Nhật ký chia tay – [Chương 7.2]

“Bảo trọng…”. Thốt ra miệng, là 2 chữ nhỏ xíu không thể nghe thấy.

“Ừm”. Anh cụp mắt, nhìn không ra suy nghĩ gì. “Em cũng vậy. Khi nào thì có tin mừng?”.

“Tin mừng?”. Đầu óc còn đang lơ đễnh, đối với cô mà nói, tin mừng nhất bây giờ là anh không xuất ngoại nữa!

“Thiệu Quang Khải đó! Anh ấy không nói khi nào 2 người sẽ kết hôn sao?”.

Kết hôn? Với Thiệu Quang Khải?! Ngay cả nghĩ cô cũng chưa từng nghĩ qua! Người duy nhất làm cô có ý niệm này trong đầu, chỉ có mình anh!

“Còn sớm đâu…”. Cô đáp bừa. Hiện tại cả đầu cô chỉ có thể nghĩ về việc anh sắp ra nước ngoài, vĩnh viễn rời khỏi thế giới của cô, ở một quốc gia xa xôi khác, nơi cô không thể nhìn thấy, cũng không chạm vào được…

“Phải không? Tôi nghĩ em rất yêu anh ta”. Yêu đến nỗi không tiếc cắt đứt 7 năm tình cảm với anh.

“Đúng là yêu…”. Chỉ là bây giờ em mới nhận ra em còn yêu anh hơn. Em biết em rất ngốc, anh có thể không đi được không? Em không thể thiếu anh…

“Hì”. Anh nhếch môi, tươi cười có chút gượng gạo. “Anh ấy không biết hôm nay em xuất viện sao? Muốn tôi gọi anh ấy tới đón em chứ?”.

“Tùy anh”. Nếu nhất định phải đi, vậy em sẽ chờ, 3 năm, 5 năm cũng mặc, em sẽ chờ anh…

“Vào trong thôi, nắng bắt đầu gay gắt rồi”. Đi lên trước 2 bước, thấy cô còn đang đứng ngẩn người phía sau. “Tâm Ảnh?”.

“Hơ?”. Cô giống như mất hồn.

“Tôi nói về phòng thôi, không cần thất hồn lạc phách như vậy, em rất nhanh sẽ có thể gặp anh ấy”.

Ơ? Gặp ai? Vừa rồi bọn họ mới nói gì?

Trở lại phòng bệnh rồi, hồn phách cô vẫn còn trong trạng thái đi du lịch, thẳng đến khi y tá bưng cơm trưa tới. Đây là bữa cơm trưa cuối cùng của ở bệnh viện, vẫn là y tá Hà lần đó bưng tới.

“Đói bụng chưa? Uống ngụm canh cá lư còn nóng đi, bác sĩ Nhậm nói canh cá lư có tác dụng hỗ trợ khép miệng vết thương rất hiệu quả…”. Nói 1 nửa, chị đột nhiên im lặng.

Nếu chị ta không biểu hiện như vừa nói gì lỡ lời, Tâm Ảnh cũng không thấy kỳ quái, cô nhận ra chị ta đang giấu đầu hở đuôi.

“Nhậm Mục Vũ ăn trưa chưa chị?”. Cô cẩn thận hỏi thăm.

“Sắp sửa ăn, bảo chị bưng phần của em tới trước”.

Anh ăn hay không, cũng không liên quan tới phần ăn của cô, vì sao lại mang tới trước?

Lương Tâm Ảnh cô không phải ngu ngốc, 7 năm yêu nhau không phải giả, tính tình và tay nghề bạn trai cũ của cô, cô đã đoán ra vài phần, sớm cảm thấy có chỗ kỳ lạ, nhưng chỉ không nói được kỳ lạ chỗ nào thôi.

“Cái này, là anh ấy nấu?”.

“Ơ?”. Y tá Hà trợn to mắt nhìn cô.

“Em từng bị anh ấy dưỡng tới độ mẹ em kêu phải giảm béo, chị nói em không nhận ra là anh ấy nấu những thứ này sao?”.

Cái này, y tá Hà ngược lại không biết nên nói cái gì.

“Anh ấy muốn chị đừng nói sao?”.

“Aiz! Anh ấy không muốn đồ ăn bệnh viện làm em nuốt không trôi, nhưng vì sợ bạn trai em hiểu lầm, cho nên muốn chị đừng nói”.

Đúng vậy, xác thực rất giống tính tình Nhậm Mục Vũ, luôn chỉ làm, mà không nói.

Ngừng 1 chút, y tá Hà nhịn không được, hỏi. “Em chính là người mà thời gian trước đây làm cả người bác sĩ Nhậm nhanh chóng gầy yếu đúng không?”.

Cô sửng sốt. “Anh ấy – không khỏe sao?”.

“Đâu chỉ không khỏe! Ai nấy đều nhìn ra, anh ấy chỉ chống đỡ qua ngày mà thôi, trước kia làm việc gì cũng thấy anh ấy rất có động lực, hiện tại ngay cả tươi cười cũng trống rỗng, như là không biết mình đang vất vả làm việc vì ai, vì cái gì vậy. Chị nghĩ, em hẳn là “người đó” trong lòng anh ấy, hạnh phúc của em chính là phương hướng cuộc đời mà anh ấy vẫn cố gắng!”.

“Thật sao?”. Cô quan trọng như vậy ư? Vậy vì sao anh chưa bao giờ nói? Liền ngay cả khi cô ra đi, anh cũng yên lặng buông tay, tôn trọng quyết định của cô…

Nếu quả thật là như vậy, kia, đến tột cùng anh yêu cô sâu sắc đến đâu?

Cô rùng mình 1 cái, ngay cả tưởng tượng cũng không dám tưởng.

Mà anh, chính vì nản lòng thoái chí, mới dứt khoát muốn xuất ngoại?

Lỗi lầm cô phạm phải, so với suy nghĩ của cô còn to lớn hơn, như vậy, anh còn có thể tha thứ cho cô sao?

“Anh chàng vẫn thường đến thăm em thật sự là bạn trai của em sao? Trong lòng chị vẫn thực nghi ngờ, vì sao em không chọn bác sĩ Nhậm? Nói nhỏ với em, thật ra chị từng thầm mến bác sĩ Nhậm! Không chỉ chị, trong bệnh viện này, hơn phân nửa y tá nữ đều thầm mến anh ấy. Nhưng mà, bác sĩ Nhậm cũng đã thông báo anh ấy có bạn gái đang chuẩn bị bàn tới việc kết hôn rồi, mọi người đều biết, ngoại trừ cô gái may mắn này, trong lòng anh ấy đã không thể dung nạp thêm người thứ 2. Tình cảm của anh ấy kiên định như vậy, còn ai dám mơ tưởng gì?”.

“Sau này, tối hôm đó, khi anh ấy gấp gáp bế em vào bệnh viện, nét mặt vội vã đau đớn kịch liệt là lần đầu tiên tụi chị thấy, anh ấy lúc nào cũng bình tĩnh thong dong, gặp phải ca phẫu thuật sinh tử hệ trọng cũng chưa từng có 1 tia bối rối trên mặt”.

“Cả đêm anh ấy đều ở cạnh em, ánh mắt anh ấy nhìn em… Chị không thể tả được, dù sao chính là làm cho người ta nhìn thấy muốn tan nát cõi lòng, khi đó, chị biết em – là người làm anh ấy hạnh phúc, cũng là người làm anh ấy thống khổ. Chắc em cảm thấy chị gà mái nhiều chuyện, nhưng chị vẫn phải nói, bác sĩ Nhậm mới là người đàn ông em có thể an tâm phó thác cả đời mình, em cũng không biết có bao nhiêu người hâm mộ em. Anh ấy rất lo cho em, ngay cả thay bông băng, tiêm thuốc đều tự mình làm, sợ em đau, lại sợ y tá làm đại khái… Em xem toàn bộ bệnh viện, có ai được đãi ngộ như thế? Anh ấy là bác sĩ số 1 của bệnh viện chứ không phải hạng xoàng đâu”.

“Còn kịp sao? Hiện tại hối hận, còn kịp sao chị?”. Anh ấy sắp ra đi rồi…

Sau khi giật mình nhận ra mình đối với anh có bao nhiêu bứt rứt không quên, nhưng ngay cả thỉnh cầu tha thứ đều không có tư cách, thì làm sao có mặt mũi yêu cầu anh buông tha cho tiền đồ tươi sáng, ở lại vì cô chứ?

Chuyện đáng xấu hổ đó, cô làm không được!

Anh rất tốt, chỉ là cô nông cạn không biết, cô căn bản không xứng đáng có được người đàn ông như thế.

“Chắc chắn sẽ kịp! Chị thấy anh ấy xem em còn quan trọng hơn tính mạng mình, người đàn ông đối với em như thế không nên bị cô phụ”.

Một câu “Anh ấy xem em còn quan trọng hơn tính mạng mình”, khảm sâu vào lòng cô đến tận xương tủy.

“Hôm nay em sẽ xuất viện…”. Cô thì thào tự nói.

“Vậy hôm nay nói luôn đi!”. Y tá Hà vội vàng tiếp lời.

Cô ngẩng đầu lên, quyết định. “Chị Hà, em có thể cầu xin chị 1 việc được không?”.

“Cứ nói, em cứ nói đi!”. Đối phương liên tục gật đầu.

“Giúp em – giao cái này cho anh ấy, nói với anh ấy, em sẽ đứng ở cửa bệnh viện chờ anh ấy”. Nếu bọn họ vẫn còn 1 tia cứu vãn.

Giao ra sợi dây chuyền mang ý nghĩa sâu xa, cô đánh cược với tương lai của bọn họ.

Nếu anh nhận, vậy chứng tỏ anh vẫn còn yêu cô; nếu không nhận, vậy cô sẽ chết tâm, chúc phúc cho anh.

4 thoughts on “Nhật ký chia tay – [Chương 7.2]

Nói iêu bạn Haran đi ~o(≧▽≦)o~

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s