Nhật ký chia tay – [Chương 6.3]

“Vũ…”. Cô muốn nói lại thôi.

Nỗi lòng anh rất loạn, không thể nhìn thẳng vào cô, lại không có sức đi phân tích cảm xúc phức tạp sâu trong mắt cô là gì…

“Thật sự không phải! Người ta là người đã có bạn trai, cô Hà, từ đây về sau đừng nói lại nữa, sinh ra hiểu lầm không hay”.

Lương Tâm Ảnh ngạc nhiên.

Những lời này đã muốn phá hỏng cô, có cái gì để nói đều nói không nên lời.

“Tâm Ảnh, em nghỉ ngơi đi, tôi đi kiểm tra các phòng khác”. Anh không muốn nghe cô thanh minh, thật sự không muốn!

Tâm của anh đã muốn đau đủ rồi, không thể chịu đựng thêm nữa.

Vội vàng rời khỏi phòng bệnh, tầm mắt mơ hồ, hốt hoảng đóng cửa văn phòng, vô lực chống đỡ dựa vào ván cửa, hít thật sâu, nhắm mắt lại để ngăn nước mắt trào ra.

Trong góc văn phòng, còn treo áo sơ mi anh mặc tối qua, vị trí gần tim trên áo sơ mi vẫn lưu lại vết máu của cô, bọn họ dựa vào gần như vậy, đó là tư thế trước đây cô yêu nhất, nói là có thể nghe được tiếng tim anh đập, cảm giác sinh mệnh của cô và anh đang cùng gắn bó tồn tại…

Khi đó, anh thật sự cảm thấy hết thảy đều giống như trước không hề thay đổi. Cô là của anh, chỉ làm nũng với mình anh, chỉ tùy hứng với mình anh, chỉ ỷ lại ở anh, cũng… chỉ thương mình anh.

Nhưng mà, anh đang lừa ai?

Cả đêm, anh ngắm gương mặt cô say ngủ, luôn luôn nghĩ vì sao ngay cả bệnh như vậy rồi, cô vẫn không chịu hướng anh xin giúp đỡ?

Cô nhất định phải cứng rắn như vậy sao? Vẫn thật sự kiên quyết đoạn tuyệt sạch sẽ với anh sao, ngay cả 1 chút dính dáng cũng không muốn?

Ý nghĩ như vậy làm anh đau đớn đến không thể hô hấp.

Cho dù tự dặn bản thân trăm ngàn lần, phải mỉm cười mà đối diện với cô, phải cư xử như bạn bè bình thường, phải nói chuyện tự nhiên thoải mái với cô, nhưng một khi bị người khác chạm trúng vết thương, vẫn là đau đến không thể bình tĩnh được…

Lợi dụng khoảng thời gian rảnh, anh đi đến căn hộ của cô, thay cô soạn một ít quần áo và đồ dùng tắm rửa.

Trước khi rời đi, anh suy nghĩ gì đó, đến bên điện thoại gác máy trở lại, nhìn chiếc chìa khóa ở bên – ngẩn ngơ.

Có lẽ, cái cô hận không phải là việc anh đem chìa khóa trả lại cho cô, mà là không chịu trả lại nó sớm hơn chăng?

 ♥

Buổi sáng hôm sau, anh mang cả điện thoại di động và chìa khóa nhà giao cho cô toàn bộ.

Mà cô, nhìn vật kim loại bé nhỏ trong tay.

Vì sao anh không giữ lại? Lúc trước làm thêm 1 chiếc chìa khóa, vốn là để cho anh! Anh thật sự không cần sao?

“Ngẩn ra gì đó? Trả lại chìa khóa cho em, để xuất viện xong em còn về nhà được chứ”. Nhậm Mục Vũ điều chỉnh độ cao của giường bệnh, cúi người thay băng cho cô. “Đúng rồi, trong thời gian em nằm viện, tôi đem Luck về nhà tôi. Hay là – em giao nó cho người khác?”.

“Không có…”. Luck vốn là chó cả 2 cùng nuôi, vì sao anh lại hỏi như vậy?

“Vậy là tốt rồi. Ừm, miệng vết thương phục hồi rất tốt, qua 3 ngày nữa hẳn là có thể xuất viện. Nhưng phải cẩn thận đừng để miệng vết thương nhiễm nước, còn nữa, đúng giờ phải thay băng, nếu không sẽ để lại sẹo, ngay cả tôi cũng không cứu được đâu”.

Anh nói gì đó, thật ra cô không nghe lọt chữ nào, ánh mắt như mất hồn nhìn chằm chằm vào giữa cổ anh – sợi dây chuyền rũ xuống.

Phát hiện cô không nghe, anh theo ánh mắt của cô nhìn lại, động tác ngập ngừng, đứng thẳng dậy, thụt lùi về sau.

“Ngày đó, chị y tá kia…”. Cô chần chừ mở miệng, anh vẫn đeo sợi dây chuyền cô đưa, có phải là…

“Đúng rồi, thiếu chút nữa quên, cái này nên trả lại cho em”.

Cô nhìn anh tháo dây chuyền ra, đặt vào trong tay cô, cô không nắm lại, thất thần nhìn nó rơi xuống giường.

Anh tháo dễ dàng như vậy, không có chút lưu luyến.

“Còn nữa — ”. Anh ngừng lại. “Tôi có gọi điện cho anh ấy đến đây. Tôi nghĩ, em sẽ hy vọng anh ấy ở bên em”. Biết rõ cô mỗi khi bị bệnh đặc biệt thiếu thốn cảm giác an toàn, muốn có người dỗ dành, muốn có người ở bên.

Nói đến “anh ấy”, không khí trở nên ngột ngạt.

“Anh làm sao biết số điện thoại của anh ấy?”.

“Trong di động em có lưu. Anh ta tên Thiệu Quang Khải đúng không, anh nhớ không lầm chứ?”. Anh tiếp tục thay bông băng cho cô.

“Không lầm…”. Thật ra cô hy vọng anh đừng nhớ quá rõ ràng.

“Tâm Ảnh!”. Cửa bị đẩy ra, Thiệu Quang Khải nóng vội chạy vào. “Sao lại thế này? Không phải em nói chỉ bị cảm sơ thôi sao? Sao lại tới mức nằm viện?”.

Tay cô bị Thiệu Quang Khải nắm chặt, muốn gạt ra lại gạt không được.

“Thực xin lỗi, thực xin lỗi, anh không biết sẽ thành thế này. Ngày hôm đó anh không khống chế được cảm xúc, xin lỗi, em mà nói sớm cho anh biết, anh nhất định sẽ không cãi nhau với em, để mình em bệnh tật bất lực…”.

“Quang Khải!”. Cô quẫn bách gằn lên. “Anh chờ lát nữa nói sau không được ư?”. Cô không muốn để Nhậm Mục Vũ nhìn thấy cô thân mật với người khác, không muốn anh hiểu lầm… Ơ, cái này tính là hiểu lầm sao?

“À!”. Thiệu Quang Khải liếc thấy Nhậm Mục Vũ, mới nhớ ra còn có người thứ 3 ở đấy.

Nhậm Mục Vũ mặt không chút thay đổi, thay băng xong, thản nhiên nói. “Hai người nói chuyện đi, tôi ra ngoài trước”.

“Em không phải có ý này…”. Cô nóng vội thanh minh. Không hề có ý đuổi anh đi, người mà cô muốn giữ lại, thật ra chỉ có anh…

“Không có gì, tôi cũng có việc phải làm”.

“A? Vậy cảm ơn bác sĩ”. Thiệu Quang Khải nhanh tiếp lời.

“Đừng ngại”.

Nhìn anh rời đi, Lương Tâm Ảnh mở miệng, nhưng phát không ra tiếng nói.

Chưa bao giờ trong 1 khắc lại thấy mình ngu ngốc đến thế! Cô rốt cuộc tự ném mình vào cái hoàn cảnh gì đây?

“Hiện tại bác sĩ nào cũng chu đáo như vậy sao? Tự mình tiêm thuốc, tự mình thay băng, còn gọi điện thông báo cho người nhà bệnh nhân”. Thiệu Quang Khải ngồi xuống giường, thì thào.

Cô quay đầu nhìn anh ta. “Anh ấy nói gì với anh?”.

“Cũng không có gì, anh ta nói anh ta là bác sĩ của em, hiện tại em đang nằm viện, hỏi anh có phải bạn trai em không, có rảnh thì đến đây chăm sóc em”.

Bác sĩ? Hiện tại với anh mà nói, anh chỉ là bác sĩ, mà cô cũng chỉ là 1 bệnh nhân bình thường của anh thôi?

“Hừm, không thích hợp nha, vì sao em lại nhắc tới anh ta với anh?”.

Cô không nghe, nhặt dây chuyền rơi xuống giường, sợi dây chuyền – vẫn còn lưu lại chút hơi ấm dịu dàng của anh…

 

Hết chương 6.

Kết thúc vẫn HE nha mọi người, chớ có lo lắng ^^~

9 thoughts on “Nhật ký chia tay – [Chương 6.3]

Nói iêu bạn Haran đi ~o(≧▽≦)o~

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s