Nhật ký chia tay – [Chương 8.3]

Warning : H 18+

Cô hoàn toàn không nghe, chỉ khóc. “Bởi vì em biết anh lương thiện mềm lòng, vĩnh viễn sẽ không tức giận, không bỏ mặc em, cho nên mỗi khi không hài lòng chuyện gì em đều tìm anh trút giận, anh không thấy hành vi này thực đáng giận, thực ti tiện sao? Anh cho phép em đối xử với anh như vậy ư?”.

Anh nhẹ nhàng ngồi xổm xuống trước mặt cô, ngón tay chậm chạp lau đi những giọt nước mắt trên má cô. “Ít nhất, nó có nghĩa anh còn có chút ý nghĩa trong lòng em, em mới có thể trong lúc tứ cố vô thân, nhớ tới anh”.

Cô dùng sức lắc đầu, nước mắt càng tuôn rơi. “Không phải như thế, Vũ! Em không cãi nhau với anh ta, em không hề có ý đó, em chỉ muốn anh, rất nhớ anh! Đêm đó cho dù không cãi nhau với anh ta, em cũng chỉ nghĩ đến mình anh, anh với em mà nói rất quan trọng, rất quan trọng, không phải ai cũng thay thế được, anh có biết không…”. Cô liều lĩnh nói hết, gắt gao ôm lấy anh, khóc rống thất thanh.

“Ừ”. Anh dang tay, ôm chầm lấy cô, áp má vào khuôn mặt ướt át của cô, dịu dàng hôn lên từng giọt lệ, một giọt lại một giọt không bỏ sót, anh hôn dần xuống, đặt nụ hôn lên môi cô, cô không chần chờ, nóng bỏng mở miệng đáp lại.

Nụ hôn càng lúc càng sâu, không khống chế được.

Đam mê chôn giấu bấy lâu, không ai buồn gò ép nữa, anh hôn, thăm dò thân thể mềm mại, cô đón nhận, cởi phanh áo sơ mi ướt đẫm của anh, lấy thân nhiệt làm ấm thân thể lạnh giá.

“Ảnh…”. Tiếng nỉ non mơ hồ khi cả 2 quấn lấy nhau, anh ôm lấy cô, đặt vào giường, dây dưa không ngừng.

Cô toàn tâm toàn ý hôn anh, mi, mắt, chóp mũi, môi, cằm, lỗ tai, gáy, hôn đến tan nát cõi lòng, triền miên, bàn tay vuốt ve tấm lưng rộng lớn của anh dần dời xuống. Cơ thể này, đam mê quen thuộc này, xa xôi như chuyện của kiếp trước, tưởng rằng kiếp này không còn cơ hội được ôm anh… Cô chua xót trào nước mắt.

“Đừng… Ảnh, anh không có chuẩn bị…”. Anh thở dốc hổn hển, cắn răng dứt ra từ lửa nóng tình triều.

Chia tay với cô xong, không bao giờ anh chuẩn bị. Ngoài cô ra, anh chưa từng nghĩ sẽ có quan hệ thân mật với bất kỳ ai khác.

“Hiện tại em đang trong kỳ an toàn”.

“Nhưng mà – ”. Anh nhớ rõ hình như không phải…

“Không sao hết”. Cô kéo anh về, lại hôn sâu hơn. Nếu có con được cũng tốt.

“Ưm…”. Không nhớ phải nói gì, từng cái hôn sâu làm nhiễu loạn hô hấp của anh, anh cúi người tiếp nhận, bàn tay lướt qua từng tấc da thịt mịn màng, như đang tìm kiếm kỷ niệm, hoặc như đang chua xót nhớ nhung. “Em gầy đi – ”. Anh dán môi mình lên môi cô, thấp giọng.

“Anh cũng vậy”. Mơn trớn gương mặt tuấn tú, bả vai, lưng, vòng eo, cô đau lòng gắt gao ôm chặt lấy.

Anh không chần chờ, nghênh thân hòa nhập vào thân thể mềm mại ấy.

Linh hồn trống rỗng, trong nháy mắt được lấp đầy, anh mở mắt, tiến vào rất sâu rất sâu…

“Ư…”. Cô yêu kiều rên khẽ, sợi dây chuyền thõng xuống từ cổ anh, lóe lên nhàn nhạt, cô cầm lấy nó, nước mắt kích động bật ra.

Anh rốt cuộc vẫn nhận lại nó.

Đủ, chỉ cần như vậy là đủ, thật sự!

“Đứa ngốc”. Anh thương tiếc thở dài, lau đi nước mắt trên lông mày và lông mi cô, đáp lại cô bằng những động tác dục tình mạnh mẽ.

Hoan ái cuồng triền, nhất thất kiều diễm…

Tiếng di động du dương đột nhiên vang lên –

“Ảnh, điện thoại – ”. Anh thở gấp.

“Mặc kệ nó”. Ôm sát anh, thân thể mềm mại toàn tâm toàn ý đón nhận, thu vào từng đợt sóng tình nóng bỏng của anh.

“Ừ…”. Anh hừ nhẹ, kiên cường chiếm cứ cơ thể đó, dịu dàng nhu tình an ủi cô, tận tình rong ruổi.

Không biết bao nhiêu khoái cảm như sóng biển càn quét, cô đã không thể tự hỏi, anh mạnh mẽ đánh sâu vào, cô theo bản năng cầm chặt tay anh, anh thâm tình hồi nắm, ánh mắt ôn nhu, thắm thiết, tiến vào nơi sâu thẳm nhất trong cơ thể cô, cùng hòa quyện vào sinh mệnh của cô, giống như cả đời cả kiếp mật thiết không thể tách rời.

.

.

.

Cực hoan qua đi, anh vẫn không buông cô ra, cơ thể giao hòa, che chở cô hết thảy.

Cô thỏa mãn, sắp chìm vào giấc ngủ.

“Ảnh…”.

“Ừm?”. Tiếng trả lời vô cùng nhỏ không thể nghe thấy,

Lồng ngực anh là nơi ấm áp đáng tin cậy nhất, trốn ở nơi này, có nhịp tim đập của anh làm bạn, cô thấy thật an toàn, thật yên tâm, như cảm giác đã được về nhà.

Cô giống như đã lâu, lâu lắm rồi không có cảm giác ngủ ngon giấc.

Tìm được nhà rồi, muốn ngủ…

Hình như anh nói gì đó, cô không nghe thấy rõ, cơn buồn ngủ dày đặc đã muốn chinh phục cô…

 

Mai bạn sẽ post phần cuối chương, đầu tuần năng suất nhé mọi người :)

12 thoughts on “Nhật ký chia tay – [Chương 8.3]

  1. cam on ban da dich va post truyen nay,1 cau truyen tinh nhe nhang,rat hoa hop voi thuc te cuoc song,suy nghi giua 2 phai nam va nu luon co nhung khac biet nhung khong co nghia la ca 2 khong nhan thau hoac hieu duoc 1 nua kia cua minh muon gi.Thanks

Nói iêu bạn Haran đi ~o(≧▽≦)o~

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s