Nhật ký chia tay – [Chương 5.2]

Không nên là vậy chứ! Cô vẫn nhớ rõ tư vị nhẹ nhàng của cái gọi là rung động vì mối tình đầu tiên, làm cho cô ngay cả bây giờ nghĩ lại vẫn cười đến ngây ngô, khi nói yêu anh, trong lòng sẽ tràn đầy ngọt ngào…

Chẳng lẽ, cô còn yêu anh ta chưa đủ sao? Hay là căn bản cô không hề yêu anh ta?

Lòng, thật phiền thật loạn, cô đơn giản gọi điện đến công ty, nảy sinh suy nghĩ không tốt xin nghỉ luôn 1 tuần dài hạn, tính về nhà ở Đài Nam nghỉ ngơi, giải sầu.

Nửa năm trước làm việc quần quật như trâu, tích lũy không ít ngày phép, vốn định cùng Nhậm Mục Vũ sắp xếp ngày nghỉ đi du lịch…

Hiện tại không có khả năng, giao tình với Thiệu Quang Khải lại không đủ sâu để có thể dẫn về nhà, vẫn đừng nên tùy tiện mời anh ta, mất công người nhà lại hiểu lầm, hơn nữa anh ta còn từng nổi cơn cầu hôn cô trước mặt mọi người.

Quên đi, nếu không có ai đi cùng, vậy thì đi một mình!

Quê hương Đài Nam thật là nhiệt tình chất phác, mọi người trong thôn tình cảm khắng khít tới độ coi nhau như người thân, dăm ba ngày lại mang thịt thà hoa quả tới tặng nhau.

Cô rút gối ụp lên mặt, ý muốn ngăn mấy lời cằn nhằn léo nhéo liên miên về mấy chuyện vặt vãnh hằng ngày. Nếu cô không lầm, chất giọng gà mái mẹ khủng bố này hẳn là bà Trần cách vách.

Hôm qua về nhà, đã gần nửa đêm, mệt quá cô ngã đầu liền ngủ bất tỉnh nhân sự, huống chi còn đang giữa kỳ sinh lý, mặt trời lên cao vẫn nằm trên giường giả chết là hoàn toàn có thể tha thứ được.

Nhưng hiển nhiên người nhà cô không nghĩ như vậy.

“Lương Tâm Ảnh, con mau rời giường đi, đã mấy giờ rồi còn ngủ, lười biếng như vầy làm sao gả ra ngoài được!”.

Gối bị giật ra, sau đó nện tới tấp lên người cô.

“Hừ hừ, ai nói gả không ra được, chẳng qua là bổn cô nương không thèm lấy chồng thôi chứ bộ”. Trong lòng đã biết ngủ không được nữa, đành phải nhận mệnh đứng dậy, một bên đánh răng, một bên lầm bầm.

“Đúng rồi, cũng chỉ có A Vũ ngốc thành thật kia mới chịu được con thôi, thực không hiểu kiếp trước con tích được bao nhiêu phúc nữa”. Mẹ nhắc đi nhắc lại, cô làm bộ không nghe thấy.

“Nói đến A Vũ –”. Mẹ đang gấp chăn bông bỗng đột nhiên quay đầu. “Sao lần này nó không về cùng con?”.

Về sau, làm sao báo cáo với bề trên là bọn họ đã chấm dứt?

Y theo lời mẹ, mẹ thích Nhậm Mục Vũ đến độ coi anh là cốt nhục của bà rồi, tình hình thực tế nếu cô nói chỉ sợ mẹ sẽ bóp cô chết tươi, sau đó vứt xác ra đồng hoang.

Cô đã sớm nghi ngờ, cô nhất định là bị mẹ nhặt ngoài đường về nuôi.

Nói như vậy có căn cứ hết đó, mỗi lần Nhậm Mục Vũ cùng cô trở về, lần nào mẹ già chẳng giết gà mổ dê?

Để bồi bổ con gái ư? Lầm to! Món ngon gì toàn gắp bỏ vào chén cơm của Nhậm Mục Vũ.

Còn không phải mượn hoa hiến Phật*, mong anh chiếu cô đại tiểu thư nhà cô ư? Sai sai sai! Mẹ già vô tâm nói thế nào?

(*mượn hoa hiến Phật = kiểu như đút lót gián tiếp á ^^~)

“Nha đầu kia ở Đài Bắc đều do công con vỗ béo, bác không kêu nó giảm béo thì thôi chứ, con mới là người cần bồi bổ nè. Bác nói con nghe, đừng chuyện gì cũng nghĩ tới con bé ngốc đó, thân thể của mình phải biết yêu quý…”. Tiếp theo là 1 tiết mục “Mẹ con tình thâm” dài lê thê.

Thật sự nhìn không được! Cô sắp không rõ đây rốt cuộc là nhà ai?

Tuy rằng cuối cùng đồ ăn trong chén anh có 1 nửa đều chui vào bụng cô.

Khi ôm cô ngồi ngắm trăng trong sân, anh cười cười nói. “Thật là mẹ rất thương em, em nghĩ gà kia nấu là bổ cho ai? Đương nhiên là cho em”.

“Cho em? Vậy sao toàn gắp đồ ăn ngon bỏ vô chén anh không vậy?”. Tổ chức năng lực trong đầu anh có vấn đề ư? Nếu không khẳng định trước khi 2 người yêu nhau mẹ chưa từng gặp anh thì chắc cô đã nghi ngờ Nhậm Mục Vũ mới là con ruột của mẹ sống tạm bợ bên ngoài.

“Bởi vì mẹ biết anh sẽ bỏ qua cho em! Đây là phương thức biểu đạt cảm xúc hàm súc của mẹ. Mẹ hỏi anh, em ở Đài Bắc có gây phiền toái gì cho anh không thật ra là muốn biết em sống có được không”.

“Vậy đó nha!”. Cô không cho là đúng, hừ mũi. “Anh nhất định chưa từng thấy bà mẹ nào biểu lộ “rõ ràng” đến vậy đúng không?”.

Khi đó, cô cũng không đem lời anh nói đặt trong lòng, hiện tại nhìn cách đối xử khi cô một mình trở về, quả nhiên đúng là vậy : ngay cả 1 cục thịt nát cũng không có.

Rầu rĩ vùi đầu vô tô cháo và chai xì dầu đặt trên bàn.

“Nè!”. Một cái chén lớn “coong” 1 phát đặt trước mặt cô, mẹ không hề báo động trước nhảy xổ ra, dọa cô giật mình.

Ô? Thật là có thịt? Mà còn là loại thịt ninh nhừ 4, 5 tiếng trong nồi đến nỗi mềm rục ra!

“Sớm nói con ngốc, ngay cả chăm sóc chính mình cũng không biết, thực không hiểu ở đó ăn uống ra sao, cả người gầy đét…”.

Cô muốn cười mà cười không nổi, giương mắt. “Mẹ à, mẹ cho cún ăn sao?”. Thái độ của mẹ già làm cô có ý kiến đó nha! Đối với Nhậm Mục Vũ thì thân thiện thiếu điều rót rượu ca hát bên cạnh, còn với cô thì sao, cô hẳn là có quyền soi mói chứ?

“Muốn hay không tôi nói “Hoan nghênh đại giá quang lâm, tiểu thư cứ từ từ dùng” hả!”. Mẹ khó chịu trừng cô liếc 1 cái, lại vùi đầu vào phòng bếp.

Mới nói tới đồ ăn cho cún, em gái đã ôm chú chó yêu Luck từ đâu đi vào, giọng nho nhỏ hỏi. “Ăn ngon chứ?”.

Wow! Nhà này toàn ma không à? Tất cả đều xuất quỷ nhập thần. Nhất thời quên mất, cô cũng là một thành viên trong “nhà này”.

“Lương Tâm Tuệ, mày hù chết người nha!”.

Em gái cười cười. “Nói cho chị hay, đây là thịt mẹ hầm từ sáng sớm 5 giờ tới bây giờ đó”.

“Muốn ăn?”. Cô gắp 1 miếng.

“Không cần, đây là mẹ làm riêng cho chị”.

Cô nhún nhún vai, từ chối cho ý kiến, vùi đầu ăn tiếp.

“Aizz, chị à, lần này chị trở về, khí sắc so với lần trước kém hơn rất nhiều, ngay cả Luck cũng bị chị bỏ đói ốm tong teo, không giống hồi trước, tròn tròn mềm mềm thật dễ thương, ôm vào cũng thật thoải mái. Chị ngược đãi nó phải không?”.

“Tao làm gì có? Là nó tự bỏ ăn đó chứ? Đâu có liên quan tới tao!”.

Bà chị có thái độ này, nó ăn mới là lạ – Lương Tâm Tuệ thầm nghĩ trong lòng, chưa nói ra.

“Nghe mẹ hỏi chị, vừa rồi chị còn chưa trả lời. Sao lần này anh Nhậm không về cùng?”.

“Đây là nhà tao chứ bộ, vì sao anh ta phải “về cùng”?”.

 

Chương này chia 3 phần, post phần cuối sau.

9 thoughts on “Nhật ký chia tay – [Chương 5.2]

Nói iêu bạn Haran đi ~o(≧▽≦)o~

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s