khuya đã điểm 12 giờ, lễ tình nhân trôi qua, mọi người sao, lễ tình nhân vui vẻ chứ? Tôi là Lời giữa mùa hạ, thật cao hứng được đồng hành cùng mọi người thêm 1 giờ nữa.

Đây là phong thư 1 thính giả đã gửi, viết rất tình cảm, anh ấy nói :

Lời giữa mùa hạ, xin chào anh!

Chưa từng nghĩ tới sẽ trao đổi tâm linh tình cảm với 1 người hoàn toàn xa lạ, bạn gái của tôi là thính giả trung thành của anh, lá thư này tôi viết nguyên nhân là… Không, có lẽ hiện tại không thể gọi cô ấy là bạn gái tôi nữa, bởi vì, 2 chúng tôi đã chia tay, 1 tháng trước, là cô ấy đề nghị.

Ở bên nhau đã 7 năm, tôi cứ luôn nghĩ chúng tôi sẽ bên nhau mãi đến bạc đầu. Một khi đã vậy, kia cuối cùng vì sao lại chia tay? Nếu tôi nói, mãi đến 1 phút trước khi cô ấy nói chia tay, tôi vẫn không thấy chúng tôi sai chỗ nào, vậy phải giải thích thế nào về việc cô ấy muốn chia tay?

Đúng vậy, tôi thừa nhận tôi đã bỏ bê cô ấy.

Thẳng thắn mà nói, tôi không phải là 1 người lãng mạn, không hiểu phong hoa tuyết nguyệt là gì, chỉ biết bước đi trầm lặng an ổn bên cô ấy mà thôi, từ lúc bước vào nhân sinh của cô ấy, tôi chưa từng nói yêu cô ấy, vì tôi kiên định đó là đương nhiên, không tất yếu phải cường điệu nó lên, nhưng đây chỉ là ý nghĩ của tôi.

Cũng bởi vậy, tôi đã xem nhẹ những khao khát tình cảm của cô ấy.

Thẳng đến khi mất đi cô ấy rồi, tôi mới giật mình thấy mình chưa từng nói rõ mình yêu cô ấy thế nào, có cô gái nào có thể chịu đựng được 1 người đàn ông ngay cả câu yêu cô ấy cũng không thể nói ra miệng được không? Đúng là đáng giận phải không? Cho dù người đàn ông đó có yêu cô ấy tận xương tủy.

Mà hiện tại bây giờ, cũng đã không còn cơ hội nữa, cô ấy đã tìm được 1 người đàn ông khác cho cô ấy tình yêu mỹ mãn mà cô ấy muốn, tôi không nói cái gì, không giận không oán, buông tay để cô ấy đi rồi.

Hiện tại ngẫm lại, rõ ràng không thể sống thiếu cô ấy, còn làm ra vẻ cao thượng làm gì? Tôi rõ ràng muốn giữ cô ấy lại, tại sao không làm? Nếu lúc ấy, tôi khẳng khái lớn tiếng nói cho cô ấy biết cô ấy là của tôi, như vậy hiện tại, tình huống có phải sẽ khác đi không?

Tôi muốn biết đáp án, lại không thể hỏi cô ấy, cho nên viết lá thư này.

Cô ấy là thính giả trung thành của anh, mỗi lần nghe anh đọc 1 bức thư cảm động nào đó, sẽ nhéo mũi tôi mà mắng. “Anh anh anh! Muốn tình cảm bằng một phần hai của người ta đã tốt rồi”.

Tôi tin tưởng cô ấy sẽ nghe được, lời tôi muốn nói cũng chỉ đơn giản vài câu : “Tâm Ảnh, cái mõ ngốc của em rốt cuộc cũng thông suốt, có lẽ anh còn chưa đủ lãng mạn, nhưng lòng anh yêu em so với bất kỳ ai sẽ không hề thua kém, em có đồng ý cho cả 2 chúng ta 1 cơ hội nữa, cho chúng ta cơ hội làm lại từ đầu không em?”.

Tôi không biết ca khúc nào đang được yêu thích, cũng không biết ca khúc nào có thể nhắn gửi đầy đủ tâm tình của tôi giờ phút này, nếu anh biết, thỉnh cầu thay tôi chọn 1 bài hát thật hay, tặng cho cô gái tôi yêu nhất, có thể chứ? Thời điểm bài hát đó vang lên, cũng là lúc tôi nhận được câu trả lời từ cô ấy…”.

Đọc xong nội dung bức thư, người dẫn im lặng 3 giây, rồi mới nói tiếp. “Nói ra miệng rằng yêu mới là yêu thật sự ư? Vậy nếu cả đời không nói, kiếp này hy sinh hết thảy đều chẳng được tính là gì sao? Tôi và bạn gái mình cũng quen nhau 15 năm… Không, hiện tại không thể gọi cô ấy là bạn gái tôi nữa, vì chúng tôi đã kết hôn, 1 năm trước, cô ấy cầu hôn tôi”. Anh ta nói đến đó, giọng ngập tràn hạnh phúc, cười khẽ. “15 năm qua, tôi chưa từng nói yêu cô ấy hay linh tinh gì khác, cô ấy đương nhiên cũng không ngốc nghếch hỏi tôi vấn đề này, hỏi chỉ tổ để tôi làm cô ấy thương tâm, hối hận đầu thai làm người. Nếu nói như thế, tôi không phải cũng đáng ghét đáng trách lắm ư?

Có lẽ, tôi nên đổi cách diễn đạt. Mỗi người có mỗi cách biểu đạt tình cảm khác nhau, của chúng tôi là trầm ổn, cụ thể hành động.

Lãng mạn chính là tình yêu đóng gói, lãng mạn mà thiếu tình yêu chân thành cũng giống như 1 hộp quà đẹp đẽ mà bên trong lại rỗng không. Nếu bạn gái anh thích loại tình cảm mỹ mạo bên ngoài, mà không phải người đàn ông kia, vậy lúc mộng ảo qua đi, còn lại cũng chỉ là thâm trầm hư không.

 Cô ấy có lẽ sẽ yêu thích và ngưỡng mộ hộp quà hoa lệ trong tay người khác, nhưng cái hộp vẫn chỉ là cái hộp, mở ra rồi, bên trong chẳng có gì. Mà cô ấy tuy không có lớp giấy gói hào nhoáng bên ngoài, lại có được món quà quý giá nhất, kim cương dù có thiếu đi lớp giấy gói, vẫn trân quý như cũ. Nếu cô ấy thật tâm yêu anh, 1 ngày nào đó, cô ấy sẽ nhận ra đạo lý này.

Tôi chọn cho anh bài hát Nắm tay nhau đến bạc đầu, thực hợp với tâm tình sầu não của anh bây giờ, tôi chân thành hy vọng, anh có thể ở bên cô ấy tới bạc đầu, nếu có 1 ngày như vậy, đừng quên gửi thư nói cho tôi biết, để tôi có thể chúc mừng anh”.

Ca khúc có giai điệu rất đẹp, hòa với cảnh vật chung quanh như muốn lấy đi toàn bộ không khí trong ngực anh.

Anh chỉ khổ sở không thể bên em đến bạc đầu, không còn cơ hội nhìn thấy em cười.

Nhớ đến mọi thứ tốt đẹp về em lại càng làm nỗi thống khổ thêm lồng lộn.

Nhớ có lúc anh đã muốn chạy trốn khỏi vòng luẩn quẩn đó.

Trong đầu anh, không ngừng lặp đi lặp lại những ca từ này.

“Bài hát Cùng nắm tay đến bạc đầu, tặng cho các cặp tình nhân khắp thiên hạ, cũng hy vọng người con gái anh muốn tặng cũng có thể nghe thấy, 1 lần nữa tự hỏi, nhận rõ định nghĩa của tình yêu đích thực và hạnh phúc…”.

Giọng nam trung trầm ấm như suối chảy còn lưu lại trong óc, anh, đợi chờ đáp án anh muốn.

Xuyên thấu qua cửa kính xe, thấy bóng người ôm hôn dưới ánh trăng, anh không dời ánh mắt, tựa như từ trước đến giờ đặt ở nơi nào, bây giờ cũng không thể dời đi nơi khác.

Thẳng đến khi cô đi vào phòng, anh mới hạ cửa xe, gió đêm thổi lên mặt, băng băng lạnh lẽo, anh giơ tay, chạm vào 1 mảnh ẩm ướt.

Không biết từ khi nào, lệ, đã lặng lẽ ngã xuống.

 

Hết chương 4.

Yêu… Có phải nói yêu mới thật chính là yêu hay không? ♥ Thấm thía quá…

30 thoughts on “Nhật ký chia tay – [Chương 4.3]

Nói iêu bạn Haran đi ~o(≧▽≦)o~

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s