Nhật ký chia tay – [Chương 8.2]

Làm việc vất vả cả 1 ngày, Nhậm Mục Vũ 1 tay chống tay lái, 1 tay xoa bóp phía sau gáy có chút nhức mỏi.

Ngày mưa tầm nhìn không rõ ràng lắm, cần gạt nước chạy qua chạy lại gạt nước liên tục trên kính, anh thả chậm tốc độ, gần đến cổng nhà, thân ảnh quen thuộc đứng lặng trong mưa, làm anh tưởng mình nhất thời hoa mắt.

“Này đứa ngốc!”. Anh biến sắc, vội vàng xuống xe chạy về phía cô. “Tâm Ảnh, em ở đây làm gì!”.

“Chờ anh – ”. Mưa quá to, tiếng nói nhỏ bé hòa lẫn trong tiếng gió, nghe không rõ.

“Sao không tới tòa nhà nào đó tránh mưa, em không mang ô theo ư?”.

Cô lắc đầu. “Em sợ anh về mà không biết”. Sợ bỏ quên mất nhân duyên quan trọng nhất đời trên đường.

“Em ấn chuông nhà anh đã lâu, anh không ở nhà. Em biết anh về nhất định sẽ đi ngang chỗ này”.

Anh quả thực mau ngất xỉu.

“Lại đây!”. Kéo cô tới dưới mái hiên trú mưa, vội vàng cởi áo khoác bọc lấy cô. “Em vừa mới khỏi bệnh không lâu, không được nhiễm nước mưa, em không biết sao?”.

“Không vấn đề”. Có thể gặp lại anh, là tốt rồi.

Anh thở dài thật sâu. “Được, em vội vã tìm tôi như vậy, có chuyện gì?”.

“Luck sinh bệnh — ”.

Anh bất đắc dĩ nhìn cô. “Tâm Ảnh, tôi không phải bác sĩ thú y”.

Cô vẫn lắc đầu. “Nó nhớ anh”. Và em cũng nhớ anh.

“Thật sao?”. Anh cúi đầu, ôm lấy chú chó nhỏ trong lòng cô không dính 1 giọt nước mưa, nhẹ nhàng vuốt ve. “Em vì nó mà không quản mưa gió chạy tới đây?”.

“Không phải…”.

“Sao?”. Anh chờ câu sau, nhưng cô không nói gì thêm.

Anh nghĩ nghĩ gì đó, nhìn cô, 1 lúc sau mới nói. “Đi thôi, tôi đưa em về”.

Vì sao không giữ cô ở lại? Chỗ của anh gần hơn, không phải sao?

Cô thất vọng cụp mi xuống.

Trở lại trước cửa nhà cô, lần này cô dũng cảm mở miệng. “Vào nhà giúp em chút được không?”.

Đáy mắt cô đầy là mong mỏi, nên anh gật đầu.

“Anh ngồi xuống đi, em đi pha ly trà nóng cho anh”. Cô vội vàng tiếp đón, như là sợ anh sẽ quay người rời đi ngay lập tức.

“Ừ”. Anh đáp, nhìn cô bận rộn. Trước kia, mọi việc đều là anh làm, lần này, đổi lại anh chỉ là khách.

“Chờ 1 chút nhé, em lấy quần áo cho anh thay”.

Sấy khô phần lông bị ướt cho Luck, anh ngẩng đầu nhìn cô. “Không vội, em đi thay quần áo ướt trước đi, sau đó sấy khô tóc”.

Cô dừng lại, nhìn máy sấy trong tay anh, biết lúc này anh sẽ không bao giờ còn giúp cô sấy tóc nữa.

“Thực xin lỗi, làm ướt xe anh”. Cô thấp giọng. Dường như cô lúc nào cũng gây phiền toái cho anh, từ trước khi cả hai còn đang kết giao, ỷ lại vào anh quá nhiều, giờ chia tay rồi vẫn phải mệt anh phiền lòng.

Ánh mắt sâu thẳm của anh nhìn cô, thật lâu thật lâu, không nói câu nào.

“Làm sao vậy?”. Cô nói gì sai sao?

“Chia tay rồi, không thể làm bạn bè ư?”. Không biết qua bao lâu, anh cúi đầu, nhợt nhạt hỏi.

“Em không có ý đó!”.

“Hay em cảm thấy tôi là loại người máu lạnh, chỉ biết tiếc cái xe mà không quan tâm tới thân thể em mạnh khỏe hay bệnh tật?”.

“Không phải…”. Cô cắn môi, nước mắt tràn ra trong hốc mắt. “Em chỉ là, em chỉ là… Chán ghét bản thân mình, anh hiểu không?!”.

Anh kinh ngạc, nhìn nước mắt rơi xuống má cô.

“Tâm Ảnh…”. Anh muốn nói gì đó, chuông điện thoại lại vang lên, anh ngồi bên cạnh, theo bản năng vươn tay định trả lời, nhưng ngừng lại đúng lúc!

“Không bắt sao?”. Anh nhìn cô bất động, bổ sung thêm. “Hình như là Thiệu Quang Khải”. Anh nhớ rõ số điện thoại này.

Như không nghe, cô không buồn di động nửa bước.

Điện thoại reng thật lâu, cuối cùng im lặng.

Tròng mắt sâu thẳm của anh phức tạp, thấp giọng hỏi. “Lại cãi nhau với anh ấy sao?”.

Cô khẽ chấn động, nhanh chóng ngẩng đầu nhìn chằm chằm anh. “Có ý gì? Anh nghĩ rằng em đi tìm anh là vì cãi nhau với anh ta?”. Anh tự cho mình là cái bè an ủi cô khi cô đơn tịch mịch?

“Tôi không có ý đó. Tâm Ảnh, em không cần kích động như vậy — ”.

“Không có? Em lúc nào cũng ở những lúc bất lực nhất mới nghĩ tới anh, cũng vì cãi nhau với anh ta, lại sinh bệnh, mới có thể gọi điện cho anh… Anh, không phải anh nghĩ như thế sao?”. Cô gần như không kìm được hét lên, không còn sức lực ngồi bệt xuống sàn nhà.

“Tôi thật cao hứng khi người đầu tiên em nghĩ đến là tôi”. Anh yên lặng, nói.

 

Spoil : Chap sau có H :) Vì sao có H và H với ai thì mọi người đều đoán ra nhỉ?

3 thoughts on “Nhật ký chia tay – [Chương 8.2]

Nói iêu bạn Haran đi ~o(≧▽≦)o~

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s