Nhật ký chia tay – [Chương 7.3]

Anh biết, buổi chiều 3 giờ cô sẽ làm thủ tục xuất viện.

Từ lúc 3 giờ đúng, cô đã bắt đầu chờ, 1 giờ trôi qua, anh không xuất hiện.

Thực quá rõ ràng, không phải sao? Anh bác bỏ tương lai của cả hai.

Có lẽ, hiện tại đối với anh mà nói, tương lai đã được lên kế hoạch hoàn hảo, mà trong kế hoạch đó, không hề có cô.

Từng có chứ, tương lai của anh từng tràn đầy hết thảy đều là cô, là chính cô tự tay phá hỏng, xứng đáng, đây là gieo nhân nào gặt quả nấy.

Cô cười khẽ, nước mắt chảy trong lòng chua xót.

4 giờ rưỡi —

Đủ lâu, cô còn muốn tiếp tục chờ đợi?

1 tiếng rưỡi đồng hồ, đi tản bộ quanh bệnh viện nửa vòng còn đủ, huống chi đi từ văn phòng làm việc của anh ra tới cửa.

“A, Tâm Ảnh, xin lỗi, xin lỗi! Anh tới trễ — ”. Người nên đến không đến, người không nên đến lại thở hồng hộc xuất hiện trước mặt cô.

“Anh tới đây làm gì?”. Cô uể oải.

Thiệu Quang Khải thở phì phò. “Em giận à? Anh không phải cố ý bắt em chờ lâu như vậy, vì tự nhiên có khách hàng đột xuất…”.

Anh ta nói gì, cô hoàn toàn không nghe vào tai, anh ta ôm lấy cô đặt ngồi vào trong xe, cô cũng mặc kệ anh ta. Có thể chết lặng 1 chút chắc sẽ thoải mái hơn –

 ♥

“Bác sĩ Nhậm – ”.

“Phiền cô đem báo cáo hội nghị Y học lần trước đến cho tôi nhé”.

“Dạ”. Tìm tìm tìm, 3 phút, OK. “Bác sĩ Nhậm, tôi có chuyện – ”. Y tá Hà lại muốn nói lần nữa.

“Nếu là việc tư thì chờ tôi xong việc nói sau”. Anh không buồn ngẩng đầu.

“Dạ”. Lúc này đây, đợi nửa tiếng, rốt cuộc chờ được tới lúc anh khép bản báo cáo lại. “Bác sĩ Nhậm à – ”.

“Bệnh án của bệnh nhân Vương phòng 318 đâu? Tôi xem 1 chút”.

“Dạ”. Tìm tìm tìm tiếp tục, vẫn 3 phút, nhưng chị không dám nghĩ xem bệnh án tốn của anh bao nhiêu thời gian.

Thêm vài bệnh án nữa, đã qua 1 giờ đồng hồ, Lương Tâm Ảnh đã khóc lóc rời đi rồi cũng nên?

Nhìn cô y tá cứ thập thò, đứng ngồi không yên, anh ngẩng đầu liếc ngang qua chị 1 cái. “Muốn đi vệ sinh thì cứ đi, tôi không còn việc gì nhờ cô nữa”.

So với đi vệ sinh còn thảm hại hơn. Nín đi tiểu tệ nhất bất quá chỉ có vỡ bàng quang mà thôi, chứ làm hỏng nhân duyên của người ta là suy bại 3 đời.

“Bác sĩ Nhậm, anh thật sự không thể nghe sao?”.

“Chuyện gì?”.

“Lương Tâm Ảnh cô ấy — ”.

“Tôi biết hôm nay cô ấy xuất viện, là tôi ký giấy ra viện mà”. Anh không nhấc đầu.

“Tôi định là nói — ”.

“Bệnh án này không đầy đủ, phần phía trước đâu?”.

Y tá Hà muốn nôn ra máu, lại đi tìm bệnh án. Lần này tìm mất 10 phút.

Nếu anh lại vùi đầu vào đó, chắc nửa tiếng sau mới xem xong. Quyết định không từ bỏ. Chị lại hít vào 1 hơi, dồn sức nói cho hết. “Anh ngay cả nghe cũng không dám nghe, căn bản là dùng công việc để che lấp suy nghĩ của mình!”.

Anh rốt cuộc buông tài liệu, bất đắc dĩ ngẩng đầu. “Tôi đã gọi điện thoại cho bạn trai cô ấy tới đón rồi, không sao cả, cô khẩn trương cái gì?”.

Chị tức muốn điên lên. “Được, là tại anh không chịu nghe, anh sẽ phải hối hận!”. Lần này, cô lạnh lùng xoay người bước đi.

“Chờ đã!”. Nhậm Mục Vũ gọi chị. “Cuối cùng là chuyện gì?”.

“Cô ấy muốn tôi đưa cái này cho anh, nói cô ấy sẽ chờ anh ở cửa bệnh viện”.

Vừa thấy sợi dây chuyền trong tay y tá Hà, anh nhảy dựng lên, sắc mặt đại biến. “Sao cô không nói sớm!”.

“Tôi đã định nói từ mấy trăm năm trước rồi kìa!”.

“Cô — ”. Đáng chết!

Chụp lấy sợi dây chuyền, anh bay nhanh xông ra ngoài.

Ấn thang máy như điên, không đủ kiên nhẫn chờ nó lết đến tầng 13, anh chuyển qua cầu thang bộ, dùng tốc độ nhanh nhất đời mình chạy vội xuống tầng 1, thở chưa đến 3 giây, lại đi ba bước chạy hết hai đuổi ra cửa chính.

Nhưng mà –

Nghênh đón anh, là cảnh cô tựa vào lòng người khác, ngồi lên xe, rời đi.

Vẫn là đã muộn sao?

Anh tựa vào cửa thở dốc, thống khổ nhắm măt lại.

Sự lựa chọn của cô, vẫn không phải là anh ư?

Vậy cô đem sợi dây chuyền đưa lại cho anh, là có ý tứ gì? Yêu nhau qua một đoạn thời gian, xem như lưu lại làm kỷ niệm?

Chỉ là thế này thôi sao?

Nếu chỉ là thế, vậy cô thực quá tàn nhẫn!

Anh còn tưởng rằng… Còn tưởng rằng…

Nắm chặt sợi dây chuyền trong tay, lòng anh, đau đến nỗi mất đi tri giác.

 

Hết chương 7.

Còn 2 chương ^o^

5 thoughts on “Nhật ký chia tay – [Chương 7.3]

Nói iêu bạn Haran đi ~o(≧▽≦)o~

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s