Nhật ký chia tay – [Chương 6.1]

Đứng ở lúc ban đầu khi nói yêu.

Hóa ra, tình yêu lãng mạn cô muốn, thủy chung dừng lại ở lúc ban đầu đó, là khoảnh khắc đẹp nhất.

Nên đem quyển nhật ký đó khóa lại ném đi, những ngày không có anh tới hôm nay chính thức chấm dứt.

Vươn 2 tay, chặt chẽ nắm lấy phần tình cảm chân thành, cô biết, lần này cô sẽ không dễ dàng buông tay để nó ra đi –

Chương 6:

Thật sự không thể không có anh, thì tìm anh trở về đi, làm gì phải khó xử chính mình…

Phải không? Cô luôn tự làm bản thân khó xử ư?

Tưởng cái mình muốn không phải anh, tưởng có thể theo đuổi 1 tình yêu tốt đẹp hơn, nhưng ngày qua ngày, tâm càng mờ mịt bất lực.

Trở lại Đài Bắc, lòng đầy hỗn độn vẫn không thể bình phục.

Không biết có phải tâm lý ảnh hưởng đến thân thể hay không mà 3 ngày ăn uống tẩm bổ, thể lực của cô vẫn không tốt lên nổi, chức vô địch khỏe mạnh đã bị hạ bệ, giờ mới phát hiện ra thân thể mình thì ra không tốt như mình vẫn nghĩ.

Sau khi trở về từ Đài Nam, bắt đầu ho khan, sổ mũi, vừa rồi Thiệu Quang Khải gọi điện tới.

“Sao giọng em nghe như bị nghẹt mũi vậy?”.

“Thì em bị cảm!”.

“Sao có thể bị cảm? Mấy ngày nay em đi đâu? Gọi điện thoại không ai nhấc máy, di động thì tắt, em có biết anh lo tới mức nào không?”. Khẩu khí anh ta gắt gỏng, mấy ngày nay tìm không được cô, tâm tình không tốt là hoàn toàn hiểu được.

“Thì không phải em trở lại rồi đó ư? Biết em bị cảm mà khẩu khí anh không thể nhẹ nhàng hơn 1 chút được sao?”.

“Cái gì mà “không phải em trở lại rồi đó ư”? Em có biết anh gọi điện cho em bao nhiêu lần không, chẳng nói chẳng rằng bỏ đi, em có nghĩ tới cảm giác của anh không? Cũng là em căn bản không cần!”.

“Được thôi, là em sơ sẩy, được chưa?”.

“Em có biết cái sơ sẩy đó có ý gì chứ? Em — ”.

Có lẽ là thân thể không khỏe, năng lực quản lý cảm xúc cũng chậm chạp, cô không kịp nghĩ mà bật thốt lên. “Em đã xin lỗi rồi, anh còn muốn sao nữa? Nhậm Mục Vũ chưa bao giờ mắng mỏ em — ”.

Lời vừa ra khỏi miệng, cô liền âm thầm kêu thảm.

Xong rồi, cái này chẳng khác gì khiêu khích lòng kiêu ngạo của anh ta, trong tình cảm không lòng dạ người đàn ông nào rộng rãi mấy việc như thế này, ngay cả cô cũng thế thôi, làm sao có thể quang minh chính đại nhắc về tình cũ trước mặt người mới chứ?

Không khí trong nháy mắt đóng băng, rồi sau đó, anh ta cười lạnh châm chọc. “Rốt cuộc cũng nói ra! Đây mới là suy nghĩ chân chính trong lòng em đúng không, em vẫn chưa bao giờ quên được anh ta, không phải sao?”. Đây mới là điều anh ta để ý nhất : cô sơ sẩy không thèm báo cho anh ta 1 tiếng chính là cô chưa từng để anh ta trong lòng mà không phải cô làm anh ta lo lắng suốt mấy ngày.

“Em, em nào có…”. Ngay cả cô cũng hiểu câu phản kháng này có bao nhiêu bạc nhược.

“Vậy vì sao em không để tôi hôn em, em không có cảm giác sao? Mỗi lần em tựa vào lòng tôi, em cứng đờ thế nào, tôi không tin khi anh ta ôm em, em cũng lãnh cảm như thế!”.

Một câu “lãnh cảm”, càng kích thích cơn tức giận của cô.

“Thiệu Quang Khải, anh đủ rồi! Là ai nói có nhiều thời gian, có thể kiên nhẫn chờ tôi? Đây là kiên nhẫn của anh ư? Đúng đó, tôi là không cách nào vứt bỏ anh ấy ra khỏi lòng tôi được, vì anh ấy đã tồn tại trong lòng tôi suốt 7 năm trời, không phải dễ dàng nói xóa là xóa không còn hạt bụi nào, đây là đáp án anh muốn nghe sao? Tôi nói là được, không cần khí thế bức người!”. Rống xong, cô dập máy cái rầm.

Cách 3 giây sau, tiếng chuông điện thoại lại vang lên lần nữa, cô bất động.

Vang thật lâu, chuông cũng ngừng.

Cô dỗi cầm ống nghe gác sang bên, không cho điện thoại cơ hội reng lên lần nữa.

Bực mình! Anh ta làm chi muốn cãi lộn lúc cô đang sinh bệnh chứ? Còn dám nói sẽ chuyên sủng cô trong lòng mãi không thay đổi, lừa quỷ!

Càng nghĩ, càng tủi thân, nhịn không được khóc òa lên, giống như đứa trẻ, khóc đến khàn giọng.

Ngay cả cô cũng không biết cô đang khóc vì cái gì, chỉ là cảm thấy rất khổ sở, tâm rất đau, rất suy sụp…

Đúng, cô thừa nhận, cô khó quên tình cũ, thì làm sao? Toàn thế giới đều nhìn ra, cả Thiệu Quang Khải cũng thấy, vậy cô còn nằng nặc phủ nhận làm gì?

Cô rốt cuộc sao đây? Thiệu Quang Khải không phải người cô muốn sao? Vì sao có được rồi, ngược lại không hề hạnh phúc?

Lương Tâm Ảnh, mày đúng là đồ ngu ngốc! Ngay cả mình muốn cái gì nhất cũng không biết!

Tình yêu của cô, thật ra vẫn dừng lại ở lúc ban đầu! Cô lại mù quáng mà đi về phía mộng ảo mờ mịt này, thật ra hạnh phúc kiên định bình thường vẫn chờ đợi bên người cô.

Cô khóc, khóc tan nát cõi lòng.

Lúc này đây, cô biết mình khóc vì cái gì —

Em nghĩ chị vẫn nên ngoan ngoãn đi tìm anh ấy, xin lỗi anh ấy thì hơn…

Lời Tiểu Tuệ nói đột nhiên hiện lên trong óc, cô ngừng khóc.

Vấn đề là, cô gây chuyện, không phải chỉ xin lỗi là xong, anh sẽ tha thứ cho cô sao?

Hít hít cái mũi, cô cố gắng lấy dũng khí, khi chạm vào điện thoại, lơ đãng thấy cái chìa khóa nằm bên.

Này – này không phải chìa khóa nhà cô đưa cho Nhậm Mục Vũ sao? Anh bỏ nó ở đó lúc nào?

Giật mình, cô đau đớn nhận ra.

Đã quá muộn, đã quá muộn…

Ngay cả chìa khóa cũng trả lại cho cô, anh thật sự muốn đoạn tuyệt sạch sẽ với cô… Mất đi, rốt cuộc không thể tìm lại… Khi cô cuối cùng cũng nhận ra, cô chỉ yêu mình anh.

.

.

.

Khóc, khóc, mệt quá bất giác ngủ đi, lại tỉnh lại lần nữa, bốn phía một mảnh âm u.

Hẳn là đã khuya? Nói cách khác, cô đã bỏ lỡ giờ khám của bệnh viện.

Quên đi, cũng không phải bệnh gì nặng, ngày mai đi cũng được.

Cô ngồi dậy từ sofa, cố gắng thích ứng với thứ ánh sáng mờ nhạt chung quanh, lọ mọ tìm phương hướng trong bóng tối.

Thời gian ăn tối hẳn là đã sớm qua rồi? Bụng đói quá.

Cô cố hết sức bò dậy, tính đi đến phòng bếp pha ly sữa nóng uống, nhưng vừa cử động thì choáng váng, tay chân mềm nhũn không có sức.

Cố loạng choạng bước đi, miễn cưỡng pha sữa, chóng mặt làm cô cầm ly sữa không xong, giữa mơ màng im lặng, nghe được tiếng loảng xoảng của thủy tinh vỡ.

Đau đầu quá!

Cô lấy tay sờ soạng, bám vào kệ bếp vừa cứng vừa lạnh như băng, trán ẩm ướt nóng hầm hập.

Sao lại thế này? Cô đụng vào cái gì đây?

Nhịn không được thất bại đầy ngập, cô vùi đầu khóc.

Vũ, anh ở đâu? Đừng bỏ lại em 1 mình…

Cô hiện tại thật bất lực, rất sợ hãi, nhưng mà, anh còn có thể quan tâm sao?

Trong bóng đêm, lơ đãng quờ trúng điện thoại, cô thậm chí không thèm dùng sức, trong trí nhớ lập tức bật ra dãy số không muốn xa rời –

Điện thoại chỉ vang 2 tiếng đã có người nhấc máy, làm cô có muốn hối hận cũng không kịp.

Cô đang làm cái gì đây? Lúc trước là cô nói không cần anh, hiện tại lúc bất lực lại chỉ nhớ được anh, như vậy là sao!

Cô yêu anh sâu đậm như thế, nhưng điều đó có nghĩa anh phải có nghĩa vụ để ý tới cô ư?

Cô chán ghét bản thân thậm tệ! Càng nghĩ, càng giận…

“Ảnh, là em sao? Nói gì đi, đừng làm anh sợ — ”.

Mơ hồ truyền tới tiếng anh hét gọi trong điện thoại, cô đã muốn không nghe được gì nữa, di động rơi khỏi tay, cô chỉ vùi đầu khóc —

7 thoughts on “Nhật ký chia tay – [Chương 6.1]

Nói iêu bạn Haran đi ~o(≧▽≦)o~

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s